“Cách thành Ngân Trung ba trăm dặm về phía ngoại ô là núi Cửu Hoa.”
Xưa nay những dãy núi cao sừng sững thường đại diện cho linh khí dồi dào, nhưng núi Cửu Hoa lại chỉ là một ngọn núi cô độc không cao lắm.
Sở dĩ nổi tiếng là vì linh tuyền của nó có thể dưỡng kinh uẩn cốt.
Nói là linh tuyền nhưng thực chất cũng chỉ là suối nước nóng chứa một chút linh khí và d.ư.ợ.c tính mà thôi.
Nhưng ngâm mình vào thì đúng là có ích cho kinh cốt.
Núi Cửu Hoa thuộc về một gia tộc khác gần thành Ngân Trung.
Bởi vì tác dụng của linh tuyền chỉ có thể coi là nhỏ nhoi nên họ trực tiếp chỉnh lý rồi mở cửa cho bên ngoài, bình thường rất được lòng một số tán tu và những đệ t.ử không được gia tộc coi trọng.
Cộng thêm bên trong xây dựng các đình đài lâu các, dốc lòng chăm sóc không ít hoa cỏ, trên núi còn cung cấp một số r-ượu ngon món lạ hiếm thấy.
Cũng định kỳ tổ chức một số hoạt động thi đấu mang tính tiêu khiển là chính.
Lâu dần cũng trở thành nơi hẹn hò gặp gỡ của không ít nam nữ.
Tô Vân Chiêu đã tốn chín trâu hai hổ sức lực, thậm chí dẫn theo ba người Lục Linh Du đến hậu sơn Tô gia lột thêm một lớp da nữa, còn lấy ra không ít lễ vật từ kho báu bí mật nhất, lúc này mới thuyết phục được Lục Linh Du cùng hắn đi chơi núi Cửu Hoa.
“Đại ca, đồ trong kho báu này cha mẹ quý lắm đấy, chúng ta cứ thế tặng đi mấy món một lúc, cha mẹ thật sự sẽ không trách chúng ta chứ?"
Tô Kỳ Thịnh và Đơn Linh Âm để diễn kịch cho giống thật, sau khi dặn dò Tô Vân Chiêu xong thì thật sự đi bế quan rồi.
Dự định hai ba tháng sau trực tiếp ra ngoài xem thành quả.
Cho nên lúc này căn bản không biết Tô gia đã bị làm cho gà bay ch.ó chạy.
“Chắc là không đâu.
Cha mẹ rất coi trọng Lục Lục."
Chỉ cần chinh phục được nàng thì trả giá những thứ này cũng coi như xứng đáng.
Hơn nữa chỉ cần nàng có thể làm đạo lữ của mình thì của nàng chẳng phải cũng là của Tô gia sao?
Với cái tác phong trúng số của nàng thì đồ tốt trong tay chắc chắn rất nhiều, đến lúc đó Tô gia chắc chắn còn hời to.
Mà đã trả giá nhiều như vậy rồi, bảo hắn bỏ cuộc giữa chừng để mọi thứ trước đó đều đổ sông đổ biển sao.
“Được rồi."
Tô Thất chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu, thực tế trong lòng hắn có chút bất an.
Nơi nào có người thì nơi đó có làm ăn, trên con đường núi uốn lượn của núi Cửu Hoa, xem quẻ, rút thăm, bày sạp nhiều không đếm xuể.
Thậm chí còn có những cửa tiệm nhặt nhạnh, đan d.ư.ợ.c v.ũ k.h.í pháp khí cái gì cũng có.
Tô Thất dẫn theo vài người, nghiến răng chảy m-áu mới dụ được Tô Tiện và Triệu Ẩn đang hăng hái rời đi.
“Sư muội, hay là chúng ta đi về phía hậu sơn đi, ta nghe nói hậu sơn linh khí dồi dào hơn, hơn nữa còn mọc không ít linh thực linh thảo, từng có người hái được không ít linh thực cực phẩm ở hậu sơn đấy."
Lục Linh Du mặt đầy kinh hỉ:
“A, thật sao?
Không phải là lừa người chứ?"
Tô Vân Chiêu cưng chiều cười một tiếng:
“Nào dám, lừa ai cũng không dám lừa sư muội muội mà."
“Ta không tin."
Lời tuy nói vậy nhưng chân đã bước sang con đường nhỏ đi về phía hậu sơn.
Tô Vân Chiêu thầm mắng con nhóc ch-ết tiệt này tham lam vô độ, nơi nào có lợi là khoan vào nơi đó.
Quả nhiên vừa đi đến chân hậu sơn, Lục Linh Du chớp chớp đôi mắt, nhìn vào bụi cỏ hai bên đường.
“Căn bản không có, ngươi nói bậy bạ."
Tô Vân Chiêu suýt chút nữa không nhịn được trợn trắng mắt, đừng nói linh thực cực phẩm ở hậu sơn vốn dĩ là hắn bịa ra, cho dù thật sự có đi chăng nữa thì đây là bên lề đường lớn, hơn nữa còn ở chân núi, thật sự coi linh thực cực phẩm không hề kén chọn, ngươi đi bộ một cái là có thể đ-á trúng hai cây sao?
“Đây mới chỉ là chân núi, linh khí không đủ, đến trên kia mới có."
Tô Vân Chiêu kiên nhẫn giải thích.
Nào ngờ con nhóc ch-ết tiệt kia lại quấy nhiễu vô lý:
“Ta thấy ngươi chính là lừa ta, linh thực lại không có não, thật sự có đi chăng nữa thì dưới chân núi bên lề đường đã phải bắt đầu có rồi mới đúng."
Tô Vân Chiêu nỗ lực duy trì hàm dưỡng:
“Dưới chân núi dù có đi chăng nữa thì cũng sớm bị người ta hái đi rồi."
