Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 12: Đạp cửa đòi công bằng



 

Bà bà vừa gọi, Tiền thị đã miễn cưỡng bước ra, phía sau còn ló ra mấy cái đầu nhỏ.

“Nương, có chuyện gì thế a?”

Tiền thị còn chưa kịp đi đến trước mặt Lý thị, Giang Ninh đã sải bước lên, tặng thẳng cho nàng ta một cái bạt tai giòn tan.

Cả sân tròn mắt sững sờ.

Tiền thị ôm má, hét ch.ói tai: “Con đàn bà thối tha! Ngươi dám đ.á.n.h ta! Lão nương liều mạng với ngươi!”

“Tới đây! Ai sợ ai!”

Giang Ninh cũng bất chấp, bắt chước nguyên chủ mà còn hung hãn hơn. Mấy đứa nhỏ tuy không phải nàng sinh ra, nhưng bao ngày nay vẫn gọi nàng là nương, sống chung cũng sinh tình cảm, nàng tuyệt đối không thể để Tiền thị bắt nạt.

Dương Tứ Trang đứng ngoài nhìn lén, thấy Giang Ninh gặp nguy liền hoảng hốt chạy về gọi viện binh.

Dương lão đầu vốn định mặc kệ, nhưng thấy hai người sắp đ.á.n.h nhau liền quát: “Nháo cái gì nháo! Muốn đ.á.n.h thì ra ngoài mà đ.á.n.h cho ta!”

“Đại ca, Nhị ca, Tam ca, không xong rồi! Nương với Nhị thẩm đ.á.n.h nhau rồi!” Giọng Dương Tứ Trang còn tới trước người.

Ba huynh đệ đang làm việc nghe xong thì vội vàng chạy về phía lão phòng. Còn chưa đến nơi đã nghe trong sân vọng ra tiếng cãi nhau om sòm.

“Giang thị! Ngươi là cái đồ sao chổi, thứ phá nhà! Khắc mệnh như đồ chơi… Đã phân gia rồi còn dám mơ đồ nhà ta, ngươi xứng chắc! Phi! Còn nữa, khi nào ta đẩy ngươi? Đừng có ăn nói bậy bạ, bôi nhọ lão nương! Không biết xấu hổ!” Tiền thị gào đến khản cả giọng.

Giang Ninh cũng không vừa, cố ý nâng giọng còn lớn hơn: “Áo tơi rõ ràng là của Đại phòng chúng ta! Ngươi muốn cũng không được! Ban đầu ta chẳng định so đo vụ ngươi đẩy ta, nhưng nếu ngươi đã mất hết mặt mũi, hôm nay lão nương sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới! Chính ngươi đẩy ta, hại ta đập đầu suýt mất mạng! Bồi tiền! Không bồi thì lão nương xé ngươi ra!”

“Tới a! Tới đây a! Ta sợ ngươi chắc! Đồ không biết xấu hổ!” Tiền thị căn bản chẳng e ngại gì.

Giang Ninh vốn không phải kiểu nguyên chủ chỉ biết đứng cãi chày cãi cối. Nàng lập tức chộp lấy một cây gậy trúc trong sân, vung thẳng về phía Tiền thị.

Trước kia hai người có ồn ào thế nào thì cũng chỉ dừng ở miệng lưỡi, chưa bao giờ động tay thật. Ai ngờ lần này Giang Ninh ra tay thật, khiến mọi người đều c.h.ế.t sững tại chỗ.

Tiền thị trúng một gậy mới kịp phản ứng, gào lên như lợn bị chọc tiết, vừa la vừa lùi: “Dương lão nhị! Ngươi c.h.ế.t rồi sao? Còn không mau ngăn con đàn bà điên này lại!”

Giang Ninh chịu hết nổi cái mồm độc địa kia, thấy gậy trúc bị Tiền lão nhị giật mất thì lập tức lao thẳng vào người Tiền thị, ra tay bất ngờ, không đ.á.n.h gục thì không dừng.

Gậy gộc Tiền lão nhị còn dám đoạt, nhưng đại tẩu thì hắn ta nào dám động vào! Chỉ biết đứng dậm chân nhìn bà vợ bị Giang Ninh đè ra đất đ.á.n.h tới tấp, gấp đến độ kêu loạn: “Nương! Lão tam gia! Mau tới kéo đại tẩu ra!”

Giang Ninh biết chắc sẽ bị cản, nên trước khi Lý thị và Chu thị kịp ra tay đã liên tiếp vả thêm mấy cái, đ.á.n.h cho mặt Tiền thị sưng vù.

Khi bị kéo ra, Lý thị thấy gương mặt Tiền thị t.h.ả.m đến mức không nỡ nhìn, định mở miệng mắng Giang Ninh. Nhưng vừa đối diện với ánh mắt như tóe lửa kia, lời mắng lập tức nghẹn lại, chỉ còn kêu: “Tạo nghiệt a! Tạo nghiệt a! Sao còn chưa dừng tay…”

“Chính là không để yên!”

