“Ta không cảm nhận nhầm chứ?
Thánh chủ Ma giới và Thất Điện chủ, thật sự...
đều ch-ết sạch rồi?"
Vân Triều Hạc hỏi Nhiếp Vân Kinh và Chu Thanh Mị ở đằng sau.
Ừm, đám người bọn họ tới Ma giới, ngoài việc làm theo bản đồ về Ma giới trên cổ ngọc giản, lao thẳng tới Cửu Đỉnh thành, còn vì Vân Triều Hạc vừa tới đã liên lạc được với Chu Thanh Mị và Nhiếp Vân Kinh đang lén lút xem kịch.
Hai người đợi đến khi đội quân lão tổ xuất hiện mới có gan tiến gần tới trung tâm chiến trường.
Chu Thanh Mị tự thấy sự chấn động của mình không ít hơn sư phụ, nàng chỉ về một nơi cách Lục Linh Du mười trượng, “Có lẽ cũng chưa ch-ết sạch, người tên Huyết Linh Lung kia cũng là một trong Thất Điện chủ, bà ta có lẽ vẫn chưa ch-ết."
Trước đó bà ta và Diệp Trăn Trăn cùng tấn công Lục sư muội, Lục sư muội chỉ lo đối phó với Diệp Trăn Trăn.
Huyết Linh Lung chỉ là thuận tiện thôi.
Nhưng bị kiếm thế tỏa ra bên ngoài của Lục sư muội quẹt trúng, cộng thêm trước đó đã bị trọng thương, dù chưa ch-ết thì ước chừng cũng chỉ còn hơi tàn cuối cùng thôi.
Mọi người:
.......
Ngay lập tức có hai vị lão tổ phi thân tới, xách người qua xem xét.
“Là Huyết Linh Lung."
“Quả thực sắp ch-ết...
ồ, giờ thì ch-ết thật rồi."
Vị lão tổ đang xách người có chút buồn bực lau tay, “Ma tộc đã yếu thế này rồi sao?"
Ông không phải nói Huyết Linh Lung, vốn dĩ đã là nến trước gió, lúc mình bắt người cũng không chú ý lực đạo, ch-ết là bình thường.
Ông là cảm thấy, con bé họ Lục dù có mạnh mẽ thế nào thì cũng chỉ có thực lực Độ Kiếp ngắn ngủi, làm sao mà đồ sát sạch sành sanh cao thủ Ma giới được.
Cánh tay bị ai đó chọc chọc, một vị lão tổ khác ánh mắt rực lửa chằm chằm nhìn vào cái ao hỏa quang xanh biếc trước mặt con bé, cùng với gà con tuy cười quái dị “kèn kẹt" nhưng vẫn không giấu được hơi thở Thần thú ở trên đỉnh đầu.
Các vị lão tổ nhất thời im lặng.
Ừm, sóng sau đè sóng trước, sóng trước bị đ-ập ch-ết trên bãi cát.
Nhưng bị một con bé Hóa Thần đ-ập ch-ết, vẫn cảm thấy có chút mất mặt.
Những người khác vẫn còn đang suy nghĩ vẩn vơ.
Cũng có người nhanh ch.óng ra tay, giúp đỡ bọn người Cẩm Nghiệp tiêu diệt nốt những tên Ma tộc còn chút thực lực.
Ngụy Thừa Phong và Mộc Vô Ưu thì khá trực tiếp.
Vừa phát hiện ra bóng dáng của Lục Linh Du là phi thân tới trước mặt nàng.
Mộc Vô Ưu há miệng định nói gì đó, nhưng vẫn tiếp tục truyền thống, không tranh giành thắng được Ngụy Thừa Phong.
Ngụy Thừa Phong khi còn đang ở giữa không trung đã nói liến thoắng, “Tiểu Lục, con có sao không?"
“Có bị thương không?"
“Có chỗ nào khó chịu không?"
“Cái đứa nhỏ này, cũng không biết chờ bọn ta một chút, ngộ nhỡ con một mình có chỗ nào không chú ý, bị thương thì phải làm sao......"
