Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 651



 

Diệp Nhất Vấn dẫn đầu hỏi, “Hàn gia chủ có chủ ý tốt gì không?"

 

Hàn Thích lạnh mặt trầm ngâm một lát, “Phái một người đến Vòm Trời thư viện, dẫn dụ nàng ta ra ngoài."

 

Diệp Nhất Vấn cau mày, “Không thể nào."

 

Ít nhất trong thời gian ngắn là không thể nào.

 

Họ Lục kia cũng đâu có ngốc, biết rõ Hàn gia phát lệnh truy sát, còn ngu ngốc rời khỏi phạm vi thế lực của Vòm Trời thư viện.

 

“Vậy Diệp gia chủ có ý tưởng gì."

 

“Ý tưởng sao......"

 

Hắn đang suy nghĩ xem có cách nào âm thầm phái người lẻn vào Lâm Hạ thành hay không, đột nhiên truyền tấn lệnh trong tay sáng lên.

 

“Gia chủ, Tây Hoang xảy ra chuyện rồi."

 

Cùng lúc đó sáng lên, còn có truyền tấn lệnh của Hàn Thích, cùng một tin tức.

 

Hàn Thích nheo mắt, nhìn về phía Diệp Nhất Vấn.

 

Diệp Nhất Vấn cũng đang nhìn hắn.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau.

 

“Hừ, quả nhiên, ông trời cũng muốn giúp hai nhà Hàn Diệp chúng ta báo thù rửa hận."

 

Cơ hội này chẳng phải đã đến rồi sao?

 

Lục Linh Du đã ở Minh giới được hai ngày, tự nhiên không biết hai nhà Diệp Hàn đã đào sẵn hố đợi nàng nhảy vào.

 

Càng không biết lão đầu t.ử cả ngày ở viện Tửu Lãnh Sương, thấy Lục Linh Du mãi không về, đã định trói Tô Tiện và Thu Lăng Hạo lại để ép hỏi tung tích của nàng rồi.

 

Lần này xuống không đúng lúc, cả Minh giới giống như con quay bị lên dây cót, các Minh sứ bận đến mức gót chân đ-ập vào gáy.

 

Cũng may không ít Minh sứ đều quen biết nàng, vừa nhìn thấy Lục Linh Du, không nói hai lời liền đưa nàng đến nơi ở mà Tư Mệnh đã sắp xếp cho nàng trước đó.

 

Minh sứ không nói được Tư Mệnh và Tư Không đi đâu, chỉ nói cho nàng biết Tư Mệnh trước khi đi đã dặn dò, hai ngày sau sẽ quay về một chuyến.

 

Cho nên Lục Linh Du liền ăn ngon uống tốt ở lại Minh giới.

 

Vị sứ giả thiện đường có quan hệ tốt nhất với nàng, có lẽ là vì nàng đã trở thành một “khách quen" của Minh giới, lần này cuối cùng không còn vừa thấy nàng là cảm động đến nước mắt lưng tròng nữa.

 

Cũng không còn vì sợ lúc chia tay càng thêm không nỡ mà khắc chế mình không sáp lại gần nàng nữa.

 

Ngược lại là cười hì hì xoay quanh nàng hai vòng, kiếm chuyện tán dóc mất một khắc đồng hồ, đều là hỏi nàng có món gì muốn ăn, món gì muốn uống không.

 

Lục Linh Du tự nhiên có hỏi có đáp.

 

Món muốn ăn thì quá nhiều rồi.

 

Còn về đồ uống.

 

Trà rất tốt.

 

Loại Ngân Châm Bạch Tuyết lần trước, sư phụ lão nhân gia ông ấy thích nhất.

 

Ừm, r-ượu cũng tốt, lão đầu t.ử thích r-ượu.

 

Sứ giả thiện đường vỗ đùi một cái, “Ta giỏi nhất là ủ r-ượu, đúng lúc ta còn có một tuyệt chiêu, có thể điều hòa các loại linh t.ửu lại với nhau, hương vị đó, chậc chậc.

