“???"
Cái đệch!
Dù là những người đến thành dưới lòng đất để rao bán đồ, hay là muốn đến nhặt bảo vật, hoặc là những tu sĩ đang ở trong vài đấu thú trường, đấu nhân trường, cũng như hội đấu giá.
Tất cả đều ngây người.
Đây là địa bàn của Hàn gia đấy.
Thực sự đổi thành chủ rồi sao?
Quan trọng là tân thành chủ người khá tốt, cho phép bọn họ lấy đồ tùy ý.
Có người xoa tay:
“Cái này, lấy hay không lấy đây?
Tân thành chủ không phải đang trêu đùa chúng ta, đợi chúng ta lấy xong rồi lại tính sổ sau chứ?"
Đồng bạn của hắn tát một cái vào mặt hắn:
“Đồ ngu, còn tân thành chủ tính sổ sau cái gì, ngươi nhìn xem đám quản sự kia đang làm gì?"
Người kia rướn cổ nhìn ra ngoài.
Hay thật.......
Đang điên cuồng thu dọn đồ đạc kéo đến một nơi khác.
“Kẻ đ-ập phá nơi này không làm được tân thành chủ đâu."
Đồng bạn đ-ánh thức cái đầu óc mụ mị của hắn.
“Cả Cửu Tiêu Thành đều là địa bàn của Hàn gia."
“Không nghe nàng ta nói sao, chỉ cho mọi người nửa canh giờ, ước chừng nàng ta cùng lắm chỉ cầm cự được nửa canh giờ thôi."
Tu sĩ kia lập tức rụt cổ lại:
“Vậy vậy vậy thôi vậy.
Chúng ta vẫn nên mau chạy đi thôi."
Hàn gia không chọc vào được.
“Thôi cái rắm."
Đồng bạn lại táng cho một cái nữa.
“Người ta cho cơ hội mà không biết nắm bắt, đồ phế vật."
Phế vật nhìn một đám chủ sạp vỉa hè nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc của mình, những khán giả mặc áo choàng đen đi ra từ đấu trường cũng che mặt kín mít, ùa ra như ong vỡ tổ về phía hội đấu giá và những nơi có thể cất giấu bảo vật.
“......."
Được thôi.
Pháp không trách chúng.
Có người giúp bọn họ kiềm chế.
Cướp được đồ tốt rồi chạy.
Một chữ thôi.
Làm!
Toàn bộ thành dưới lòng đất đều loạn cào cào rồi.
Quản sự chịu trách nhiệm giới nghiêm lo sốt vó cả lên.
“Ê ê ê, đừng đi, đừng đi, ở đây cần người canh giữ, đám ch.ó má kia sắp đến cướp rồi."
“Đó là việc của các ngươi, chúng ta nhận lệnh của đại quản sự, đi trước đ-ánh địch."
Quản sự giữ cửa:
“Cái lề gì thốn!"
“Thất quản sự, trận pháp của đấu thú trường cũng bị chấn hỏng rồi, yêu thú đều chạy ra ngoài hết rồi, cầu xin Thất quản sự phái người chi viện."
Quản sự giữ cửa:
“Cái lề gì thốn thốn thốn!"
Cũng có người đ-ánh giá cao thực lực của Hàn gia, cảm thấy trên địa bàn của Hàn gia, kẻ đ-ập phá chắc chắn không chiếm được bao nhiêu lợi lộc, chẳng phải nghe nàng ta nói chỉ có nửa canh giờ sao?
Bản thân nàng ta cũng không tự tin có thể hoàn toàn chiếm được thành dưới lòng đất.
Phía Hàn gia biết thành dưới lòng đất xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng phái đại năng cao giai đến chi viện.
Nếu bọn họ bây giờ đứng về phía Hàn gia, chống lại kẻ xâm phạm, sau khi thành công, Hàn gia chắc chắn sẽ trả ơn hậu hĩnh, còn có thể nhân cơ hội này kết giao với Hàn gia.
Nhưng mới đi được không xa.
