Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 750



 

“Vừa mới trồng linh căn, cần phải nghỉ ngơi thật tốt."

 

Lục Linh Du nói.

 

“Tiểu sư muội, chúng ta cũng đi tìm bảo vật đi."

 

Tô Tiện xoa tay có chút phấn khích.

 

Nhóm Diêu Thác ở Đào Hoa đảo kinh doanh thời gian không ngắn, trên đảo chắc là có không ít đồ tốt.

 

Tuy nhiên lời vừa dứt, trên Cam Lộ Đài, cây đào mẹ đang rũ rượi đột nhiên quất vào đài lộ thiên kêu chát chúa.

 

“Tìm bảo vật cái rắm ấy."

 

“Toàn bộ trên đảo ngoại trừ ta ra, còn có cái thứ gì xứng gọi là bảo vật sao?"

 

“Ngươi đã có hai cái thần hỏa rồi, còn tham lam vô độ sao?"

 

“Ngươi đã hứa cho ta luyện Hợp Thể Đan mà."

 

“Không được đi, có đi cũng phải luyện xong đan d.ư.ợ.c cho ta rồi mới được đi."

 

Tô Tiện nhìn cây đào mẹ, sắc mặt không mấy tốt đẹp.

 

“Ngũ sư huynh, Đại sư huynh cùng với Quý sư huynh các huynh đi trước đi.

 

Để Tiểu Hoàng và Tiểu Kim đi theo các huynh nữa."

 

Quý Vô Miên và Thận Hành là chiến lực mạnh nhất trong đảo.

 

Có hai người bọn họ ở đó, thật sự có bảo vật thích hợp cho Ngũ sư huynh bọn họ thì lấy được cũng không khó.

 

Vừa vặn nàng có mấy lời muốn hỏi cây đào mẹ.

 

Cẩm Nghiệp nghĩ đến việc Lục Linh Du đã bổ xong hồn, ở trên đảo này không có ai là đối thủ của nàng.

 

Lập tức gật đầu, dẫn theo Tô Tiện bọn họ rời đi.

 

Lâu Thiên Âm đi vào xem Khương Du, sau khi xác định nàng ấy không sao liền vội vàng dẫn theo Lâu Thiên Linh và Lâu Thư Họa đi mất.

 

Lục Linh Du thì leo lên đài lộ thiên, gõ gõ vào thân cây đào mẹ, “Hỏi ngươi thêm một chuyện nữa."

 

Thấy Lục Linh Du thực sự không đi, cây đào mẹ tâm trạng tốt hơn một chút, “Hỏi đi."

 

Lục Linh Du đem vấn đề thảo luận với Tiêu Tuy trước đó đại khái nói lại một lần, lại bịa ra một người bạn.

 

Đem trải nghiệm của mình đổi cách nói khác l.ồ.ng vào.

 

“Tình huống này nếu như hồn lực mất sạch, thật sự sẽ bị nhục thân bài xích?"

 

“Đó là đương nhiên."

 

Cây đào mẹ đương nhiên nói, “Mặc kệ người bạn kia của ngươi lúc phụ thân là đoạt xá, hay là người ta ch-ết rồi nhường nhục thân, hoặc là tự nguyện nhường nhục thân, không phải c-ơ th-ể của mình thì sẽ bài xích."

 

“Cũng có pháp khí đặc biệt, có thể trấn hồn mà không biến thành cương thi, nhưng chỉ cần trong vòng ba ngày không bổ đủ hồn lực, sau này đừng nói là tu luyện, cảnh giới đều có thể rớt mất phân nửa."

 

Mấy nghìn năm qua, kẻ đến trước mặt nó giải quyết vấn đề linh hồn nó thấy nhiều rồi.

 

Không ai rõ hơn nó đâu.

 

“Ngươi hỏi cái này làm gì?

 

Chẳng lẽ ngươi còn muốn mang Hồn Tinh Hoa ra ngoài giúp bạn ngươi sao?

 

Ta khuyên ngươi thôi đi, các người vào đây đã ba ngày rồi, sớm qua thời gian rồi."

 

Lục Linh Du không còn xoáy sâu vào vấn đề này nữa.

 

Chuyển sang bày ra lò đan bắt đầu luyện đan.

