“Lục Linh Du giống như hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt đen sì của Quý Vô Miên vậy.”
Vẫn cứ ở đó liến thoắng nói.
“Đại bộ đội của thư viện chúng ta hôm qua đã đến Bắc Vực rồi, nơi này cách truyền tống trận ngự kiếm bay chưa tới một canh giờ, với tu vi của Quý sư huynh mà bây giờ vẫn còn ở đây, vậy thì chắc chắn là đang đợi muội rồi không sai vào đâu được.
Nhưng mà sư huynh sao huynh không nói trực tiếp địa điểm cho muội, cái nơi hoang vu hẻo lánh rừng sâu núi thẳm này thật sự không nhất định gặp được đâu nha.
May mà Tần sư huynh một phát tìm thấy các huynh luôn."
Quý Vô Miên nghiến răng.
Lúc này mới sực nhớ ra, ngoại trừ cái đứa gây chuyện trước mặt này, còn có một tên xui xẻo ai chạm vào nấy ch-ết là Tần Uẩn Chi nữa.
Mặt hắn càng đen hơn.
“Quý sư huynh sao huynh không cười vậy?
Thấy muội huynh không vui sao?"
Quý Vô Miên tức tối nhìn nàng, chẳng lẽ điều này không hiển nhiên sao?
Ngươi không có chút tự nhận thức nào sao?
Quý Vô Miên nhẩm thầm khẩu quyết Thận đạo trong lòng, có thể không xung đột với người thì đừng xung đột với người.
Hắn nhếch mép một cái, còn chưa kịp nói chuyện thì Lục Linh Du đã reo lên một tiếng:
“Quý sư huynh cười rồi, đây là lần đầu tiên muội thấy Quý sư huynh cười đấy."
“Cho nên Quý sư huynh thấy muội quả nhiên là vui rồi."
Quý Vô Miên:
.......
Chúng ta lần đầu gặp mặt mà đúng không?
Cho nên lần đầu tiên thấy hắn cười, chẳng có gì sai cả?
Không đúng, hắn cười chỗ nào cơ?
Còn vui nữa chứ?
Hắn có điên mới vui ấy.
Cô nương chẳng thèm quan tâm hắn có vui hay không, nàng thấy hắn vui là được.
“Vốn dĩ còn lo lắng nhà họ Diệp và nhà họ Hàn đục nước thả câu sẽ bất lợi cho muội, bây giờ thì tốt rồi, đã có Quý sư huynh ở đây."
Quý Vô Miên:
......
Hỏng rồi!
Còn có nhà họ Diệp và nhà họ Hàn nữa.
G-iết bao nhiêu người của nhà người ta như vậy, con nhóc này chắc chắn sẽ bị người ta bằm thây vạn đoạn mất thôi.
Không được, hắn phải chạy, bắt buộc phải chạy.
Nếu không thì ch-ết thế nào cũng không biết đâu.
Quý Vô Miên vội vàng đứng dậy, đồng thời quăng cái tên Tần Uẩn Chi dở sống dở ch-ết dưới m-ông như quăng r-ác cho Lục Linh Du.
“Hắn sắp ch-ết rồi kìa, mau trị cho hắn đi."
Cô nương rất hiểu chuyện đón lấy Tần Uẩn Chi, cũng không vội kiểm tra, cái tên này xui xẻo thì xui xẻo thật nhưng bản thân hắn ngược lại không dễ ch-ết đến thế đâu.
Nàng xách Tần Uẩn Chi lên rồi ngẩng đầu một cái, lập tức mắt sáng rực:
“Quý sư huynh, huynh vậy mà định dùng Phá Vân linh thuyền cực phẩm để chở chúng muội sao, cái này chắc chắn nhanh hơn ngự kiếm nhiều."
Quý Vô Miên vừa mới lấy linh thuyền ra định âm thầm chuồn lẹ:
......
Mắt Lục Linh Du lại đảo một cái sang tay hắn.
“Yêu, nhiều linh thạch cực phẩm để điều khiển như vậy, tốc độ đó chắc chắn càng nhanh hơn nữa rồi."
Nàng xách Tần Uẩn Chi một bước dài bước lên linh thuyền:
“Quý sư huynh quả nhiên chuẩn bị đầy đủ."
