Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 10: Trương thị tới cửa



 

Không ngờ nương lại mua vải cho cả nhà may xiêm y, lúc về mấy đệ đệ muội muội mà biết chắc sẽ vui tới phát điên.

Giang Ninh hiếm khi thấy Dương Đại Đầu lộ vẻ trẻ con như thế, nàng cảm thấy thú vị, vỗ vai hắn, giọng vừa nghiêm vừa cười: “Chỉ là một thân y phục mới thôi, sau này còn có nhiều thứ tốt hơn nữa, đừng như vậy mà không có tiền đồ!”

Dương Đại Đầu gật đầu liên tục như gà mổ thóc. Vì quá phấn khích, bước chân hắn cũng nhanh tới mức Giang Ninh suýt không theo kịp.

Vừa về đến nơi, hai mẹ con phát hiện lều tranh đã dựng xong, mái còn cao hơn dự tính. Giang Ninh cực kỳ mừng rỡ, càng bất ngờ hơn khi thấy bọn nhỏ lợp mái kín kẽ, chắc chắn, nhìn thôi cũng biết trời mưa sẽ không dột.

Trong sân, trên khoảng đất trống còn để sẵn hai khúc gỗ lớn và ít đất sét, rõ ràng là mấy đứa nhỏ làm việc vô cùng tích cực.

Vừa thấy nàng về, cả đám ùa ra: “Nương, người mua gì cho chúng ta vậy?”

Dẫn đầu hỏi chính là Dương Tam Thiết, đôi mắt hắn đảo lia lịa, rõ ràng nóng ruột chờ câu trả lời.

Giang Ninh bật cười, đặt sọt xuống, lấy ra mấy xấp vải: “Nương mua ba trượng vải, cho mỗi người một thân áo thu đông, thế nào?”

“Thật cho chúng ta may y phục mới?” Ánh mắt Dương Tam Thiết sáng rực như đèn.

Thứ vui sướng thuần khiết ấy khiến Giang Ninh bất giác mỉm cười hiền hậu, gật đầu mạnh: “Khẳng định là có. Chỉ là… nương không giỏi may y phục, muốn kiếm tiền thì còn được, nhưng chưa chắc may ra áo đẹp.”

Khi mua vải, nàng hứng khởi mà quên mất nguyên chủ vốn là người chỉ biết ăn no ngủ kỹ, tay chân vụng về. Còn nàng, ngoài may vá đơn giản thì chưa chắc may áo ra hồn.

Liễu Diệp thấy nàng lúng túng bèn nói: “Nương yên tâm, cứ giao vải cho ta, ta biết may.”

Giang Ninh mừng rỡ, lập tức đưa vải cho Liễu Diệp: “Vậy phiền ngươi. Khúc màu xanh biếc lớn nhất may cho Đại Đầu và Tứ Trang mỗi người một bộ. Khúc xanh lục đậm may cho Tam Thiết một bộ, rồi may cho Nhị Đản một chiếc áo. Khúc màu đen nhỏ thì may riêng cho Nhị Đản một cái quần.”

Này khối vàng nhạt để ngươi tự may một chiếc áo, rồi may cho Tiểu Nha một bộ xiêm y. Khúc màu mận chín thì ngươi may một chiếc quần cho mình, còn lại may cho ta một bộ. Nếu nguyên liệu không đủ, cứ nói, ta sẽ xuống trấn tìm tên bán hàng rong kia mua thêm.”

Liễu Diệp vốn chẳng nghĩ tới sẽ có phần của mình. Niềm vui bất ngờ khiến nàng cảm động đến đỏ hoe mắt, liên tục gật đầu: “Đủ rồi, đủ rồi! Nương yên tâm, ta nhất định đo đạc cẩn thận, không lãng phí vải.”

Giao xong “đại công trình” này, Giang Ninh thấy người nhẹ bẫng, lập tức chạy qua giúp Dương Nhị Đản đóng khung cửa. Mấy đứa nhỏ vì sắp có xiêm y mới nên làm việc hăng say chưa từng thấy — đứa thì cắt cỏ tranh, đứa tu lều, khí thế sôi nổi như hội.

Trương thị tới đúng lúc thấy cảnh ấy, kinh ngạc tới mức há miệng không khép lại được. Mấy đứa nhỏ cũng bất ngờ, đồng loạt ngừng tay.

Giang Ninh đứng lên, hỏi gọn: “Có việc?”

Trương thị hoàn hồn, chỉ vào lều tranh, tò mò: “Các ngươi… đang dựng phòng ở?”

Trong viện chẳng có con gia súc nào, chắc chắn không phải lều nuôi súc vật rồi!

Dương Đại Đầu nhanh nhảu bước lên, phủi bụi trên người, đáp: “Kia hai gian nhà đều không ở được nữa, nên chỉ có thể tạm tu lều mà ở.”

