“Hà Hồng Sinh lắc đầu.”
Gã không phải đến để thả người.
Hơn nữa gã cũng chẳng thả được người.
“Không phải đến để thả chúng tôi ra, vậy đến để làm gì?
Để xem trò cười của chúng tôi sao?"
Triệu Bắc Hải lập tức sầm mặt xuống.
Vẻ mặt người đàn ông trung niên cũng chẳng khá khẩm gì, nhưng kiêng nể việc Lục Linh Du vừa cứu mạng họ, nên trực tiếp lờ Hà Hồng Sinh đi, quay sang nhìn Lục Linh Du.
“Vậy cô nương, các vị là tới để giúp mọi người cùng trừ tà túy sao?"
Cô nương nhỏ gật đầu:
“Cho nên, rốt cuộc các người là nhà nào?"
Nếu không nói nữa tiểu tiên nữ sẽ giận đấy.
“Xin lỗi, nhất thời nóng lòng."
Người đàn ông trung niên bấy giờ mới nói:
“Chúng tôi là người nhà họ Triệu."
Nhà họ Triệu à.
Tiếc là không quen.
Cô nương nhỏ chẳng mấy để tâm mà gật đầu:
“Các người muốn ra ngoài không?"
Người đàn ông trung niên sững người:
“Chúng tôi có thể ra ngoài sao?"
Ông ta liếc nhìn Hà Hồng Sinh một cái, vị của Hà gia này chẳng phải đã bảo là không thả họ đi sao?
“Được chứ."
Cô nương nhỏ xòe tay:
“Mỗi người một ngàn linh thạch thượng phẩm, ta vất vả một chuyến, tạm thời giúp các người gỡ phong ấn xuống."
Tiếc thật, đám người Tây Hoang này e là cũng chẳng giàu có hơn Thanh Miểu tông được bao nhiêu.
Có điều nghèo đến rớt mồng tơi thì cũng không chê.
Tu sĩ trung niên:
......
Nhưng.......
“Cô nương, cô có thể mở được trận pháp sao?"
Thu Lăng Hạo cái tật miệng mồm lanh chanh lại tái phát:
“Nếu không các người tưởng chúng ta làm sao mà vào được đây?"
Là được người ta đưa vào mà.
Tu sĩ trung niên thầm bổ sung một câu trong lòng.
Nhưng nếu người trước mặt có thể mở được cấm chế, vậy thì còn gì bằng.
Ông ta có chút phấn khích:
“Vậy không biết cô nương có thể vui lòng chờ một lát không, tôi đi gọi những nhà khác tới ngay đây."
Mấy nhà đều đã bàn bạc xong xuôi rồi, do ông ta dẫn theo hai trận pháp sư duy nhất đi ra ngoài trước, để mười một nhà thả họ ra.
Cũng là để báo cáo tình hình bên trong, đây không phải là chuyện họ có thể giải quyết được nữa rồi.
Lần này đã có sẵn người mở đường, ông ta cũng không thể bỏ mặc họ.
Lục Linh Du còn chưa kịp nói gì, Hà Hồng Sinh đã cuống lên:
“Không được, tiền bối, bây giờ không thể thả họ ra được."
Đám người Triệu Bắc Hải đồng loạt quăng ánh mắt sắc lẹm qua, Hà Hồng Sinh có chút hãi, nhưng vẫn cứng cổ nói.
“Lúc trước nhốt họ ở đây, chính là vì nghi ngờ họ sai khiến quỷ quái làm loạn, cho nên để họ ở chỗ này tiêu diệt hết tà túy rồi mới xác định xem trong số họ có gian tế hay không, chỉ có chắc chắn họ đều trong sạch thì mới có thể thả ra, nếu không cả Tây Hoang sẽ loạn mất."
“Họ ở trong này lâu như vậy, rõ ràng chẳng có tác dụng gì, tà túy trái lại còn nhiều hơn so với lúc trước nói không ít.
Tuyệt đối không được thả."
“Cứ theo lời ngươi nói, thì linh mạch của mười một nhà các ngươi cũng bị giáng lâm rồi đấy thôi, sao không nhốt luôn các ngươi lại, không g-iết hết tà túy thì không cho ra ngoài?"
Thu Lăng Hạo khinh bỉ.