 

Còn thơm hơn cả tiên t.ửu."

 

Lục Linh Du tự nhiên khen ngợi một trận.

 

Hai người đang trò chuyện hăng hái, đột nhiên một Minh sứ cầm Câu Hồn Tỏa xông tới, “Đi thôi lão Thiện, lão đại chẳng phải đã nói bảo ngươi đi theo chúng ta bắt quỷ sao.

 

Này ngươi chạy cái gì thế?

 

Không đi, ngươi vậy mà không đi?

 

Gần đây mọi người bận đến mức cơm cũng không có thời gian ăn, ngươi cũng không cần nấu cơm nữa, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, ngươi......"

 

Sứ giả thiện đường phồng má, sớm đã chạy xa rồi.

 

Vừa chạy vừa hét lớn, “Con mắt nào của ngươi thấy bổn đại gia rảnh rỗi hả, đại gia ta chuyện nhiều lắm, giữa thanh thiên bạch nhật đừng có lôi lôi kéo kéo, á~

 

Chuyện bắt quỷ lão t.ử là một đầu bếp sao mà lo liệu nổi, không đi không đi, cô nãi nãi của chúng ta tới rồi, lão t.ử phải nấu cơm cho nàng.

 

Cái gì, ngươi muốn đi cáo trạng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngươi đi đi ngươi đi đi, ta cầu ngươi đi cáo trạng đấy, hừ hừ, nhóc con, ngươi hiểu cái rắm.

 

Hai vị đại nhân biết rồi đều phải khen ta trốn việc rất tốt."

 

Ngoại trừ nhiệt tình giao lưu món ngon r-ượu ngon với sứ giả thiện đường.

 

Thời gian khác Lục Linh Du đều đi dạo lung tung ở Minh giới.

 

Những nơi khác đều có thể đi, bao gồm mấy nơi thí luyện trước đó, duy chỉ có Vạn Quỷ Tháp, phải có Tư Không tới mới lên được.

 

Nếu không kiểu gì cũng phải lên tầng 18 nói chuyện thoại bản với các quỷ vương.

 

Lục Linh Du cuối cùng đưa theo tiểu Thanh đi Vãng Sinh trì.

 

Có một nửa sức mạnh của tiểu Thanh đoàn t.ử đóng giữ, khí tức tội ác trong Vãng Sinh trì nhạt đi không ít.

 

Ảo ảnh trong toàn bộ Vãng Sinh trì nhìn cũng lộng lẫy hơn, Lục Linh Du chỉ ngồi bên cạnh xem một lúc, đều có cảm giác màu trắng dưới đáy hồ biến thành đ-á cuội, cuối cùng lại biến thành linh thạch lấp lánh.

 

Khiến nàng có cảm giác muốn nhảy xuống để phát tài.

 

Cũng may nàng rốt cuộc vẫn nhịn được, bên cạnh trì (ao), trên ghế sô pha do tinh quái đ-á gấp thành, nhắm mắt nằm xuống.

 

Cảnh giới Kim Đan đại viên mãn, tu luyện là khống chế linh lực hiện có để phá vỡ vách ngăn.

 

Nàng hiện tại linh hồn chi lực thiếu hụt quá nửa, vốn không có khả năng tiến giai, cho nên hai ngày này, coi như là lần đầu tiên Lục Linh Du sau khi đến thế giới này cái gì cũng không làm, cứ như vậy ngồi ngắm mây cuộn mây tan trong Vãng Sinh trì.

 

Sẵn tiện dùng thần thức nhìn lén tiểu Thanh đoàn t.ử lén lút sau lưng nàng chơi đùa với thạch quái.

 

Có điều tiểu Thanh da mặt mỏng, Lục Linh Du xem một lúc liền thu hồi thần thức.

 

Sau đó liền phát hiện, nàng có thể nhìn thấy chuyện xưa kiếp trước của vong hồn đi vào Vãng Sinh trì.

