“Đây là đang bảo vệ bọn họ nha!”
Thích Thành Hà nhìn thấy ánh mắt của Lục Linh Du liền cười.
Nói chuyện với người thông minh thật bớt việc, ông dứt khoát gật đầu một cái, “Đã kéo tám đại gia tộc lên thuyền rồi thì đừng xuống nữa.
Mọi người đều chờ ở Lộc Thành, xem xem Diệp gia kia rốt cuộc có muốn tới tìm hay không.”
Đưa Song Ngư Lệnh, muốn nhận mấy đồ đệ ký danh, kết nửa phần duyên phận thầy trò, tự nhiên là thật, nhưng đối phương là trong lúc làm ngoại viện cho nhà mình mà vướng vào họa sát thân, mặc kệ nàng và Diệp cô nương kia trước đây có tư thù hay không, tóm lại đối phó với vị kia, Càn Nguyên Tông cũng là người đắc lợi lớn nhất.
Nếu như loại chuyện qua cầu rút ván này, trong lòng ông cũng không vượt qua được.
Thêm vào đó, vì tám đại gia tộc đã lên thuyền, không dùng thì uổng phí.
“Chờ thêm một tháng nữa, nếu bọn họ có dự tính gì thì dù thế nào cũng nên tới rồi.”
“Đa tạ Thích sư phụ.”
Lục Linh Du chân thành nói lời cảm ơn, nàng không phải kẻ không biết tốt xấu, càng không tự cao tự đại đến mức rõ ràng biết có nguy hiểm còn từ chối lòng tốt của người khác.
“Thích sư phụ dùng Phục Nguyên T.ử Đan để giữ bọn họ lại?”
Trận cuối cùng, Càn Nguyên Tông không phải t.h.ả.m liệt nhất, nhưng mấy nhà khác lại đ-ánh rất t.h.ả.m, theo nàng biết, ngoài Thần Đạo Môn ra, mấy nhà còn lại đều có sủng thú và đệ t.ử bị đ-ánh phế.
Loại sủng thú không còn khả năng phối hợp tác chiến này không phải là không thể từ bỏ, nhưng có thể được một đám thiên tài khế ước tự nhiên là sủng thú cao giai cực kỳ tiềm lực, hơn nữa công sức, tình cảm nuôi dưỡng từ nhỏ là không thể đo lường, hơn nữa không giống với tu sĩ nhân loại, sủng thú thiên sinh có khả năng khôi phục mạnh mẽ, cho dù nguyên đan bị tổn hại, mặc kệ bao lâu, chỉ cần uống vào Phục Nguyên T.ử Đan, tu vi và thực lực có thể nhanh ch.óng trở lại đỉnh phong.
Nuôi dưỡng sủng thú mới phải tốn trọng kim, lại tốn thời gian tốn sức lực, có thể cứu về được thì đương nhiên phải tận lực.
Thích Thành Hà gật đầu.
“Hừ, rõ ràng là bọn họ muốn Phục Nguyên T.ử Đan, lại cứ phải nói này nói nọ, làm như sư phụ cưỡng ép bọn họ vậy.
Linh Du muội muội, muội không biết đâu, sư phụ đã bị bọn họ mắng không ít, đặc biệt là Liễu gia chủ và Vương gia chủ kia, nghe Tứ sư đệ nói, lúc đó mắng mới gọi là khó nghe, chỉ thiếu chút nữa là động thủ với sư phụ nhà mình rồi.”
Triệu Ẩn không nhịn được mà kêu oan cho sư phụ nhà mình.
“Cũng chính là sư phụ nhẫn nhục chịu đựng, không tính toán với bọn họ.”
Thích Thành Hà trợn mắt nhìn, “Nói bậy bạ cái gì đó.”
“Đại sư huynh làm gì có nói bậy.”
Phương Húc cũng không nhịn được lên tiếng.
Mấy lão già đó sắp đem sư phụ nhà mình cùng Càn Nguyên Tông hạ thấp xuống tận bụi rậm rồi.
Như vậy mà sư phụ vẫn ôn tồn nhã nhặn, thậm chí còn cười hì hì nói chuyện với người ta.
Trong lòng Phương Húc chua xót, hắn biết Đại sư huynh, Nhị sư tỷ bọn họ chắc chắn cũng chua xót.
Sư phụ vì Lục Linh Du cư nhiên có thể làm đến bước này.
Thích Thành Hà lại nửa điểm không để ý, “Đó gọi là mắng gì chứ, bọn họ chính là thua trận thi đấu còn bị nắm thóp, oán hận vài câu mà thôi, ngươi xem bọn họ bộ dạng nhe răng trợn mắt đó, tức đến bốc khói đầu rồi, chẳng phải vẫn không dám động đến một ngón tay của sư phụ ngươi sao?”
Nói đi cũng phải nói lại, miệng lưỡi ông cũng không chịu thiệt, cũng chỉ có tên Phương Húc đầu óc đơn giản này, chỉ nghe người ta mắng thôi.
