“Lục Linh Du cũng chỉ chán nản trong chốc lát.”
Có thể đạt được loại dị hỏa thiên sinh địa dưỡng như Tiểu Thanh Đoàn T.ử này, đã là phúc đức tám đời tu hành của nàng rồi.
Còn muốn có thêm một món bảo vật cùng cấp bậc khác, nếu mà dễ dàng thì mới là có quỷ.
Lục Linh Du thu xếp lại tâm trạng, “Đúng rồi, Tư Mệnh đại nhân có biết Đào Viên bí cảnh không?"
Linh Kiều Tây đã từng nói với nàng, có hai cách để bổ hồn, một là tìm đến Minh giới, còn cách khác chính là đóa Hồn Tinh Hoa trong truyền thuyết ở Đào Viên bí cảnh.
Lần này nàng một lúc đắc tội cả hai nhà Diệp, Hàn, hai nhà đó có không ít lão tổ Độ Kiếp tọa trấn.
Loại đại năng này, nàng không chắc chắn liệu thông đạo không gian nửa vời của mình có thể trốn thoát khỏi sự truy sát theo kiểu rút đất thành tấc của những lão tổ đó hay không.
Cho dù có thể trốn, nhưng việc thường xuyên đến Minh giới để bổ hồn cũng rất lỡ dỡ công việc.
Ví dụ như hiện tại, nàng hoàn toàn không biết tình hình ở tu tiên giới ra sao.
Tư Mệnh nhàn nhạt mỉm cười, “Có lẽ ngươi có thể thử Vạn Tượng Đồ."
Lúc trước khi nàng chọn Vạn Tượng Đồ, hắn và Tư Không đã lo lắng với tinh thần lực của nàng lúc đó sẽ không chịu nổi sự phản phệ của Vạn Tượng Đồ.
Nhưng bây giờ......
Dựa theo động tĩnh truyền tới từ phía Hư Vô Chi Cảnh mà xem, có thể thử một lần.
“Hả?"
Vạn Tượng Đồ không phải là để tu luyện tinh thần lực sao?
Trước đây nàng luôn bị sư phụ ngăn cản không cho vào, thực ra nàng đã sớm muốn vào rồi.
Vốn dĩ nàng cũng dự định sau khi đột phá Nguyên Anh sẽ báo cáo với sư phụ.
“Biết tại sao gọi là Vạn Tượng Đồ không?"
“Muôn vàn thế giới, bao la vạn tượng."
Bất cứ bí cảnh nào tìm khắp nơi không thấy, Vạn Tượng Đồ có lẽ có thể ban cho một phần cơ duyên.
Lục Linh Du:
......
Khá khen cho ngươi, thứ đó không phải là một chiếc chìa khóa vạn năng để mở ra muôn vàn thế giới và bí cảnh đấy chứ?
Lục Linh Du hỏi ra suy đoán của mình.
Tư Mệnh lắc đầu, “Nếu thực sự là như vậy, Vạn Tượng Đồ cũng không nằm trong kho của Tư Không để bám bụi rồi."
Hắn chỉ nói một câu, “Tất cả tùy vào cơ duyên."
Lục Linh Du:
“Hiểu rồi!”
Có duyên ắt sẽ gặp lại.
Mà người có duyên, vạn năm không thấy.
Những cường giả có lực chiến hàng đầu Minh giới như Tư Không và Tư Mệnh đều không thể tạo lập được duyên phận với Vạn Tượng Đồ.
Sau khi hỏi xong những nghi hoặc trong lòng, lại cùng Tư Không lưu luyến chia tay, Lục Linh Du gọi Tiểu Thanh Đoàn T.ử đã phân chia lại sức mạnh trở về, chuẩn bị quay lại tu tiên giới.
Tư Không theo lệ tặng Lục Linh Du một đống lớn đặc sản Minh giới, sau đó móc ra một túi linh thạch hệ Ám cực phẩm.
“Đây, giúp ta ủng hộ tác giả của mấy cuốn sách đó."
Trong cái Minh giới tối tăm không thấy ánh mặt trời này, chỉ có thoại bản mới có thể giải sầu.
Lục Linh Du đờ mặt nhận lấy.