Lục Linh Du dường như nghe lọt tai, gật đầu:
“Vậy trên núi ước chừng cũng sớm bị người ta hái đi rồi."
“Đã không thấy linh thực thì leo núi chẳng có ý nghĩa gì."
“Còn không bằng về tiền sơn dạo cho thoải mái, bên kia tuy không có linh thực cực phẩm nhưng linh thực thượng phẩm và trung phẩm tươi mới vẫn có."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Vân Chiêu suýt chút nữa bị chọc cười.
Ngươi dĩ nhiên thoải mái rồi, có phải ngươi bỏ tiền đâu.
Nhưng mấy chữ “linh thực tươi mới" đã nhắc nhở hắn.
Tô Vân Chiêu truyền âm cho Tô Tứ là người duy nhất còn đi theo phía sau.
Tô Tứ giật khóe miệng, nhanh ch.óng lẩn đi mất.
Tô Vân Chiêu nói một tràng lời hay, ước lượng thời gian, nỗ lực thuyết phục Lục Linh Du thử đi lên phía trên vài bước.
Lục Linh Du cũng ước lượng thấy cũng hòm hòm rồi nên rốt cuộc cũng bằng lòng nhấc cái chân quý báu lên.
Sau đó đi không bao xa quả nhiên nhìn thấy bên lề đường một gốc linh thực trung phẩm đang đung đưa trước gió.
Tô Vân Chiêu cũng nhìn thấy rồi, cười nói:
“Sư muội quả nhiên nói đúng, dưới chân núi này đã có linh thực rồi."
“Hừm, không tệ."
Lục Linh Du tâm tình rất tốt nhổ phắt gốc linh thực lên.
Vừa mới vùi xuống mà, cứ việc nhổ cũng không sợ tổn thương rễ.
“Đã cả nơi linh khí chẳng có mấy tơ hào dưới chân núi này còn có thì ước chừng hậu sơn linh thực không ít đâu.
Chắc là đi thêm vài bước nữa lại có thể chạm mặt rồi."
Lục Linh Du nhàn nhạt nói.
Tô Vân Chiêu trong lòng hừ hừ, núi Cửu Hoa dù không cao nhưng đó cũng là núi, người bình thường leo lên cũng phải mất hai canh giờ.
Ngươi nói với ta đi vài bước nữa lại chạm mặt?
Coi hắn là tên đại ngốc chắc?
Lục Linh Du như biết suy nghĩ của hắn, sau đó lại nói:
“Nếu đi vài bước nữa không có thì chắc lúc nãy chỉ là vận khí bùng nổ thôi, nói không chừng trên kia sẽ không có đâu, leo núi mệt lắm, hay là thấy tốt thì thu quân đi, đừng lên nữa."
“......"
Tô Vân Chiêu suýt chút nữa không kìm được mà tát cho một cái.
Không muốn làm nhưng buộc phải làm.
Cái tay giấu sau hông âm thầm lôi ra lệnh truyền tấn.
Quả nhiên đi không bao lâu lại chạm mặt một gốc linh thực trung phẩm.
Lục Linh Du vui hớn hở đi nhổ, Tô Vân Chiêu vội vàng nhân lúc nàng quay lưng lại mà lộ vẻ mặt dữ tợn.
Cứ như vậy phía trước có người lén lút vùi, họ thì thong thả nhổ.
Leo đến một phần ba quãng đường thì Tô Tiện và Triệu Ẩn từ phía sau vọt lên.
“Tiểu sư muội đợi ta với, linh thực muội nói đâu, mau cho ta xem nào, hậu sơn này thật sự có linh thực sao?"
“Xem này, đây đều là chúng cả."
Lục Linh Du chẳng hề keo kiệt khoe ra thành quả suốt chặng đường này, một bó lớn linh thực ào ào lôi ra.
Tô Tiện “A" một tiếng, mặt đầy chấn kinh:
“Hóa ra thật sự có à."
“Đi đi đi, chúng ta tiếp tục đi lên phía trên, sư huynh cùng muội tìm, yên tâm, ánh mắt ta tốt lắm, đảm bảo tìm được nhiều hơn sư muội."
“Ta dĩ nhiên tin Ngũ sư huynh và Nhị sư huynh rồi, có hai huynh cùng đi chắc chắn mạnh hơn một mình muội nhiều."
Tô Vân Chiêu bị coi như phông nền nhân nhục thì gân xanh trên trán giật liên hồi.
Tốt lắm, bốn chữ “tham lam vô độ" đúng là được ba kẻ này diễn tả đến mức cực hạn.
Hơn nữa không phải bảo người ta dụ họ đi rồi sao?
Sao lại theo lên đây rồi.
Tô Vân Chiêu vất vả lắm mới nén được sự bực bội trong lòng, tự an ủi mình, cũng chỉ lần này thôi, chờ mình trở thành ân nhân cứu mạng của nàng, không tin nàng còn có thể không biết xấu hổ như vậy.
Hơn nữa mấy người Tô Cửu mời đều là tu vi Hóa Thần trở lên, Tô Tiện và Tạ Hành Yến không đủ để làm hỏng việc, ngược lại bọn họ nếu có bị thương bị tàn cũng được, hắn sớm đã muốn cho bọn họ một bài học rồi.
Dưới sự ám chỉ rõ ràng của Lục Linh Du, Tô Vân Chiêu chỉ có thể âm thầm gọi người ta thêm nhiều linh thực vào.
Ba người vui hớn hở leo lên, đi đến lưng chừng núi thì Lục Linh Du lại dừng lại.
Tô Vân Chiêu hít mạnh hai hơi, nặn ra nụ cười:
“Sư muội?"
Lại chuyện gì nữa?