“Thu Lăng Hạo cuối cùng vẫn phải ngậm ngùi ký giấy nợ.”
Ba người dưới sự dẫn dắt của sư tỷ áo đỏ đã đến viện lạc mới thuê.
Ánh hoàng hôn chiếu rọi bên vách đ-á, trên cánh cửa viện mở hờ, trong viện lạc vì tụ linh trận mà tích tụ thành sương mù linh khí, từng sợi từng sợi bị ánh hoàng hôn nhuộm lên sắc vàng nhạt.
Chỉ một cái nhìn thôi đã khiến ba người kinh ngạc.
Bước chân vào trong viện, giả sơn quái thạch, tiên mộc linh đài, không thiếu thứ gì, chính viện, tiền viện, hậu viện, cũng như cấu trúc các phòng ở hai gian đông tây đều có sự khác biệt, nhưng lại dung hòa một cách kỳ lạ.
Hơn nữa, mỗi một viện nhỏ có thể ở người đều được dựa trên đại tụ linh trận mà tầng tầng lớp lớp gia trì thêm tiểu tụ linh trận.
Chỉ hơi cảm nhận linh khí trong không khí là đã biết nơi này phù hợp tu luyện đến nhường nào rồi.
Quan trọng nhất là, phía sau còn có một vùng rừng núi rộng lớn.
Theo lời của sư tỷ áo đỏ, đi ra từ cửa sau của viện lạc này đến đỉnh núi, ít nhất là vùng rừng núi hoặc bãi đất trống rộng gấp hai mươi lần viện lạc đều là khu vực họ có thể hoạt động.
Lục Linh Du vừa tham quan vừa gật đầu, Tô Tiện suốt cả quá trình đều há hốc mồm kinh hãi, tâm trạng vốn đã rơi xuống đáy vực của Thu Lăng Hạo cũng không nhịn được mà tốt lên vài phần.
Mấy người đi vào từ cửa trước, đi bộ ròng rã hơn một canh giờ mới cơ bản tham quan hết cả ngôi viện.
Thu Lăng Hạo tắc tắc khen lạ, “Ngôi viện này lớn quá, nhưng hơi trống trải, nếu ở vị trí giữa lùi về phía sau một chút, mở thêm một cánh cửa, xây thêm hai gian phòng nữa thì hoàn mỹ."
“Thế này là vừa đẹp."
Lục Linh Du chính là ưng ý cái hậu viện của ngôi viện này, đủ rộng rãi.
“Viện nhỏ phía tây tiền viện đó quy về cho huynh ở đi, ngũ sư huynh chúng ta ở phía sau huynh thấy có được không?"
“Được được, ta đương nhiên không có vấn đề gì."
Tô Tiện hiếm khi cười có chút ngây ngô, hắn chẳng bỏ ra một đồng nào, dù tiểu sư muội có bảo hắn ở chuồng lợn thì cũng chẳng có gì để nói cả.
Thu Lăng Hạo cũng không có ý kiến gì, vừa hay viện bên đó u tĩnh thanh nhã, cách cổng lớn và chính viện đều khá xa, phù hợp để gã luyện đan thường ngày.
Gã vừa định nói với Lục Linh Du một tiếng rằng mình quay về bài trí môi trường sống một chút, thì thấy hai bóng hình một xanh một vàng vù một cái xuất hiện trước mặt.
Trong đó con chim lớn màu xanh ngoan ngoãn đứng cùng một chỗ với Tiểu Hôi Hôi và tiểu kê t.ử, còn cái thứ to lớn màu vàng kia thì giống như con trâu rừng cỡ lớn vừa được tháo dây thừng, ào một cái xông vào hậu viện.
“Mấy cái này là thứ gì vậy?"
Ngay sau đó gã mới sực nhớ ra, nhìn cái con thú đang thấp thoáng cái m-ông vàng ở hậu viện kia, lại nhìn sang Sương Vũ Thanh Thề Điểu.