 

Cả thân cây đào mẹ xoắn lại thành một cái quai chèo.

 

Mẹ kiếp, ngươi luyện đan thì luyện đan, không biết chạy đi xa một chút mà luyện sao?

 

Không biết nó là cây sao?

 

Hỏa loại đồ vật này, rất phiền phức có được không.

 

Nhưng thấy cô nương nhỏ sa sầm mặt, một phái dáng vẻ người lạ chớ gần, cây đào mẹ chỉ có thể không ngừng vặn a vặn.

 

Cố gắng cách nàng xa một chút.

 

Cân nhắc việc Khương Du c-ơ th-ể chưa dưỡng tốt đã vội vã trồng linh căn lên, việc cấp bách bây giờ là trước tiên phải nâng cao sinh cơ lên, bằng không cái thiên linh căn kia của Đông Tần Vô Cữu ở trong đan điền của nàng ấy cũng chưa chắc đã sống được.

 

Cho nên Lục Linh Du trước tiên luyện chế một lò Sinh Cơ Linh Tức Đan hạ phẩm.

 

Cây đào mẹ tràn đầy mong đợi vươn một cành đào ra nhìn.

 

Cả cái cây đều đứng hình.

 

“Hạ phẩm?

 

Ngươi thế mà luyện ra một cái thứ hạ phẩm?"

 

Uổng công lúc trước nó còn mong đợi Thiên phẩm, không được nữa thì cũng là cực phẩm.

 

Kết quả, nó uỷ khuất chính mình, cùng nàng ở đây nướng lửa nửa ngày, kết quả nàng lại luyện ra một cái bồn lớn thứ mà ch.ó cũng không thèm ăn này sao?

 

“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ngươi cái đồ l.ừ.a đ.ả.o này, ngươi trả lại tinh nguyên cho ta a a a..... a!!!"

 

Cuối cùng một tiếng “a", là do cục bột xanh nhỏ đột nhiên xông lên đỉnh đầu nó phát ra.

 

Cây đào mẹ cả cái cây đều không ổn rồi, dưới uy áp của cục bột xanh nhỏ, run bần bật, “Hu hu hu, ngươi lừa ta, hu hu hu, ngươi đã đoạt hoa quả của ta, đoạt tinh nguyên của ta, lại dùng cái thứ rách nát này đuổi ta đi."

 

Nó lỗ nặng rồi a a a.

 

Quả nhiên Diêu Thác nói đúng, người bên ngoài đều không phải hạng tốt lành gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Linh Du căn bản không thèm để ý tới nó, chỉ im lặng mở lò lần nữa.

 

Cây đào mẹ ngẩn ra.

 

Chẳng lẽ sự thất bại này cũng nằm ngoài dự liệu của nàng?

 

Biết có lỗi với mình, cho nên muốn mở lò lần nữa?

 

Cây đào mẹ thầm nghĩ, dù sao tinh nguyên đã mất rồi, lại cho nàng một cơ hội vậy.

 

Chỉ cần lần này có thể mở ra cực phẩm, không, thượng phẩm, lại không được nữa thì trung phẩm cũng miễn cưỡng được đi.

 

Dù sao nàng một lần mở ra gần trăm viên, tích tiểu thành đại, có thể bù lại được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu vậy.

 

Tuy nhiên nhìn thấy Lục Linh Du căn bản không đổ bã thu-ốc, mà là tùy tiện ở bên trong quấy quấy rồi lại thêm một nắm cỏ dại vào, cây đào mẹ cả người sắp nổ tung.

 

Nó là yêu, nhưng không phải yêu chưa khai linh trí, trong mấy người Diêu Thác kia liền có một kẻ chuyên môn luyện đan, bình thường chỉ cần rảnh rỗi nhìn nhìn nghe nghe, nó đối với luyện đan đều biết được đôi chút rồi.

 

Con nhỏ thối này đâu có phải đang luyện đan, nàng đang đùa giỡn mình a!!

 

“Dừng tay dừng tay đi, con nhỏ thối kia rốt cuộc ngươi có biết luyện đan không hả!!"

 

Cuối cùng lại là một tiếng bi minh t.h.ả.m thiết.