Về nhà liền nói linh tinh với lão đại lão nhị, kết quả làm ra một đám ngốc nghếch.
Ông có khó chịu, uất ức hay tức giận không?
Xì.
Ông đừng nói là có bao nhiêu hưởng thụ bộ dạng đám lão gia hỏa kia nhìn ông không thuận mắt nhưng lại không làm gì được ông rồi.
Lục Linh Du tâm tư xoay chuyển, nghĩ tới điều gì đó, trực tiếp từ trong không gian giới chỉ lấy ra thêm hai bình đan d.ư.ợ.c.
“Thích sư phụ, đây là Thiên phẩm Phục Linh T.ử Đan, ngài thu lấy đi.
Ngài đã tặng lễ vật thu đồ đệ cho chúng con, chúng con vẫn chưa tặng lễ bái sư nữa.”
Buộc c.h.ặ.t tám đại gia tộc, để bọn họ và Càn Nguyên Tông cùng một chiến tuyến che chở mình là một điểm, còn một điểm nữa là, Thích sư phụ chắc chắn còn muốn chen chân vào hàng ngũ tông môn nhất lưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có giá trị thì người ta mới kéo Càn Nguyên Tông cùng chơi.
Nếu không, cũng chỉ là quán quân một kỳ đại bỉ mà thôi.
Thích Thành Hà ngẩn ra, “......
Hai bình?”
“Ân ân, hai bình là hơi ít.
Quay đầu lại nếu có cơ hội luyện chế thêm một lò, con lại hiếu kính lão nhân gia ngài thêm hai bình.”
Thích Thành Hà, “......”
Một bình đan d.ư.ợ.c quy cách thông thường thường là dung lượng 8 viên hoặc 9 viên đan d.ư.ợ.c.
Nhưng lò đan quy cách bình thường, đầy lò mới có 13 viên.
Lại nghĩ tới việc Linh Du tựa hồ sinh ra đã có ưu thế khổng lồ về tinh thần lực, còn có ngũ hành linh căn, những nghi hoặc trước đây của Thích Thành Hà cuối cùng cũng có đáp án.
Lúc này nhìn Lục Linh Du mắt càng sáng hơn.
“Linh Du à, con mở một lò nhiều nhất có thể ra bao nhiêu viên đan d.ư.ợ.c?”
Không phải là hai ba mươi viên đó chứ?
Thế thì phải treo đ-ánh bao nhiêu đan tu nha.
“99 viên ạ.”
Thích Thành Hà:
......
Bọn Triệu Ẩn:
......
Thích Thành Hà suýt chút nữa móc lỗ tai, xác định xem mình có nghe nhầm hay không.
Vốn dĩ vì miễn cưỡng thu bọn họ làm đồ đệ ký danh, l.ồ.ng ng-ực đã bình hòa, đột nhiên lại bắt đầu nổi bọt chua.
Cái này nếu như, nếu như bọn họ là đệ t.ử bản địa nuôi dưỡng từ nhỏ thì tốt biết bao.
Ông vội vàng nhớ lại một chút, đám lão gia hỏa Liễu lão đầu kia khi biết mình thu nhận Linh Du, biểu tình tức hổn hển lại chua đến bốc khói đó, lúc này mới miễn cưỡng bình phục lại.
Lục Linh Du trực tiếp đem đan d.ư.ợ.c nhét vào tay ông, mắt híp lại như con hồ ly nhỏ, gian xảo nói, “Tám đại gia tộc nếu biết được, bảo đảm sẽ mắng ngài càng dữ hơn.”
Thích Thành Hà cũng nheo mắt, lại chớp chớp, sau khi hiểu được ý tứ của Lục Linh Du, lập tức ha ha đại cười.
Đan d.ư.ợ.c trong tay nắm c.h.ặ.t lấy, “Đúng vậy, ha ha ha, đám lão gia hỏa kia, chắc chắn sẽ mắng không biết dữ đến mức nào.”
Chỉ đứng một bên nghe Triệu Ẩn + Phương Húc:
.......
Thích Thành Hà cười híp mắt vỗ vỗ bả vai Lục Linh Du, “Con là một đứa trẻ tốt, vi sư không uổng công thương con.”
Nói gì thì nói con bé này thật tinh ranh, thoáng cái đã hiểu được ý đồ của ông.
Đám lão gia hỏa đó là đang mắng ông sao?
Đó là sự phẫn nộ vô năng vì không thể không chấp nhận đổi tám đại gia tộc thành chín đại gia tộc.
Lão Tứ cái chày gỗ kia đi theo bên cạnh ông còn không biết, con bé này lại vừa nghe đã hiểu.
Đột nhiên, Thích Thành Hà nhìn mấy đồ đệ thân thiết của mình, lập tức có chút không thuận mắt rồi.
Bị sư phụ nhà mình ghét bỏ liếc nhìn một cái Triệu Ẩn + Phương Húc mấy người:
......