Ánh mắt Trương thị rơi xuống gian bếp cháy đen, đến cái cửa cũng chẳng còn, nhất thời cứng họng. Mãi mới lấy lại tinh thần, sắc mặt phức tạp hỏi: “Vậy mấy ngày nay các ngươi ở đâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dương Đại Đầu chỉ vào đống lửa trong sân: “Ngủ ngoài sân. Vừa may mấy hôm nay không mưa, chứ mưa thì phiền. Thím tới có việc gì?”

Trương thị vội đưa cái rổ trong tay cho Dương Đại Đầu, rồi moi từ n.g.ự.c áo ra 35 văn: “Hôm qua nhờ các ngươi giúp, bằng không nhà ta cũng chẳng biết xoay xở thế nào. Đây là 35 văn, ngươi đếm lại, với mấy quả trứng gà mái vừa đẻ, các ngươi để ăn.”

“Không được, tiền thì ta nhận, trứng gà nhất định không lấy. Thím mau mang về cho thúc bồi bổ.” Dương Đại Đầu liên tục từ chối.

Trương thị nhất quyết nhét vào.

Giang Ninh thấy họ kéo qua kéo lại sắp làm gà bay trứng vỡ, liền bước lên phụ Dương Đại Đầu đẩy Trương thị ra cổng: “Tiền thì thôi cũng được, trứng gà thì không dùng được, mau mang về đi!”

Giang Ninh không khách khí, sắc mặt cũng chẳng tốt lành gì, nhưng lại không lấy trứng. Điều đó khiến Trương thị càng thêm kinh ngạc, chẳng lẽ Giang thị thực sự đổi tính sau một lần đứng trước quỷ môn quan? Không thì sao đang yên lại biến đổi thất thường như vậy?

Trương thị nghĩ mãi không thông, nhưng ánh mắt nhìn Giang Ninh đã có chút đổi khác.

Xuống tới chân núi, bà gặp mấy phụ nhân trong thôn. Thấy Trương thị xách rổ, họ liền hỏi: “Nghe nói nhà ngươi có người bị thương nặng, sao còn chạy ra đây?”

Trương thị ngẩng đầu liếc về phía sân nhà Giang Ninh bị cây đa che khuất, rồi cúi mắt đáp: “Hôm qua Đại Đầu với nương nó cho ta mượn ít tiền, ta tới trả.”

“Cái gì? Ngươi nói nương thằng Đầu To cho ngươi mượn tiền? Trời sắp mưa m.á.u rồi chắc?” Mấy phụ nhân không tin nổi.

Có người còn thì thào: “Giang thị xưa nay chẳng phải người tốt, nghe đâu phân gia mà chẳng chia tiền. Giờ lại cho mượn tiền, chắc chắn là lén tích cóp! Biết đâu bạc trong tay còn nhiều hơn cha mẹ chồng!”

“Kệ chuyện đó! Trọng điểm là con mụ đó thế mà chịu bỏ tiền, đúng là lạ lùng!”

Trương thị chịu không nổi, hừ một tiếng: “Nói bậy! Giang thị mà thật có tiền thì đã chẳng dắt cả bầy con ngủ ngoài sân! Các ngươi cứ lên đó mà xem, nhà cửa thế nào!

Ta nói thật, đại bá lần này quá đáng lắm! Gian nhà kia nuôi gà còn không xong, vậy mà bắt con dâu, cháu trai, cháu gái ruột ở trong đó. Các ngươi không biết mấy ngày nay bọn họ sống thế nào đâu!

Đêm thì ngủ ngoài sân, giờ còn phải dựng lều trú. Nếu có tiền, các ngươi nghĩ Giang thị chịu để mình khổ vậy sao?”

Mấy phụ nhân nhìn nhau, vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng tính tò mò trỗi dậy, bèn rủ nhau lén leo lên sườn núi. Đứng ngoài sân nhà Giang Ninh, họ thấy cả nhà đang bận rộn dựng lều, cạnh đó là gian bếp cháy nham nhở… Lúc này họ mới tin lời Trương thị.

Có người hả hê: “Chậc chậc, không ngờ Giang thị tác oai tác quái mười mấy năm, giờ cũng có ngày như thế!”

Người bên cạnh gật gù: “Thôi, không phải chuyện của chúng ta, đi thôi!”

Nhìn Giang Ninh sống khổ, trong lòng bọn họ đều thấy hả hê, chẳng ai muốn ra mặt giúp.

Chỉ có Trương thị thật lòng nghĩ nên qua chỗ Dương lão đầu nói một tiếng. Nhưng trong nhà việc ngập đầu, Dương Dũng lại không xuống giường được, nàng ta bận xoay như chong ch.óng, không thể phân thân.

Giang Ninh thì chẳng hay biết Trương thị lo lắng cho mình, vẫn cùng bọn nhỏ bận rộn tới tối mịt, cuối cùng cũng dựng xong lều tranh, trát cỏ kín bốn phía. Sau này có rảnh sẽ trát thêm một vòng nữa cho chắc chắn.

Đêm đó, cả nhà họ rốt cuộc không còn phải ngủ ngoài sân nữa.