Giang Ninh lạnh giọng: “Nàng hại ta đập đầu suýt mất mạng! Hôm nay lại xúi mấy đứa ranh đ.á.n.h con ta. Nếu ta không lấy nửa cái mạng của nàng, ta không mang họ Giang!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả người nàng căng lên, gân xanh nổi rõ, khiến ngay cả Dương lão nhị và Dương lão tam cũng bị dọa.

Mọi người đều biết Giang thị dữ, nhưng không ngờ nàng khi điên lại dữ đến mức liều mạng thế này. Trước giờ ai thấy nàng bao che cho con bao giờ? Hôm nay nếu không làm nàng hài lòng, Tiền thị về sau e là không dám ra khỏi cửa!

Lý thị cuống thật, quay sang Dương lão đầu: “Ông cũng không quản sao?”

Dương lão đầu mặt trầm như nước, chỉ lặng lẽ rít điếu t.h.u.ố.c, không nói. Ông ta hiểu rõ, lão đại gia tuy không ra gì, nhưng lão nhị cũng chẳng phải tốt lành. 

Việc lão đại bị thương, lão nhị khó thoát trách nhiệm; còn vụ không cho về lão phòng, rồi nhân lúc nhà cháy mà hôi của, chính ông ta cũng thấy mất mặt. Giờ lại để con dâu đ.á.n.h cháu mình, Giang thị nói chắc tám chín phần là thật. Đã vậy, muốn bênh cũng khó.

Tiền thị thấy Dương lão đầu im lặng thì càng khóc to, vừa khóc vừa mắng, mặt sưng như đầu heo, nói năng líu ríu chẳng ai nghe rõ.

Bọn nhỏ nhà Tiền thị thì sợ Giang Ninh đến nỗi trốn sạch, co ro như rùa rụt cổ.

Dương Đại Đầu và mấy anh em chạy về, tưởng mẹ mình bị bắt nạt, ai ngờ lại thấy nàng một mình đ.á.n.h nhị thẩm ra bã, sức chiến đấu kinh người.

Dương lão đầu đợi mọi người tụ đủ mới chậm rãi nói: “Lão đại gia, chuyện này đúng là chúng ta sai. Ngươi nói đi, muốn thế nào?”

Giang Ninh chờ đúng câu này, liền cười: “Rất đơn giản. Nàng đã ép ta ra khỏi nhà cũ, thì chính nàng cũng đừng mong ở đây! Nhị phòng phải tách riêng ra ở, và phải xin lỗi con ta!”

Cả sân ngẩn người.

Tiền thị kêu ch.ói tai: “Nằm mơ! Mấy đứa ranh hoang không cha dạy cũng xứng để ta xin lỗi?”

Giang Ninh lập tức tiến lên, đá cho mấy phát.

Dương lão nhị tuy kịp ôm vợ nhưng không nhanh bằng Giang Ninh, thành ra Tiền thị lại bị ăn đòn, tiếng tru vang khắp sân.

Lý thị mặt tái mét, đứng bên như sắp nổ tung.

Dương Đại Đầu cùng mấy anh em nhìn mà hả dạ.

Giang Ninh hừ lạnh: “Cha nương, nếu chưa nghe rõ thì ta nói lại: Tiền thị phải xin lỗi! Còn nữa, tuy cha  Đại Đầu đã mất, nhưng không thay đổi được việc hắn là con của các người!

Nếu tách riêng chúng ta, thì cũng chẳng có lý gì mà nuôi nhị phòng tam phòng. Ý ta đơn giản: nhị phòng tách ra, dọn khỏi nhà cũ, cha nương ở với lão tam. Như vậy ta mới nuốt trôi cục tức này!”

Tiền thị hét: “Nằm mơ! Có c.h.ế.t ta cũng không dọn!”

Nói xong định lao vào liều mạng, nhưng bị Dương lão nhị ôm ghì.

“Dương lão nhị! Ngươi còn là đàn ông không? Bà đây bị người ta đ.á.n.h thành ra thế này, còn ngươi thì đứng nhìn! Ta sao lại gả cho thứ vô dụng như ngươi chứ!” Tiền thị thấy chọc vào Giang Ninh chẳng ích gì, liền quay sang trút hết giận lên chồng.

Lý thị nghe con dâu không chỉ bắt nạt cháu mình, mà còn mắng cả con trai, lập tức bùng nổ: “Tiền thị! Ngươi dám đứng trước mặt ta mà mắng con trai ta? Chướng mắt thì cút về nhà mẹ đẻ! Không phải cưới ngươi thì nhà họ Dương chúng ta cũng yên ổn hơn nhiều! Thật là xui tám đời mới rước được thứ sao chổi như ngươi!”

Tiền thị tròn mắt không tin, nước mắt lã chã: “Nương! Rõ ràng là đại tẩu vô lý, tự tìm ta gây chuyện. Sao ngươi lại nói ta như thế!”