Tiếp theo lại có một cái túi nữa nhét qua, “Chính là bốn cuốn thoại bản ngươi tặng ta đó, loại hình đó lần sau giúp ta mang thêm hai cuốn, đây là tiền vất vả, nhận lấy đi."
Thần thức của Lục Linh Du quét qua, vẫn là linh thạch hệ Ám, nhưng là loại Thiên phẩm.
Cô nương nhỏ lập tức toe toét miệng, “Không vấn đề gì."
Tư Không vẻ mặt chính trực, “Phải chọn bộ nào hay ấy, ít nhất cũng phải ngang tầm với trình độ lần này."
Cô nương nhỏ còn chính trực hơn, “Chúng ta là đồng chí mà, nhãn quang của ta ngươi còn không tin tưởng sao, yên tâm đi, ta nhất định sẽ chọn kỹ cho ngươi."
Cái này so với lần trước đưa linh thạch cho nàng thì hào phóng hơn nhiều.
Sớm nói đi chứ, mang thêm hai cuốn thì có là gì, nàng có thể khuân sạch cả tiệm sách của tên gian thương kia luôn.
Tư Mệnh đưa nàng trực tiếp trở lại chân núi của Đỉnh Thư Viện.
Ngay khoảnh khắc Lục Linh Du xuất hiện, một bàn chân lớn từ trên trời giáng xuống.
Tiếp theo là gương mặt hung tợn của lão đầu t.ử.
“Đồ ranh con, ngươi còn biết đường mà về cơ đấy."
Sau đó gáy của Lục Linh Du bị thắt c.h.ặ.t, cả người trực tiếp bị lão đầu t.ử xách về Tửu Lãnh Sương Viện.
Oa, đây chính là rút đất thành tấc sao?
Lục Linh Du trước đây cũng từng thấy sư thúc tổ thi triển, nhưng lúc đó nàng hoàn toàn chưa tiếp xúc qua loại cao giai thuật pháp này.
Xem cũng như không.
Hiện tại sau khi nàng nhiên hồn, có thể đạt tới Hợp Thể cảnh, tức là có thể cảm ngộ được quy tắc chi lực ở một mức độ nhất định.
Vì vậy, hiện tại nàng có thể cảm nhận rõ ràng, rút đất thành tấc và thông đạo không gian, xét về ý nghĩa nghiêm ngặt thì cùng là một loại.
Thông đạo không gian là xé rách không gian, kết nối hai điểm.
Mà rút đất thành tấc, cũng xé rách không gian, nhưng lại hư hóa thông đạo không gian, cũng không trực tiếp đi qua thông đạo, mà chuyển sang trực tiếp bước một bước vượt qua hai điểm dịch chuyển.
Nếu nàng cảm ngộ được sớm hơn, ở Hư Vô Chi Địa đã có thể thử rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão đầu t.ử xách người về tới Tửu Lãnh Sương Viện, quay đầu nhìn lại đồ đệ nhỏ nhà mình thì thấy nàng đang đờ người ra.
Lão đầu t.ử giật mình.
“Sợ là biến thành kẻ ngốc rồi chăng?"
Mấy ngày nay từ những câu trả lời mập mờ của Tô Tiện và Thu Lăng Hạo, lão đã đại khái đoán được, đồ đệ đã dùng một chút thủ đoạn đặc thù, trả giá một cái giá nhất định mới đ-ánh bại được nhà họ Hàn.
Những thứ khác đều ổn, chỉ ngàn vạn lần đừng dùng chỉ thông minh để đổi lấy.
Không thể tưởng tượng nổi một lục linh căn không có trí tuệ sẽ là loại tai họa như thế nào.
Lão đầu t.ử lục lọi trong túi nửa ngày, không tìm thấy loại linh đan nào có thể khiến người ta khôi phục trí tuệ.
Kết quả lại nghe thấy đồ đệ nhỏ nói một câu, “Sư phụ, chúng ta lại bay thêm lần nữa được không, giống như vừa nãy ấy."
Trong đầu lão đầu t.ử đột nhiên hiện ra cảnh tượng một đứa trẻ ngốc cưỡi trên cổ ông nội, chảy nước miếng đòi bay cao cao.
Xong đời rồi!
Không lẽ thật sự thành kẻ ngốc rồi sao?