Tại lỗ thủng nơi xảy ra chuyện ở đan sư thách đấu trường, tuôn ra vô số tu sĩ như thủy triều.
Những tu sĩ này lảo đảo, liều mạng tháo chạy.
Vừa chạy vừa hét:
“Hàn gia không thua nổi!"
“Hàn gia đại khai sát giới rồi!"
“Không chạy nhanh là tất cả đều phải ch-ết!!!"
“......"
Tu sĩ của Hàn gia đang chuẩn bị đi chi viện lặng lẽ quay người lại.
Mẹ nó chứ.
Cần cái rắm ân tình, dựa vào người không bằng dựa vào mình!
Cướp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong đan sư thách đấu trường đã có vài lỗ thủng lớn.
Từ sau khi Lục Linh Du không chạy nữa, người chạy lại chuyển thành Hàn Thất, Hàn Chiêu và những người khác.
Ồ, cộng thêm hai cường giả Luyện Hư đỉnh phong trấn giữ thành dưới lòng đất lâu năm và một đại năng Hợp Thể sơ kỳ.
Hàn Chiêu khi Lục Linh Du cưỡng ép phá cửa, đã tới chi viện.
Nhưng dưới một chiêu Vô Quang Thương Hải của Lục Linh Du, đã bị kiếm khí cường hãn ép cho nôn ra một ngụm m-áu già.
Nếu không phải trên người có pháp bảo có thể chống lại toàn lực đ-ánh ra của tu sĩ Hợp Thể cảnh đỉnh phong, thì không chỉ đơn giản là nôn m-áu đâu.
Cứ thế này, nhìn pháp bảo linh quang đã ảm đạm đi không ít, Hàn Chiêu chưa bao giờ muốn g-iết một người đến thế.
Về phần tu vi yếu nhất là Diệp Thiên Lạc, ngay khi Lục Linh Du vung kiếm phá cửa, hắn vừa vặn đứng sau lưng Lục Linh Du mưu đồ c.ắ.t c.ổ nàng, liền bị nàng trở tay chấn một cái, chấn nát đan điền.
Cơn đau thấu xương bao trùm toàn thân Diệp Thiên Lạc, Nguyên Anh vỡ vụn khiến cảnh giới của hắn đang nhanh ch.óng sụt giảm.
Nguyên Anh trung kỳ-- Nguyên Anh sơ kỳ-- Kim Đan hậu kỳ-- Kim Đan sơ kỳ......
Và hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
Diệp Thiên Lạc hận đến mức đôi mắt như rỉ m-áu.
“Lục-Linh-Du!"
“Ta muốn g-iết ngươi, ta nhất định phải g-iết ngươi a a a!"
“Ngươi, không g-iết nổi nàng ta đâu."
Hàn Chiêu chống gối bò dậy, dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng đứng vững.
Hắn ném cho Diệp Thiên Lạc một lọ đan d.ư.ợ.c, cộng thêm một lọ linh dịch:
“Cầm cự trước đi, ta báo cho gia tộc ngay."
Hàn Chiêu lấy ra ngọc giản, một đạo linh lực đ-ánh vào, ngọc giản vừa kích hoạt, bóng dáng Lục Linh Du vèo một cái xuất hiện trước mắt hắn, kiếm quang xẹt qua.
“Chát."
“Răng rắc!"
“Phụt!"
Kiếm khí đ-ánh vỡ ngọc giản, đ-âm xuyên qua pháp bảo phòng ngự trước ng-ực hắn, pháp bảo vỡ vụn theo tiếng động.
Hàn Chiêu một lần nữa bay ngược ra ngoài, lại nôn ra một ngụm m-áu lớn.
Trong vũng m-áu lẫn vài mảnh vụn, rõ ràng đã làm tổn thương đến phủ tạng.
“Tiện nhân, ngươi dừng tay cho ta!!!"
Hàn Thất và vài người Hàn gia khác sắc mặt kinh hãi.