Mộc Vô Ưu đờ mặt ra, nghe Ngụy Thừa Phong nói luyên thuyên chiếm hết cả những lời mình đã nghĩ sẵn.
Nhìn thấy đại đệ t.ử nhìn về phía mình, vội vàng gật đầu, ra hiệu điều ông muốn diễn đạt cũng giống hệt Ngụy Thừa Phong.
Mộc Vô Ưu còn không giành được cơ hội thể hiện sự quan tâm thì Lâm Thanh Sơn và Thích Thành Hà càng không tranh giành nổi.
Đặc biệt là Lâm Thanh Sơn, dù sao cũng là lão tổ Đại Thừa, sau sự lo lắng ban đầu, nhìn đệ t.ử nhỏ của mình cứ gật đầu liên tục trước những lời hỏi han của Ngụy Thừa Phong, mặt ông xanh mét lại.
Thích Thành Hà xoa tay sốt ruột xoay vòng vòng, nhưng liếc thấy có một lão già xếp hạng sau ông, còn là lão tổ Đại Thừa mà cũng chẳng chen vào được câu nào, lập tức cảm thấy cân bằng rồi.
Vẫn là Lục Linh Du cười híp mắt trấn an người cha già nhà mình, cung cung kính kính hành lễ với mấy vị sư phụ và Thương Kình.
“Sư phụ, sư tôn, tam sư phụ, tứ sư phụ, sư thúc tổ yên tâm đi, con không sao."
Lại quay sang cảm ơn đám lão tổ và các vị chưởng môn viện thủ.
“Đa tạ nhị thúc tổ, viện tôn, cùng các vị tiền bối đã tới trợ giúp."
Lão đầu kiêu ngạo hừ một tiếng, ông vừa định nói chẳng có gì mà trợ giúp, chẳng phải con đã g-iết sạch người rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thì nghe thấy trong ngọn lửa màu xanh truyền ra một tiếng long ngâm thê lương.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Đồng loạt nhìn vào ao thanh diễm, liền thấy trong ngọn lửa, hồn thể của Diệp Trăn Trăn đã gần như tan biến, nhưng một đạo hắc long đang quấn c.h.ặ.t lấy nàng ta.
Ma tộc thần long, cũng là Ma Thần huyễn ảnh, thế mà không màng tới việc hồn thể của bản thân bị thiêu rụi, cũng phải bảo vệ Diệp Trăn Trăn.
Diệp Nhất Vấn và Hồ Minh Nguyệt với vẻ mặt tê dại nhìn thấy linh hồn của Diệp Trăn Trăn vẫn còn đó, lập tức lao tới.
“Trăn Trăn."
“Con gái của ta."
“Các ngươi đang làm gì thế, còn không mau thả con gái ta ra."
Hồ Minh Nguyệt hung dữ trợn mắt nhìn Lục Linh Du.
Lâm Thanh Sơn nhíu mày, định nói gì đó thì chiếc loa lớn lại một lần nữa giành trước.
“Thả cái đầu cha bà ấy mà thả, còn nói nhà họ Diệp các người không cấu kết với Ma tộc, mở to đôi mắt ch.ó của bà ra mà nhìn cho kỹ, con gái bà là ma đầu, sắp đại hôn với Dạ Hành rồi, bây giờ đang bảo vệ con gái bà chính là long ảnh Ma tộc, muốn cứu con gái bà chứ gì, được thôi, nhà họ Diệp các người cùng lên đi, bước qua xác lão t.ử trước đã."
Ngụy Thừa Phong phun nước miếng xong liền lập tức gia cố thêm một đạo cấm chế cho ao thanh diễm.
Lâm Thanh Sơn giật giật khóe miệng, âm thầm thu lại bàn tay đang bắt quyết, nhưng thu lại một nửa thì không thu nữa, đ-ánh ra một đạo cấm chế mà chỉ tu sĩ Đại Thừa mới có thể đ-ánh ra được, hàn ch-ết Diệp Trăn Trăn trong ao thanh diễm.
Diệp Nhất Vấn và Hồ Minh Nguyệt nổi trận lôi đình, nhưng chưa đợi bọn họ nói gì, lão tổ nhà họ Diệp đã một chưởng đ-ánh bay hai người.
