Tuy tôi không biết tại sao mẹ không bao giờ làm rõ mối quan hệ giữa bà và Tịch Nghiệp, cũng không biết tại sao bà lại mua cho Tịch Nghiệp một căn biệt thự lớn như vậy, nhưng bà thực sự đã tài trợ cho Tịch Nghiệp từ tiểu học cho đến đại học.
Chỉ là tài trợ. Không phải tình nhân.
Tịch Nghiệp đứng ở cửa phòng tôi, nhìn tôi: “Em biết chuyện này từ khi nào?”
“Từ năm anh định đưa em ra nước ngoài.” Tôi tiện tay cất bức ảnh của mẹ vào lòng.
Năm đó, tôi cứ ngỡ Tịch Nghiệp vì Cố Mộ Nhất nên không muốn nuôi tôi nữa, ngày nào tôi cũng nhốt mình trong phòng, không đồng ý ra nước ngoài, cũng không muốn đi học. Thế rồi một ngày nọ, tôi nhận được bưu kiện từ một tổ chức từ thiện.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Ở những nơi tôi không biết, mẹ từng quyên góp giúp đỡ rất nhiều học sinh. Bà yêu thương nhiều đứa trẻ như vậy, nhưng duy nhất đối với tôi lại chẳng thèm ngó ngàng.
Khoảnh khắc đó, dường như cả thế giới đều có nơi thuộc về, chỉ có tôi là không ai cần.
Tịch Nghiệp bước vào, ngồi xuống mép giường tôi. Anh rút bức ảnh của mẹ từ trong tay tôi ra, đặt lại lên chiếc tủ thấp cạnh giường.
“Mộc Mộc, mẹ em là một người rất tốt.” Ánh mắt anh dịu dàng.
Tôi ngước mắt nhìn anh, tôi biết rõ mọi chuyện này không liên quan gì đến anh. Tôi biết rõ anh đã làm tròn mọi trách nhiệm nên làm và cả những trách nhiệm không thuộc về mình, nhưng tôi vẫn còn giận. Cho nên dù biết rõ anh không phải là tình nhân mà mẹ bao nuôi, tôi vẫn dùng chuyện này để đ.â.m chọc anh.
“Tịch Nghiệp, nếu không có mẹ em, anh có đưa em về nhà không?” Tôi chẳng biết mình hỏi câu này để làm gì.
Chắc chắn là không rồi. Nếu không có mẹ, làm sao tôi và anh có nửa phần liên hệ được chứ?
Tịch Nghiệp đưa tay xoa đầu tôi, trong mắt anh lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn: “Ngày đến đồn cảnh sát đón em, em ngồi trên ghế, giống như một con nhím nhỏ không chốn nương thân, rõ ràng đã ướt sũng nhưng vẫn không chịu yếu đuối.”
“Rất giống anh.” Anh khẽ mỉm cười, “Dù không có mẹ em, mà anh tình cờ đi ngang qua đó, anh cũng sẽ muốn đưa em về nhà.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo, bóc vỏ rồi đút vào miệng tôi.
“Mộc Mộc, sẽ chẳng có ai nhẫn tâm không đưa một con nhím nhỏ mắc mưa về nhà đâu.”
Đây là đáp án nằm ngoài dự liệu của tôi, nhưng lại là đáp án mà tôi mong muốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vươn tay kéo vạt áo Tịch Nghiệp, để lộ khía cạnh mềm yếu hiếm hoi: “Tịch Nghiệp, vậy anh nuôi em cả đời được không?”
Tay Tịch Nghiệp thu lại từ đỉnh đầu tôi, nhất thời không nói gì.
Ngay lúc tôi ngỡ anh sẽ không trả lời, anh lại nhìn tôi cười vô cùng ấm áp: “Mộc Mộc, anh có thể nuôi em cả đời. Nhưng em lớn rồi, phải lấy chồng chứ.”
Tôi sốt sắng nhích lại gần anh: “Lấy anh được không?”
Rõ ràng Tịch Nghiệp không ngờ tôi sẽ nói ra lời này, anh hơi sững sờ. Câu nói này tôi đã nói rất nhiều lần trong mơ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thực sự nói ra khỏi miệng.
Tôi thích anh. Có lẽ bắt đầu từ khi biết anh đã làm rất nhiều chuyện chỉ vì muốn tạo điều kiện tốt hơn cho tôi. Có lẽ bắt đầu từ khi biết anh rõ ràng đang bận rộn chạy show ngày đêm, nhưng vẫn bớt thời gian bay sang nước M thăm tôi. Cũng có thể là vì những ngày tháng bơ vơ lạc lõng ấy, những sự ấm áp từng chút từng chút một.
Nhưng tôi chỉ đơn phương tình nguyện, chưa bao giờ nói với anh. Đây là lần đầu tiên. Anh lại không tin.
Tịch Nghiệp khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ trán tôi: “Nha đầu ngốc, đừng nói ngốc nghếch nữa.”
Cuối cùng anh cho rằng dạo này tôi quá mệt nên mới suy nghĩ lung tung, dặn tôi nghỉ ngơi sớm rồi bước ra khỏi phòng. Những lời giấu kín trong lòng tôi, đối với Tịch Nghiệp, chỉ là lời nói đùa của trẻ con.
Nhưng không sao, sẽ có một ngày, anh ấy sẽ nhận ra tôi đã sớm không còn là đứa trẻ chỉ biết quấy nhiễu lung tung nữa.
Lúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, tôi liền thấy những fan từng nảy sinh nghi ngờ với Tịch Nghiệp lần lượt bắt đầu xin lỗi. Những fan trung thành của Tịch Nghiệp đều chạy đến dưới bài đăng Weibo của tôi, nói rằng sẽ làm fan của tôi cả đời.
Tôi lướt đọc những bình luận đó, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Đợi khi họ biết được tôi làm tất cả những điều này chỉ vì muốn có được trái tim Tịch Nghiệp, họ liệu có còn thốt ra câu sẽ làm fan của tôi cả đời nữa không?
Ngày càng có nhiều ngôi sao bắt đầu lên tiếng ủng hộ Tịch Nghiệp, đẩy tập đoàn Cách Điệu lên đầu sóng ngọn gió. Trong số đó, có một bài đăng Weibo đặc biệt nổi bật, chính là bài đăng ủng hộ của Cố Mộ Nhất.
Những người khác đều chỉ @Tịch_Nghiệp, duy chỉ có cô ta, trong lúc @Tịch_Nghiệp đồng thời cũng @tôi.
Nội dung đại khái là từ một góc độ khác mà xét, tôi quả thực là con gái của bạn Tịch Nghiệp, Tịch Nghiệp có thể nuôi nấng tôi khôn lớn cũng vô cùng vất vả. Hơn nữa cô ta còn gọi tôi là "cháu gái nhỏ" một cách cực kỳ thân thiết.