Quý Vô Miên:
......
“Quý sư huynh còn đứng ngây ra đó làm gì, nhét linh thạch đi chứ."
“Cũng không biết các sư huynh sư tỷ bây giờ có phải đã tới nơi rồi không, có gặp nguy hiểm gì không, chúng ta phải mau ch.óng đến hội hợp với họ mới được."
Nói đoạn nàng còn gạt linh thạch từ trong tay Quý Vô Miên ra, “bạch" một tiếng nhét vào chỗ 'chân ga' của linh thuyền, linh thuyền “vù" một tiếng rung động, vọt lên cao rồi vèo một cái bay đi mất.
Quý Vô Miên:
......
Tên hộ vệ cao lớn sắp cười đến nghẹt thở luôn rồi.
Hắn ở bên cạnh thiếu gia bao nhiêu lâu nay thì uất ức bấy nhiêu lâu.
Lần này cuối cùng cũng gặp được người có thể làm thiếu gia uất ức rồi.
Tô Tiện và Thu Lăng Hạo lúc linh thuyền bay lên cũng rất hiểu chuyện mà nhảy vọt lên theo.
Tô Tiện giúp Lục Linh Du trị thương cho Tần Uẩn Chi đang dở sống dở ch-ết.
Thu Lăng Hạo đảo mắt một cái rồi lọt thỏm xuống ngồi cạnh Quý Vô Miên.
Ừm, cái kiểu một m-ông đè lên vạt áo Quý Vô Miên mà ngồi ấy.
Thế này còn chưa tính, hắn còn túm lấy tay áo Quý Vô Miên la lối om sòm:
“Quý sư huynh, bộ pháp y này của huynh làm bằng chất liệu gì vậy, đệ chưa từng thấy trận pháp phòng ngự tinh diệu như thế này bao giờ, càng chưa từng thấy ai mặc pháp y màu xanh mà lại đẹp như thế này, Quý sư huynh không hổ là đệ nhất nhân của Khung Đỉnh thư viện."
Quý Vô Miên đang đấu tranh tư tưởng trong lòng xem có nên bỏ thuyền chạy lấy người không:
......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nhích nhích m-ông, lại đưa tay kéo kéo.
M-ông không nhích được, tay áo cũng bị Thu Lăng Hạo túm c.h.ặ.t trong tay.
Quý Vô Miên nhìn hắn.
Thu Lăng Hạo cũng nhìn hắn, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ:
“Quả nhiên là pháp y thượng hạng sao?
Dùng linh lực cũng không kéo ra được."
Quý Vô Miên:
......
Tần Uẩn Chi mặc dù bị đ-ánh cho toàn thân đen thui nhưng trên người hắn có pháp khí phòng ngự vừa mới vơ vét được từ địa hạ thành của nhà họ Hàn, vả lại sau khi đ-âm sầm vào Quý Vô Miên thì lôi kiếp phía sau đều bị Quý Vô Miên đỡ hộ rồi.
Cho nên không bị thương đến chỗ hiểm.
Nhét cho Tần Uẩn Chi hai viên Bồi Nguyên đan và Bổ Linh đan, lại vỗ mấy cái vào mấy huyệt đạo trên người hắn.
Tần Uẩn Chi từ từ tỉnh lại:
“Đây là ở đâu?"
Lục Linh Du liền kể lại chuyện đó.
Quý Vô Miên chuyên môn đợi họ, vừa hay gặp được nên họ ngồi linh thuyền của Quý Vô Miên cùng nhau đi Tây Hoang.
Trên đường Quý sư huynh còn sẽ chăm sóc và bảo vệ họ nữa.
Mắt Tần Uẩn Chi sáng lên.
“Vậy mà lại là Quý sư huynh, thế thì tốt quá rồi."
Con người Quý Vô Miên này quý mạng nhất:
“Có Quý sư huynh ở đây thì chúng ta an toàn hơn nhiều rồi."
Nếu lần sau Lục sư muội lại tung chiêu lớn thì trọng trách bảo vệ kẻ yếu cũng có Quý sư huynh tiếp quản rồi.
Đúng là không thể tốt hơn được nữa.