“Linh mạch của mười một nhà cũng có tà túy giáng lâm sao?"
Người đàn ông trung niên nheo mắt lại.
Hà Hồng Sinh im bặt, Thu Lăng Hạo chẳng hề nể nang mà bóc mẽ:
“Chứ còn gì nữa?
Hôm nay mới bị vạch trần đấy."
Hà Hồng Sinh đột nhiên nảy ra một ý định.
“Hay là Lục tiền bối đưa tôi ra ngoài đi, tôi giúp hỏi xem có thể thả họ ra trước không?"
Bà lão này nếu đã mở được cấm chế tầng hai, thì mở cấm chế tầng một lại càng không thành vấn đề.
Tiếc là cái ý định đó của gã chẳng có tác dụng gì cả.
Lục Linh Du mặt đầy vẻ thắc mắc:
“Giờ ngươi chẳng phải cũng có thể hỏi sao?"
Truyền tấn lệnh của gia tộc Ngự Quỷ đạo bị thu mất rồi, chứ người nhà họ Hà như ngươi mà cũng bị thu à?
“Lúc nãy vào cửa ta đã thấy ngươi phát một lần rồi, chuyện chúng ta vào trận vực tầng hai, chắc là đã báo cáo rồi chứ?"
Hà Hồng Sinh:
......
“Không, không có."
Gã đỏ mặt tía tai, không tình nguyện mà phát đi.
Nhưng một nhịp trôi qua, mười nhịp trôi qua.......
Dưới ánh mắt hiền từ của Lục Linh Du, gã lại nhấn mạnh vào truyền tấn lệnh mấy cái nữa, tung lưới rộng khắp.
Một khắc sau, gã cười gượng gạo:
“Có lẽ, sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ họ đều đang bận rộn, không thấy truyền tấn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thu Lăng Hạo:
“Hừ."
Hà Hồng Sinh:
......
Kể từ sau khi Lục Linh Du xuất hiện, Vân Hòa vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng:
“Dám hỏi tiền bối."
Tiếng tiền bối này nàng gọi theo Hà Hồng Sinh, nghĩ bụng mình gọi theo chắc cũng chẳng sai.
“Ngài lúc trước hỏi Ngự Quỷ đạo nhà nào, có phải là vì có giao tình với gia tộc Ngự Quỷ đạo nào của chúng tôi không?"
Nếu là cố giao, thì việc nàng xuất hiện ở đây, nói không chừng chính là chuyên môn đến để cứu người.
Nhanh ch.óng gọi người tới, thì càng dễ nói chuyện với phía đối diện.
Lục Linh Du chẳng mấy bận tâm mà gật đầu, giao tình thì không dám nói, chỉ là có quen biết một hai người.
Nàng nói ra tên của Hoàng Thiên Sơn và Y Mị Nhi.
Đám người đối diện lập tức mừng rỡ:
“Là Y sư bá và Hoàng sư bá."
“Phàn Lâm sư huynh, huynh cho muội hai con diều giấy truyền tin, muội sẽ giúp tiền bối truyền tin cho họ ngay đây."
Diều giấy truyền tin chỉ có thể truyền tin ở cự ly gần, hơn nữa sử dụng còn phiền phức, nhưng lúc này chẳng có gì tốt hơn cái này cả.
Vân Hòa thả diều giấy truyền tin đi, chưa đầy nửa canh giờ sau.
Hoàng Thiên Sơn và Y Mị Nhi dẫn đầu, Bàng Chử Lương và Phòng Bắc Hạng chặn hậu, dẫn theo một đám người đông đúc, cộng thêm phía sau là một màn đen kịt, lao thẳng về phía họ.
Mặt Hà Hồng Sinh cắt không còn một giọt m-áu.
Mẹ nó!
“Sao các người lại dẫn tà túy tới đây?"
Muốn hại ch-ết ai đây hả?
Y Mị Nhi với đôi mắt to đẹp trực tiếp đảo mắt khinh bỉ một cái, g-iết chẳng g-iết nổi, có giỏi thì ngươi đi mà dẫn dụ chúng đi chỗ khác xem nào.
Có điều lúc này là họ đang cầu người, nàng cũng chẳng biết cái gã này có quan hệ gì với người đến tìm họ, nên cũng không cãi lại.