Hàn Chiêu là đứa trẻ có thiên phú cao nhất và ngộ tính cũng cao nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Hàn, bản thân hắn cũng rất nỗ lực, lão tổ tông thậm chí cho phép hắn đi theo bên cạnh, đích thân chỉ điểm, thệ muốn bồi dưỡng hắn thành chủ nhân tiếp theo của gia tộc.
Nàng ta sao dám!
Nàng ta sao dám chứ!!
Một lão giả Luyện Hư đỉnh phong trong số người Hàn gia trực tiếp phi thân đến bên cạnh Hàn Chiêu, “bạch bạch" vài tấm linh phù Thiên phẩm hạ xuống, lại dùng lá chắn linh lực bao phủ lấy hắn, cả người chắn trước mặt hắn.
Một Hợp Thể cảnh cộng với bảy tám Luyện Hư cảnh vây đ-ánh Lục Linh Du, vốn dĩ đã ở thế hạ phong.
Bây giờ Hàn Chiêu bị thương, Hàn Tứ phải liều ch-ết bảo vệ hắn.
Cứ như vậy, phía Hàn gia, lại thiếu đi hai trợ thủ đắc lực.
Hàn Nhị đứng cạnh Hàn Thất, cũng là đại năng Hợp Thể cảnh duy nhất, sắc mặt lạnh băng.
Hàn Chiêu tuy tuổi tác không lớn, nhưng đã sớm không còn là hạng người bốc đồng như vậy, hôm nay tại sao nhất định phải đòi đ-ánh đòi g-iết một con nhóc Kim Đan kỳ.
Thậm chí không tiếc phá hỏng quy củ hàng trăm năm nay của thành dưới lòng đất của Hàn gia.
Nếu thực sự là Kim Đan kỳ thì cũng thôi đi.
Bây giờ cái uy áp này ngay cả bản thân mình cũng có chút không chịu nổi......
Hàn Chiêu rốt cuộc đang làm cái gì thế này!
Hàn Nhị nghiêng người tránh né một đạo kiếm thế, pháp quyết vốn đã chuẩn bị sẵn nhưng không ném ra nữa.
Không biết chi viện bao giờ mới tới, chỉ sợ chi viện chưa tới, mấy người bọn họ đã phải bỏ mạng ở đây rồi.
Hắn muốn thử giảng hòa tạm thời:
“Vị cô nương này, có phải có......"
Nhưng hắn vừa mới mở lời, một giọng nói mang theo nộ hỏa ngút trời trực tiếp át đi lời hắn.
“Yêu nữ, nếu biết điều thì tốt nhất hãy bó tay chịu trói, hậu quả của việc đối đầu với Hàn gia ta, ngươi gánh không nổi đâu, lão t.ử nhất định phải khiến ngươi hồn phi phách tán, ch-ết không có chỗ chôn."
Hàn Nhị:
......
“Mẹ nó ngươi câm miệng cho ta."
Nhìn thấy Lục Linh Du g-iết đệ t.ử, làm bị thương cháu trai mình, Hàn Thất sớm đã tức điên người rồi.
Hắn hoàn toàn không câm miệng, thậm chí còn một lần nữa phát động tấn công.
“Lão t.ử bây giờ muốn ngươi phải ch-ết."
Được thăng cấp thành yêu nữ, Lục Linh Du lười tranh luận với bọn họ rốt cuộc là ai muốn đối đầu với ai.
Mắt thấy sau Hàn Thất, mấy người còn lại đều lần lượt sắp tung chiêu cuối rồi.
“Tiểu Thanh."
Nàng xòe tay ra, Tiểu Thanh Đoàn T.ử doanh doanh đứng trên lòng tay nàng.
Nàng từ trên người Tiểu Thanh Đoàn T.ử ngắt xuống một miếng thanh diễm to bằng trứng chim bồ câu, thanh diễm bồng bềnh trôi trong không trung, như tinh tú phân tán, cô bé lại tung ra một đạo Vô Quang Thương Hải.
Kiếm khí cuốn lấy những điểm sáng thanh diễm, lao thẳng vào mặt Hàn Thất.