“Hai con này không phải ngươi thu phục ở Thần Mộc đó chứ?"
Cái thứ vàng rực to lớn kia hơi giống Thốn Kim Thú trong bí cảnh mà Bách Hiểu Sinh từng nói, còn con trước mặt này...
“Con chim này là ngươi đoạt từ trong tay Trăn Trăn sư muội à?"
“Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Linh Du thấy là lẽ đương nhiên, “Có vấn đề gì sao?"
“Sao ngươi có thể..."
Những lời còn lại nghẹn lại trong cổ họng trước vẻ mặt cười híp mắt của Lục Linh Du.
“Cái đó, ý của ta là, giữa các muội chắc chắn có hiểu lầm, thực ra Diệp sư muội mà ta quen biết trước kia rất lương thiện, cũng rất trượng nghĩa, không câu nệ tiểu tiết lại còn đại độ, nói không chừng các muội thực sự..."
“Chúng ta thực sự không ch-ết không thôi."
Lục Linh Du tự nhiên tiếp lời.
Tô Tiện vỗ vỗ Tiểu Hôi Hôi, bảo nó đi chơi với tiểu kê t.ử bọn họ, còn hắn thì trừng mắt hổ, “Hay là bây giờ ngươi đến Lâm Thiên thư viện luôn đi, đi tìm Diệp sư muội lương thiện trượng nghĩa của ngươi?"
Thu Lăng Hạo:
.......
Câu tiếp theo, “Hay là hai người gặp mặt nói rõ hiểu lầm đi." trực tiếp kẹt trong cổ họng.
Cũng không phải vì Tô Tiện, chủ yếu là cái vẻ vân đạm phong khinh lại cười híp mắt nhìn chằm chằm gã của Lục sư muội.
Khiến gã có cảm giác nếu mình thực sự đồng ý thì có lẽ là cái xác đi gặp Diệp sư muội mất, một cảm giác thật hoang đường.
Gã vô thức sờ sờ Thanh Thề Điểu để xoa dịu sự lúng túng, kết quả Thanh Thề Điểu vỗ cánh một cái, trực tiếp quất vào mặt gã.
Trên mặt Thu Lăng Hạo xuất hiện mấy vệt đỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Gã không thể tin nổi nhìn Thanh Thề Điểu.
Chẳng phải ngươi là linh sủng khế ước của Trăn Trăn sư muội sao?
Mình đang nỗ lực xoa dịu mối quan hệ giữa Lục sư muội và Diệp sư muội mà.
Chẳng lẽ nó không nên thân cận với mình sao?
Chẳng lẽ là sợ thân cận với mình rồi sẽ bị Lục sư muội dạy dỗ?
Ừm, chắc chắn là như vậy rồi.
Thấy dưới uy dâm của Lục Linh Du, Thanh Thề Điểu ngoan ngoãn ăn đồ ăn cùng tiểu kê t.ử bọn họ, hèn mọn đến mức không dám phát ra một tiếng động nào, Thu Lăng Hạo nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Quay người liền về phòng tu luyện.
Cũng chính là hiện tại thực lực của gã không đủ, đợi đến khi tu vi của gã đuổi kịp, không, dù là thu hẹp khoảng cách một chút, ít nhất là không sợ bị nàng không vui liền g-iết ch-ết, có lẽ mới có tư cách làm người hòa giải.
Lục Linh Du và Tô Tiện cũng không tốn quá nhiều thời gian để chiêm ngưỡng ngôi viện mới của họ.
Hai người lần lượt chọn xong chỗ ở, sau khi bài trí sơ qua một chút, vừa định nghiên cứu lịch học của Khung Đỉnh thư viện thì thấy tiểu kê t.ử và Tiểu Hôi Hôi vỗ cánh xông vào.
“Du Du, không xong rồi, Tiểu Kim T.ử xảy ra chuyện rồi."