“Sau khi Thích Thành Hà rời đi.”
Lục Linh Du liền đem điều kiện thảo luận việc hoàn trả linh thú của hai bên tung cho Bách Hiểu Sinh.
Hơn nữa hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Còn ở phía Thích Thành Hà cũng đem lời của Lục Linh Du thuật lại nguyên văn.
Liễu Tư Tiên nghe xong tức đến mức đ-ập bàn.
“Không trả thì thôi, còn muốn ta dùng một nửa gia sản ra bảo đảm, hắn ta đang mơ mộng cái gì vậy."
Bỏ linh thạch ra riêng để chuộc linh thú về thì thôi đi, còn phải công khai bảo đảm, bộ còn chê hắn mất mặt chưa đủ sao?
Hơn nữa còn hở ra một tí là đ-ánh cược nửa số gia sản, đừng quản là chuyện gì, gia sản là thứ có thể tùy tùy tiện tiện đem ra đ-ánh cược sao?
Liễu Thính Tuyết đứng phía dưới ngay lập tức hoảng hốt:
“Cha, không thể như vậy được, Trăn Trăn sư muội là vì cuộc thi mới làm mất Thanh Tê Điểu, chúng ta nếu như mặc kệ thì sẽ bị người ta chê trách đấy."
“Cút đi cho ta, cái tên ngu xuẩn này, con nhỏ họ Diệp kia rốt cuộc đã cho con uống bùa mê thu-ốc lú gì, còn dám nói thêm một câu nữa thì cút vào từ đường quỳ cho ta, bao giờ nghĩ thông suốt thì mới được ra."
“Cha....."
Liễu Thính Tuyết không muốn bỏ cuộc.
“Chát."
Liễu Tư Tiên giáng một cái tát lên mặt Liễu Thính Tuyết.
“Ngu muội không chịu nghe lời, lão tam, đệ đích thân đưa nó đến từ đường đi."
Liễu tam thúc đi tới, thở dài một tiếng, giữ lấy Liễu Thính Tuyết còn đang muốn nói gì đó.
Cưỡng ép kéo người đi.
Đợi đến khi tới từ đường, nhìn thấy vẻ mặt vội vã của Liễu Thính Tuyết, Liễu tam thúc thở dài một tiếng đầy bất lực.
“Thính Tuyết, bài viết của Hiểu Sinh Các ta biết con đã xem rồi.
Đến bây giờ con vẫn còn cho rằng Diệp sư muội của con thuần khiết vô hại, trong sáng không chút tì vết sao?"
Ông một lần nữa giữ lấy Liễu Thính Tuyết đang có chút kích động:
“Con đừng nói gì cả, hãy nghe ta nói."
“Cha con lần này là thực sự nổi giận, nếu con vẫn còn không biết mình sai ở đâu, đến lúc này rồi mà còn muốn lấy thân phận thiếu chủ Liễu gia đường đường chính chính để làm một tên ngốc không phân biệt được thị phi, nhìn người không rõ, vì chút tình cảm nhi nữ kia mà lú lẫn thì con thực sự nên ở trước mặt liệt tổ liệt tông mà soi xét lại mình cho kỹ đi."
“Lời này ta chỉ nói với con một lần duy nhất thôi, Hiểu Sinh Các......"
Tuy rằng đáng ghét, cũng làm hỏng chuyện của bọn họ, nhưng......
“Những phân tích về vị Diệp sư muội kia của con không hề sai đâu."
Màn hình quang ảnh truyền chiếu toàn bộ quá trình, đến cả những người không liên quan đều nhìn ra được rồi.
Những người như bọn họ làm sao có thể không nhìn ra được chứ.
Người khác không biết nhưng ông thì biết, mỗi lần nhìn thấy đứa cháu trai này và một đám thủ tịch thân truyền như đám ch.ó săn quỳ gối nịnh nọt dưới chân người phụ nữ đó, đại ca đều tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Chẳng qua là đối phương đã là đệ t.ử tạm thời của Liễu gia, bọn họ đương nhiên không thể tự tay tát vào mặt mình được.
“Con hãy tự lo cho mình đi."
Liễu Tư Tiên đã hạ quyết tâm không mắc mưu này.
Nhưng ngày hôm sau Hiểu Sinh Các lại đăng bài.