Y Mị Nhi nhìn Lục Linh Du:
“Cô nương nhỏ, cô....."
Lục Linh Du lúc này mới sực nhớ ra mình vẫn đang che giấu dung mạo.
“Lục Nhất, chúng ta đã từng gặp nhau ở Vạn Quỷ Tháp."
“Hả?"
Y Mị Nhi cười duyên một tiếng, cùng Hoàng Thiên Sơn nhìn nhau một cái, hai người lập tức hiểu ra ngay.
Y Mị Nhi trước tiên dùng cho mình một cái Khử Trần Quyết, lúc này mới cười hì hì nắm lấy tay Lục Linh Du:
“Lục muội muội, đúng là muội rồi."
Nàng đưa đôi mắt đưa tình quét qua phía sau Lục Linh Du, thấy mấy gương mặt bình thường không có gì lạ, có chút thất vọng.
Hoàng Thiên Sơn cũng đang thở hổn hển, cười hì hì:
“Lục cô nương, sao cô lại tới Tây Hoang rồi?"
Ông ta nhớ là bản thân mình và Y Mị Nhi vào lúc sắp bị thu giữ truyền tấn lệnh mới phát tin cho nàng, tạm thời đòi ba ngàn tấm phù lục.
Cũng may trạm truyền tống trận giữa Tây Hoang và Thiên Ngoại Thiên nằm ngay ở Nam vực, họ may mắn nhận được phù lục, nếu không, đừng nói mười mấy ngày, ngay từ đầu đã phải bỏ mạng rồi.
“Làm nhiệm vụ thôi."
Lục Linh Du nhìn đội quân quỷ mị đông đúc đang lao tới sau lưng Phòng Bắc Hạng hai người, đúng thật là bóng đêm đang giáng xuống.
Lúc này không phải lúc hàn huyên:
“Tiêu diệt hết lũ quỷ mị này rồi tính tiếp."
“Không tiêu diệt nổi đâu."
Bàng Chử Lương mặt còn đen hơn cả quỷ khí, ông ta cạn lời gào lên với Hoàng Thiên Sơn và Y Mị Nhi:
“Bạn của hai người không phải tới để đưa chúng ta ra ngoài sao?
Mau lên đi chứ, còn không mở cửa là lão t.ử sắp ch-ết tới nơi rồi đây này."
Phòng Bắc Hạng cũng mặt đầy vẻ nôn nóng:
“Ta trả thêm tiền, trả thêm tiền."
Đừng có lề mề nữa mà.
Tần Uẩn Chi:
“Bên ngoài vẫn còn rất nhiều tu sĩ bình thường."
Nhiều người cùng đi ra như vậy, không tránh khỏi việc bị lũ đại quỷ kia tìm thấy cơ hội.
Đại quỷ ở trận vực tầng hai, tuyệt đối không phải là thứ mà đám người ở trận vực tầng một có thể chống đỡ nổi.
Lục sư muội dù có lợi hại đến mấy, cũng không thể nào bảo vệ được nhiều người đến vậy.
Y Mị Nhi và Hoàng Thiên Sơn gật đầu, lập tức gào lên với Bàng Chử Lương và Phòng Bắc Hạng.
“Bớt lải nhải đi, tiêu diệt được mà."
“Tiêu diệt được cái con khỉ ấy."
Bàng Chử Lương c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Trưởng lão, gia chủ hay đệ t.ử của các gia tộc Chu, Ngô, Triệu, Kỳ khác cũng kêu khóc t.h.ả.m thiết.
Cho đến khi Lục Linh Du rút Ngư Dương Kiếm ra.
Bàng Chử Lương + Phòng Bắc Hạng:
......
Lập tức chuyển từ thủ sang công:
“À phải phải phải, tiêu diệt được, nhất định tiêu diệt được."
“Ha ha ha, đám ranh con, chúng ta có cứu rồi."
Người của các nhà Chu, Ngô, Triệu, Kỳ cũng có người hò reo:
“Mau mau mau, đ-ánh ch-ết cha nó đi."
Đám người chưa từng tới Minh giới lại càng chưa từng thấy qua Ngư Dương Kiếm:
......
Xong rồi.
Gia chủ và sư thúc sư bá sư huynh sư tỷ của họ, đều bị tà túy nhập xác cả rồi.