“Kể từ giờ phút này, gia chủ nhà họ Diệp sẽ do bổn tọa tạm thời đảm nhiệm, Diệp Nhất Vấn, Hồ Minh Nguyệt, phế bỏ tu vi, phạt tới Tư Quá nhai, ba trăm năm không được ra."
“Sư thúc tổ."
Hồ Minh Nguyệt phun m-áu, vẻ mặt không cam tâm hét lên, “Sư thúc tổ người không thể làm như vậy.
Các người không nghe thấy sao, tiếng sấm đầy trời này là ông trời không cho Trăn Trăn ch-ết."
“Trăn Trăn ở Ma giới cũng không phải cố ý, con bé đều bị ép buộc mà, chuyện ở Tây Hoang rõ ràng là......"
“Câm miệng."
Lão tổ nhà họ Diệp ra tay lần nữa, lần này Hồ Minh Nguyệt và Diệp Nhất Vấn vốn vẻ mặt không phục nhưng chưa kịp lên tiếng đều trực tiếp phun ra mấy ngụm m-áu, mắt đảo lên rồi ngất đi.
“Kể từ hôm nay Diệp Trăn Trăn không còn là đệ t.ử nhà họ Diệp nữa, lời giải thích mà các vị đồng đạo muốn, đợi chuyện này kết thúc, nhà họ Diệp tự khắc sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng."
Lục Linh Du nghi hoặc nhìn Diệp Nhất Vấn và Hồ Minh Nguyệt bị kéo đi, rồi lại nhìn mấy vị sư phụ nhà mình.
Không nên chứ.
Nhà họ Diệp từ bỏ Diệp Trăn Trăn thì nàng không ngạc nhiên.
Nhưng bây giờ Thiên đạo quả thực đang bảo vệ Diệp Trăn Trăn, tại sao tất cả mọi người giống như đột nhiên nảy sinh lòng phản nghịch vậy.
Không sợ thiên khiển sao?
Lâm Thanh Sơn cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói chuyện.
Ông nghiêng người để Lục Linh Du có thể nhìn thấy lão già điên điên khùng khùng ở phía sau.
“Đó là Bùi Kim Sơn.
Người đầu tiên bói ra được điềm báo diệt thế.
Bên cạnh ông ta là người của Thiên Âm cốc, Thiên Cơ các...... cùng với Thần Ẩn môn."
Lâm Thanh Sơn tuôn ra hết, lập tức đem một loạt sự việc xảy ra sau khi Táng Hải Thiên Âm cốc dẫn Bùi Kim Sơn tới Thiên Ngoại Thiên nửa tháng trước kể lại một lượt.
Có Thiên Âm cốc bảo chứng, cũng bởi vì trong năm mươi năm này, mấy vị lão tổ của các nhà vốn đã bắt đầu dần tin tưởng vào lời sấm truyền mà Bùi Kim Sơn bói ra năm đó lên tiếng ủng hộ.
Ép Thần Ẩn môn và các vị đại năng giỏi về suy diễn ở Cửu Châu không thể không coi trọng chuyện này trở lại.
Sự coi trọng này đã khơi ra vấn đề lớn rồi.
Nhắc tới chủ đề này, sắc mặt mọi người đều trầm trọng hơn nhiều.
Thích Thành Hà tiếp lời, “Thiên Ngoại Thiên, thông đạo Tiên Ma ở Tứ Hải Ngũ Châu đều đã mở rồi, phần lớn là vào nửa tháng trước, cũng có cái mở từ một tháng thậm chí ba tháng trước.
Trong đó phải kể tới tình hình ở Thiên Hòa đại lục là sớm nhất, hơn nữa thứ tỏa ra không phải ma khí mà là ma sát chi khí.
Bọn ta vừa điều tra mới biết được một tông môn nhỏ ở gần thông đạo, ngoại trừ tông chủ thì toàn tông đã nhập ma rồi.
Mấy thị trấn xung quanh bọn họ cũng t.h.ả.m hại bị đồ sát."