Tần Uẩn Chi vô lực giơ tay lấy ra lệnh truyền tấn:
“Đệ phải báo cho Viện tôn ngay mới được, để ông ấy yên tâm rằng Quý sư huynh đã đón được chúng đệ rồi, sau này cũng sẽ bảo vệ chúng đệ nữa."
Quý Vô Miên:
......
Trốn cũng không trốn thoát, chạy cũng không chạy được, bây giờ còn để Viện tôn biết hắn đang ở cùng mấy cái đứa ăn hại này.
Hắn còn vứt bỏ người ta kiểu gì được đây?
Quý Vô Miên rưng rưng nằm bẹp trên linh thuyền.
Nhưng nằm chưa được bao lâu thì hắn vèo một cái bật dậy.
Nhắm mắt mò mẫm trong không gian nhẫn một hồi lâu rồi lôi ra hai hòn đ-á to gần bằng đầu trẻ con.
Tay thao tác một hồi, rất nhanh hai hòn đ-á đã được l.ồ.ng dây thừng vào.
Hắn trịnh trọng treo ở thắt lưng...... không, treo trước bụng.
Hướng của hòn đ-á hướng thẳng về phía Lục Linh Du.
Luyện khí sư chính tông duy nhất ở đây là Tô Tiện thực sự không nhìn ra hai hòn đ-á đó có danh đường gì.
Vừa không phải vật liệu luyện khí gì, bên trên cũng không có bất kỳ d.a.o động linh lực nào.
Càng không khắc họa trận văn gì cả.
“Quý sư huynh, huynh treo cái này là để......"
Tô Tiện sáp lại gần, ngồi ở bên kia của Quý Vô Miên, tự nhiên như ở nhà mà đặt câu hỏi.
Mặt Quý Vô Miên thối thối, hắn lườm Lục Linh Du một cái:
“Đ-á Thái Sơn."
Trừ tà!
Trong lúc nói chuyện lại treo thêm một hòn nữa, lần này nhắm chuẩn Tần Uẩn Chi.
Tránh họa!
Tây Hoang và Bắc Vực mặc dù cách nhau không xa nhưng dùng linh thuyền cũng phải bay ít nhất một ngày một đêm.
Trước khi tới Tây Hoang thì tạm thời là không rũ bỏ được người rồi, Quý Vô Miên chỉ có thể đen mặt cam chịu, có điều hễ phương vị của Lục Linh Du và Tần Uẩn Chi có chút biến động là đ-á Thái Sơn trên thắt lưng hắn cũng lập tức xoay theo ngay.
Tần Uẩn Chi đang tự mình trị thương ở đó.
Thu Lăng Hạo bám dính lấy Quý Vô Miên.
Lục Linh Du và Tô Tiện thì bắt đầu túm tụm lại nói chuyện với nhau.
“Ngũ sư huynh, nhận được da bùa chưa ạ?"
Lúc trị bệnh cho Tiêu Vân, nàng gần như làm việc không ngừng nghỉ, việc bàn giao da bùa chỉ có thể để Tô Tiện đi làm.
Nhưng trước đó Tô Tiện ở viện Tửu Lãnh Sương với cái dáng vẻ như gà rũ......
Tô Tiện uể oải gật đầu:
“Nhận thì nhận được rồi."
Huynh ấy trực tiếp móc từ trong túi ra mấy ngàn tấm da bùa.
Một nửa là làm từ da yêu thú bậc ba bậc bốn, một nửa là từ bậc bốn trở lên.
Lục Linh Du đại khái đoán được tại sao huynh ấy lại uể oải rồi.
“Có phải họ không muốn dùng vật đổi vật không ạ?"
Nhờ ơn cái đan điền ch.ó má của nàng mà mấy người mới giàu được chưa đầy hai ngày đã lại quay về kiếp nghèo rớt mồng tơi.
Lục Linh Du chỉ có thể nghĩ đến cách dùng vật đổi vật.
Tài nguyên pháp khí đan d.ư.ợ.c trận bàn ở Thiên Ngoại Thiên đều coi là phong phú, nhưng bùa chú ở đâu cũng được coi là mặt hàng khan hiếm.
Lục Linh Du vốn ước chừng họ chắc là sẽ sẵn lòng mới đúng.