 

Bởi vì một ngọn thanh diễm nhỏ của cục bột xanh nhỏ đã đốt đứt cành cây có ý định lật nhào lò đan của nó.

 

Cây đào mẹ lần này thực sự khóc rồi.

 

Con nhỏ thối không chỉ không làm theo ước định, nói vài câu cũng không được.

 

Trong tiếng hừ hừ hừ hừ hừ hừ hừ của cây đào mẹ, Lục Linh Du dùng nước rửa nồi luyện chế một lò Sinh Cơ Đan hạ hạ phẩm.

 

Nàng cũng không xuống đài lộ thiên, trực tiếp dùng linh lực đem hai đống đan d.ư.ợ.c đưa vào trong cấm chế trận của Khương Du.

 

“Ăn cái hạ hạ phẩm trước, một ngày ba --- sáu viên, nếu cô cảm thấy c-ơ th-ể chịu đựng được cũng có thể tùy nghi tăng thêm liều lượng, sau khi ăn hết cái hạ hạ phẩm thì hãy ăn cái hạ phẩm."

 

Cây đào mẹ:

 

??

 

A lệ?

 

Không phải luyện cho nó sao?

 

Trái tim đã ch-ết một lần nữa bùng cháy hy vọng.

 

Kết quả nhìn thấy Lục Linh Du vẫn ôm cái chậu tắm của nàng khai hỏa.

 

Cây đào mẹ hoàn toàn nổ tung.

 

Dưới dâm uy của cục bột xanh nhỏ, nó không dám lật bàn nữa, nhưng cả cái cây dương nanh múa vuốt, tức đến phát điên.

 

“Thêm linh thực theo trình tự không biết sao?

 

Lò đan càng tinh xảo điều khiển càng dễ dàng ngươi không biết sao?

 

Ngươi muốn làm ta tức ch-ết a a a!"

 

Lục Linh Du bị ồn ào đến mức thực sự phiền rồi.

 

“Đã nói luyện cho ngươi thì luyện cho ngươi, Thiên phẩm không thiếu của ngươi đâu."

 

Cây đào mẹ không tin.

 

“Tiểu Thanh canh chừng nó, còn quậy nữa thì vặt sạch cành cây của nó đi."

 

Cây đào mẹ:

 

......

 

Cây đào mẹ cam chịu rồi.

 

Hoàn toàn héo rũ.

 

Nó cảm thấy Lục Linh Du chính là kiếp nạn mà thiên đạo sắp xếp cho nó.

 

Số mệnh chú định nó không dễ dàng hóa hình như vậy.

 

Chờ đến khi Lục Linh Du luyện chế ra Sinh Cơ Đan Thiên phẩm nhị giai, cành cây đào mẹ một cái cũng không động đậy.

 

Lục Linh Du nhón một viên đan d.ư.ợ.c nhìn nó, “Không muốn nữa à?"

 

Cây đào mẹ hì hì một tiếng, nó là đứa có cốt khí, khu khu đan d.ư.ợ.c hạ phẩm, “Ta còn liền không..." chữ muốn còn chưa ra khỏi miệng.

 

Một luồng đan hương nồng đậm bá đạo đột nhiên truyền đến.

 

Những cành cây của cây đào mẹ rủ xuống đất “vèo" một cái liền dựng đứng lên.

 

Vô số cành cây rào rào giống như thủy triều đều tràn về phía chậu tắm.

 

Trên thân cây đào mẹ lộ ra một ngũ quan tương tự như con người.

 

Mũi hít một hơi thật mạnh.

 

“Muốn.

 

Ta muốn."

 

Nó sốt sắng trực tiếp lôi một nắm lớn bỏ vào miệng nhai nhai, cả người run rẩy càng hăng.

 

“Ngươi đây không phải Sinh Cơ Đan!"

 

Diêu Thác cũng từng cống nạp Sinh Cơ Đan cho nó, nhưng tuyệt đối không có sinh cơ bá đạo như vậy.

 

Hoàn toàn chính là khoảng cách giữa linh thạch hạ phẩm và linh tủy.

 

Chỉ cần ăn một viên, phần tinh nguyên bị tổn thất trước đó của nó đều bù lại được hết.