Trực tiếp công khai tiến độ thảo luận việc hoàn trả linh thú của hai bên, hơn nữa còn thẳng thừng nói Liễu gia không đàng hoàng, đừng quản nhân phẩm Diệp Trăn Trăn người ta có tệ hại đến mức nào, làm người có bẩn thỉu đến đâu thì dù sao người ta cũng làm mất linh thú khi đang thi đấu cho Liễu gia của các ngươi.
Cuộc thi này còn chưa kết thúc đâu mà đã qua cầu rút ván rồi.
Càng nói nhân phẩm Diệp Trăn Trăn tệ hại như vậy, lúc trước có thể chọn nàng ta làm ngoại viện thì e rằng Liễu gia cũng chẳng kém cạnh gì đâu.
Cứ nhìn việc lần này bọn họ đến một lời hứa chẳng tốn xu nào cũng không muốn bỏ ra là có thể chứng minh được rồi.
Hành động này của Bách Hiểu Sinh ngay lập tức đẩy Liễu gia lên giàn hỏa thiêu.
Tầm ảnh hưởng của Hiểu Sinh Các chỉ trong vòng vỏn vẹn hai ba ngày ngắn ngủi đã lan rộng như lửa gặp cỏ khô.
Dựa vào những cú nổ liên tục trong kỳ đại tỷ lần này cũng như đủ loại chủ đề khiến người ta rớt cằm, thế mà đã đuổi sát nút Hưởng Dự Các.
Thấy Liễu gia mãi không có hành động gì, danh tiếng của Liễu gia ở Thần Mộc bắt đầu bại hoại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đến cả đệ t.ử ngoại môn khi ra ngoài mua sắm cũng bị người ta lườm nguýt.
Liễu Tư Tiên tức đến phát điên, lại không thể nói mình lo lắng Diệp Trăn Trăn thực sự sẽ tìm cách bỏ cuộc thi cá nhân, như vậy chẳng phải càng khiến người ta chê cười sao.
Cuối cùng cũng phải bấm bụng nhận lời, công khai tuyên bố chuộc lại linh thú của Diệp Trăn Trăn.
Chịu một vố đau như vậy ở phía Càn Nguyên Tông.
Liễu Tư Tiên quay đầu liền trút giận lên người Diệp Trăn Trăn.
Trực tiếp sai người đem nàng ta đi 'an trí' thật tốt, hơn nữa còn đích thân chọn ra ba cao thủ Hóa Thần đỉnh phong canh giữ nàng ta.
Bảo đảm trước khi nàng ta tham gia cuộc thi cá nhân thì toàn thân vẫn hoàn hảo, không được thiếu dù chỉ là một sợi tóc.
Diệp Trăn Trăn làm sao ngờ được mình lại nhận được sự đãi ngộ như thế này.
Nàng ta cảm thấy mình đã phải chịu một sự sỉ nhục to lớn, muốn chất vấn Liễu Thính Tuyết nhưng ngay cả bóng dáng Liễu Thính Tuyết cũng không thấy đâu.
Muốn tìm người cứu mạng nhưng đáng tiếc là tin nhắn gửi cho Sở Lâm cứ như đ-á chìm đáy bể, đối phương cứ như đã ch-ết rồi vậy.
Lúc bàn giao linh thú, Sương Vũ Thanh Tê Điểu chuồn nhanh vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ thấy một đạo bạch quang lóe lên, giây tiếp theo nó đã rúc sâu vào lòng đệ t.ử bàn giao mà run lẩy bẩy, đến cả nhìn cũng không dám nhìn Lục Linh Du thêm một cái nào.
Khiến quản sự Liễu gia chịu trách nhiệm bàn giao phải kiểm tra một hồi lâu vì sợ đối phương trong thời gian qua đã ngược đãi nó thê t.h.ả.m.
Nhưng kiểm tra đi kiểm tra lại, ngoài vết thương khi thi đấu ra thì áp ghen không hề thiếu một cọng lông nào.
Thậm chí vì Thanh Tê Điểu thực lực mạnh nên vết thương lúc thi đấu cũng đã sắp lành hẳn rồi.
Quản sự Liễu gia bán tín bán nghi rời đi.