 

Rõ ràng lúc trước không nhìn thấy được.

 

Nhưng Lục Linh Du nghĩ lại liền có chút hiểu ra.

 

Một là tinh thần lực của nàng hiện tại đã trở nên mạnh mẽ.

 

Cụ thể mạnh đến mức nào nàng không nói rõ được, dựa theo kinh nghiệm luyện đan của nàng mà nói, chắc là không kém gì tu sĩ Luyện Hư cảnh, ít nhất cũng là cấp bậc Hóa Thần.

 

Hai là, chắc có liên quan đến tiểu Thanh đoàn t.ử.

 

Vãng Sinh trì thôn phệ tội ác của vong hồn, làm loãng trí nhớ của bọn họ, mà toàn bộ Vãng Sinh trì đều bao phủ Thanh Diễm chi lực của tiểu Thanh đoàn t.ử, nàng và tiểu Thanh đoàn t.ử tâm niệm tương thông.

 

Vô số người nối gót nhau đi vào Vãng Sinh trì.

 

Lục Linh Du thả lỏng c-ơ th-ể, ngồi ở đó, xem như xem phim mi-ễn ph-í.

 

Có người tuổi thơ nghèo khó, cực kỳ chấp nhất đối với tiền bạc, cả đời đều vì tiền tài tốn hết tâm tư, mưu cầu danh lợi, hiếm khi người nghèo sợ rồi, ngay cả xa xỉ một chút cũng không dám.

 

Cuối cùng phát hiện, tiền tiết kiệm cả đời tính toán chi li chắt bóp từ kẽ răng, người ch-ết rồi, tiền chưa tiêu hết.

 

Sau đó, tiền mất rồi.

 

Còn có người từ nhỏ không có tình thân cha mẹ, liều mạng muốn tìm một người tâm phúc, cùng nhau bạc đầu, bù đắp khuyết điểm không được yêu thương.

 

Tiếc là hai chân duỗi thẳng, người tình quay đầu liền tìm người khác.

 

Tình yêu và gia đình mà hắn/nàng dùng cả đời kinh doanh, quay đầu theo gió bay, trở thành trò cười.

 

Tất nhiên, cũng có người sinh ra đã ở vị trí cao, nắm giữ quyền bính, hoặc là người có duyên với tiên đồ, phần lớn cuộc đời bọn họ đều giống như những đứa con cưng được ông trời ưu ái.

 

Tiền bạc mỹ nhân, quyền thế địa vị, cùng với sự tôn sùng của người khác, không gì là không khiến người ta ngưỡng mộ.

 

Nhưng theo một nắm đất vàng, vào khoảnh khắc sinh mệnh tiêu vong, mới phát hiện, cuộc đời bọn họ dù huy hoàng đến đâu, dù khiến người ta ngưỡng mộ ghen tị đến đâu, cuối cùng vẫn phải giống như những kẻ thất bại mà bọn họ từng coi thường kia, trở về với cát bụi đất trời.

 

C-ái ch-ết công bằng, khiến cuộc đời từng tự hào của bọn họ giống như chỉ là may mắn đi qua một đoạn đường bằng phẳng nhỏ nhoi.

 

Chờ đợi bọn họ một cái là hư vô, một cái là bắt đầu từ con số không.

 

Còn về những kẻ tầm thường vô vi, những kẻ thất bại được gọi là cả đời không có lấy một chút thành tựu nào.

 

May mắn thì không bệnh tật mà ch-ết già, không may thì mỗi người có sự chấp nhất của riêng mình.

 

Những bộ phim cuộc đời lướt qua nhanh ch.óng này như đang thuật lại một hiện thực.

 

Dù là nỗ lực, thành tựu, hay là thất bại sa sút, đến khi ch-ết, đều không còn ý nghĩa nữa.

 

Nếu điểm cuối đều giống nhau, vậy còn cần thiết phải nỗ lực không?