Lão đầu t.ử hạ quyết tâm móc ra một viên Linh Thú Khai Trí Đan, “Ăn vào rồi hãy quyết định có muốn bay hay không."
Lục Linh Du:
......
Bản bảo bảo cư nhiên cũng có ngày bị người ta nghi ngờ trí thông minh!
Vất vả lắm mới giải thích rõ ràng là trí thông minh của nàng không có vấn đề gì.
Lão đầu t.ử bán tín bán nghi, “Để ta kiểm tra cho ngươi."
Nói xong liền có một luồng linh lực xông vào kinh mạch của nàng.
Xem xét kỹ lưỡng một hồi, lão đầu t.ử ngẩn ra, “Không thiếu cái gì nha?"
Tay chân tự nhiên là tốt, đan điền, kinh mạch, tu vi và căn cơ đều không có vấn đề gì.
Nếu não không có vấn đề, vậy còn có thể có cái giá gì?
Lục Linh Du cũng không giấu giếm lão.
“Nhiên hồn, con đã dùng đến linh hồn chi lực, nhưng hiện tại đã bù đắp đủ rồi."
Nhiên hồn?
Lão đầu t.ử trừng mắt đi vòng quanh Lục Linh Du.
Đột nhiên một đạo dây leo chát một tiếng quất về phía nàng.
Oa.
Lão đầu t.ử không nói đạo đức gì cả.
Lục Linh Du trực tiếp một cái thuấn di.
Đây là phản ứng theo bản năng của nàng, lúc lão đầu t.ử huấn luyện nàng trước đây, nàng vì để luyện thể nên không hề dùng thuấn di để né tránh.
“Cửu Lệnh Bí Chúc?"
Lão đầu t.ử chấn kinh.
“Vâng vâng."
Lục Linh Du gật đầu.
Hiểu rằng lão đầu t.ử đây là đang thử thách.
Linh Kiều Tây lúc trước nhìn thấy nàng và Sở Lâm đ-ánh nh-au đều có thể đoán ra, lão đầu t.ử đoán được cũng không có gì lạ.
Lão đầu t.ử đột nhiên hưng phấn cười, “Vậy thì đỡ chiêu đây."
Lão muốn xem xem Cửu Lệnh Bí Chúc trong truyền thuyết lợi hại đến mức nào.
Cũng muốn xem xem cực hạn của con bé này trong trạng thái bình thường là bao nhiêu.
Lưu Ngục Hỏa sau khi cảm ứng được động tĩnh ở Tửu Lãnh Sương Viện liền vội vàng chạy tới.
Liền nhìn thấy lão đầu t.ử đang quất đệ t.ử duy nhất của mình tới tấp.
Lưu Ngục Hỏa:
......
Mối thù này lão đầu t.ử rốt cuộc định nhớ đến bao giờ đây.
Chao ôi, cô nương nhỏ thật đáng thương.
Vừa mới thoát khỏi một đám Hợp Thể, Đại Thừa, vừa mới trở về, lão đầu t.ử còn chưa hỏi người ta bị thương ở đâu, có nghiêm trọng hay không đã quất người ta rồi.
Một mầm non tốt như vậy.
Đ-ánh hỏng rồi thì làm sao.
Lưu Ngục Hỏa lo lắng quá.
Cuối cùng Lưu Ngục Hỏa thấy cô nương nhỏ sắp chịu không nổi nữa, mới vội vàng lên tiếng, “Sư bá, mau đừng đ-ánh nữa, đồ đệ của ngài sắp phải đi làm nhiệm vụ rồi, đ-ánh hỏng là không được đâu."
Lão đầu t.ử cuối cùng cũng dừng tay, nhìn Lục Linh Du với ánh mắt mang theo một tia vui mừng.
Tuy nhiên miệng vẫn cứng, “Đồ đệ của lão t.ử, dạy bảo thế nào cần ngươi quản sao."
Lục Linh Du lại để ý tới nhiệm vụ mà Lưu Ngục Hỏa nói, “Viện tôn, thư viện tiếp nhận nhiệm vụ sao?"
Cần nàng đi?
Lưu Ngục Hỏa gật đầu, “Tây Hoang 3 thành 12 trấn trong một đêm bị tàn sát.
Đệ t.ử lớp ưu tú của tứ đại thư viện đều phải đi."