Bên này Lục Linh Du và Tô Tiện đang hứng thú bừng bừng đếm linh thạch.
“Ngũ sư huynh, chúng ta có phải đã quên chuyện gì rồi không?"
Tô Tiện gãi gãi sau gáy, gật đầu:
“Hình như....
đúng vậy?"
Hai người đồng thời nhìn về phía túi linh sủng bên hông Tô Tiện.
Tô Tiện ngượng ngùng giải trừ cấm chế.
“Moo~"
Một gã to xác lấp lánh ánh vàng, trên người là lớp da lốm đốm xù xì, cộng thêm cái sừng bị gãy không đều và cái mõm bị sứt sẹo, hiên ngang xuất hiện.
Gã này đã thay đổi hẳn cái đức tính cứ sơ hở là rúc sau lưng Lục Linh Du lúc ở trong bí cảnh, vừa mới thấy lại ánh mặt trời là lập tức nhảy cẫng lên, thân hình to lớn rúc vào góc tường, cách Lục Linh Du thật xa.
Trong đôi mắt to như cái bát của gã toàn là sự kiêng dè:
“Đã ra khỏi bí cảnh rồi chứ?"
“Có thể thực hiện lời hứa để ta đi được chưa?"
Đi là chuyện không thể nào.
Lục Linh Du lộ ra nụ cười lương thiện:
“Bây giờ các thế lực lớn và không ít cao thủ tản tu cao giai đang tụ tập tại Lộc Thành, ngươi mang bảo vật trong người, đi ra ngoài chắc chắn sẽ bị người ta bắt đấy."
Tô Tiện gật đầu:
“G-iết luôn cũng rất có khả năng đấy.
G-iết ngươi rồi thì thượng cổ trận bàn sẽ rơi vào tay bọn chúng."
Nhị sư huynh hiếm khi chủ động mở miệng:
“Cho nên đợi sau khi đại tỷ kết thúc, chúng ta đưa ngươi rời khỏi Lộc Thành rồi mới để ngươi đi thì sao?"
Lục Linh Du vô cùng tán thành:
“Đúng vậy.
Đây là vì tốt cho ngươi thôi."
Dù sao cũng để nàng và nhị sư huynh nghiên cứu trận bàn một chút đã chứ.
Chỉ nhìn hư ảnh để nghiên cứu và nhìn trực tiếp vào trận bàn để nghiên cứu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Tô Tiện có chút nóng nảy:
“Đúng vậy đúng vậy, đều là vì tốt cho ngươi thôi, đúng rồi, trận bàn vẫn còn chứ, chắc ngươi vẫn chưa c.ắ.n nát đấy chứ?
Ừm đúng rồi, ngươi chắc chắn không c.ắ.n nát được."
Trong đôi mắt to lớn của Thôn Kim Thú sự đề phòng càng đậm hơn, thậm chí còn mang theo vẻ uất ức.
“Các ngươi quả nhiên đều gạt ta."
Cẩm Nghiệp lườm Tô Tiện một cái, lại dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến của Lục Linh Du một chút mới nói:
“Không gạt ngươi đâu."
Lục Linh Du gật đầu:
“Đã nói là của ngươi thì là của ngươi."
“Hừ, vốn dĩ là của ta mà, nói thật với các ngươi nhé, trận bàn đã được ta để ở nguyên đan rồi.
Các ngươi muốn lấy thì trừ phi g-iết ta đi."
“Cái đó không quan trọng mà."
Lục Linh Du xua tay.
“Đã nói là không g-iết ngươi mà."
Để ở trong nguyên đan mà thôi, tương đương với việc con người để ở đan điền làm bản mệnh pháp bảo.
Chỉ cần gã bằng lòng thì vẫn có thể lôi ra cho bọn họ xem như thường.
Thôn Kim Thú ngẩn ra, ngay sau đó sự đề phòng trong mắt trực tiếp tràn ra ngoài, gã trợn mắt nhìn Lục Linh Du.
Đột nhiên như hiểu ra điều gì đó.
Trên khuôn mặt to lớn đầy vẻ oán hận:
“Ngươi ngươi ngươi, cho nên ngươi không chỉ dòm ngó bảo bối của ta mà ngươi còn muốn chiếm đoạt ta hoàn toàn."
Lục Linh Du:
......