Tiểu Tâm Can Trong Lòng Tướng Quân
Hoàng Đế hỏi hắn muốn thưởng gì.
Tạ Lâm chỉ nói: “Thần muốn xin bệ hạ ban hôn.”
Hoàng Đế có chút hứng thú: “Cô nương nhà ai vậy?”
Tạ Lâm: “Con gái của Lễ bộ Thượng thư Giang Liên Nguyệt.”
Vào ngày ta với Tạ Lâm thành hôn, đường phố ở trong kinh thành tắc nghẽn đông đúc.
Người dân khắp nơi kéo tới xem náo nhiệt.
Ta ngồi trên chiếc kiệu rước dâu lắc lư suốt một quãng đường.
Trên đường đi, đột nhiên kiệu dừng lại.
Tiểu Đào bên cạnh nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, là nhị tiểu thư.”
Ta vén rèm nhìn ra ngoài.
Giang Tích Âm bị áp giải về phía trước trong bộ y phục tù nhân đeo gọng xiềng xích.
Nàng ta ngước lên nhìn ta.
Đôi mắt phức tạp, nhẹ nhõm và hạnh phúc.
Khi chúng ta vô tình gặp nhau, ta đã nghe thấy nàng ta nói một câu.
“Tỷ, lần này tỷ thắng rồi.”
Nàng ta thua rồi.
Nhưng ta cũng không thắng.
Ta chưa bao giờ nghĩ tới việc so sánh với nàng ta.
Trên thực tế, chỉ cần nàng ta không gây sự với ta, ta có thể chung sống hòa bình với nàng ta.
Bức thư mật trước đó được gửi cho ta và cả chứng cứ về việc phản bội của Cửu hoàng tử đều do Giang Tích Âm giao lên.
Đây là điều ta biết từ lâu rồi.
Vì thế, ta đã nhờ Tạ Lâm đứng ra xin tha cho nàng ta một mạng.
Chỉ là từ nay về sau, sợ là cả đời này nàng ta phải ở trong ngục rồi.
Tiểu Đào đồng tình với nàng: “Nhị tiểu thư sao phải làm thế chứ?”
Sao phải làm thế à?
Có lẽ nàng ta chỉ đơn giản là muốn chôn tất cả theo đứa con chưa chào đời của mình mà thôi.
Năm Lâm An thứ 18.
Tuyết rơi dày đặc ở thủ đô và có vô số người tới kinh thành lánh nạn.
Ta đi dựng lều phát cháo, Tạ Lâm tới hỗ trợ ta.
“Nương tử, cẩn thận.”
Ta hơi bất lực: “Đã được bốn tháng rồi, thiếp ổn mà.”
Tạ Lâm đỡ bụng ta: “Nàng vẫn phải cẩn thận, đừng chủ quan.”
Kho phát cháo được dựng lên.
Ta tới giúp phát cháo, đưa cháo cho người tị nạn.
Họ cẩn thận nhận cháo từ tay ta, gọi ta là nữ Bồ Tát.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới nhưng đôi mắt lại rất sáng.
Cậu bé đó không hề khiêm tốn và tôn trọng như những người khác, cậu nhìn thẳng vào ta.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com