“Cha nương đúng là thiên vị đại phòng! Miếng đất trồng rau đó Giang thị có góp sức gì đâu, lý nào lại chia cho nàng? Không được! Ta phải ra xem, đừng để nàng dọn sạch rau nhà ta!” Tiền thị vùng vằng định chạy ra ngoài.
Dương lão nhị vội ngăn lại: “Được rồi, đừng náo loạn nữa! Đại tẩu đang nổi nóng, nàng mà nổi điên lên ta cũng chẳng cản được đâu! Hay là chưa bị đ.á.n.h cho đủ t.h.ả.m?”
Rồi hắn ta hạ giọng: “Đại tẩu muốn bẻ thì cứ để nàng bẻ, vốn mấy thứ rau đó cũng đã tính có phần nàng.”
Hôm trước, lúc phân gia, đã nói rõ: rau trong vườn hay lương thực trong ruộng đều sẽ thu về rồi chia lại. Giờ Giang Ninh muốn bẻ thì ai nói được gì?
“Dương lão nhị! Ngươi còn là nam nhân không đấy? Khuỷu tay cứ hướng ra ngoài là sao? Nếu nàng được bẻ, ta cũng bẻ! Còn phải bẻ nhiều hơn nàng!” Tiền thị gào lên, mắng xối xả khiến Dương lão nhị xám mặt như tro.
Hắn ta c.ắ.n răng chịu đựng, đợi nàng ta mắng chán mới đứng dậy: “Ta ra ngoài xem, ngươi đừng bước chân ra khỏi cửa.”
Lúc này, nhà Giang Ninh đã hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang kéo nhau về. Dương Đại Đầu và Dương Tam Thiết vác áo tơi, Dương Nhị Đản cùng Giang Ninh mỗi người ôm một cây cải trắng. Lũ nhỏ tung tăng bên cạnh, vui sướng nhảy chân sáo.
Giang Ninh buồn cười, trêu: “Giờ thấy trong lòng sướng chưa?”
“Rồi ạ! Sướng cực luôn! Nương, con lớn chừng này chưa bao giờ hả giận như hôm nay!” Dương Nhị Đản cười ngây ngô, khuôn mặt bừng sáng, trông là biết tức giận đã tiêu tan sạch.
Dương Tam Thiết bên cạnh vẫn ấm ức: “Tiếc là chưa được đ.á.n.h thằng Phú Quý một trận, với cả đại nha, nhị nha nữa – toàn cái loại chẳng ra gì! Trước đây hay bắt nạt Tứ Trang với Tiểu Nha, bị con bắt gặp còn trừng lại. Lần này ba đứa đó đ.á.n.h bọn con nặng nhất.”
Hồi ấy, Tiền thị mải đối phó Dương Đại Đầu với Dương Nhị Đản, còn đại nha tỷ đệ thì xông vào đ.á.n.h bọn nhỏ, Phú Quý dù nhỏ tuổi hơn Tam Thiết nhưng đại nha và nhị nha đều lớn hơn, nên nó không đ.á.n.h lại, còn bị cào mấy vết.
Giang Ninh trầm mặt, mím môi dặn: “Từ giờ mấy đứa tránh xa nhà cũ một chút. Đợi vụ thu sau họ dọn sang Thôn Tây, cơ hội gặp mặt sẽ ít đi.”
Từ Thôn Tây sang Thôn Đông phải băng qua một khoảng ruộng cạn lớn, rồi xuyên qua làng, lật qua thêm một mảnh ruộng cạn và ruộng nước, ít nhất cũng mất ba mươi phút đi bộ. Nhị phòng đã phân đất và nền nhà bên đó, tám chín phần là sẽ ít qua lại.
Mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.
Về tới nhà, bọn trẻ lập tức chạy vào quét sạch nước trong lều tranh rồi chắn tấm ván gỗ lại.
Nhìn mặt đất nham nhở, Giang Ninh vội dẫn bọn nhỏ ra suối xúc cát sỏi, rải một lớp dưới nền lều. Tuy giẫm lên kêu lạo xạo, nhưng đế giày sạch hơn nhiều.
Bọn nhỏ nhận ra lợi ích, không cần nương nhắc đã tự giác gùi thêm mấy sọt để rải kín sân.
Dương Tam Thiết khi đào bờ cát còn bắt được mấy con cá nhỏ, tuy chẳng đủ no nhưng cho vào nồi cháo cũng thêm được chút mùi mặn.
Thấy vậy, Giang Ninh hỏi: “Các con có biết đan rọ không?”
Cả bọn cùng nhìn sang Dương Đại Đầu: “Đại ca biết!”
Dương Đại Đầu gật đầu lia lịa: “Nương muốn con làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Ninh lấy que vạch xuống đất hình một cái “ngư lầu”: “Loại này, con làm được không? Đáy sâu, trên miệng để một cái vòng, giữa có tấm ngăn di động.”
“Cái này để làm gì ạ?” Bọn nhỏ ngơ ngác.
Giang Ninh cười: “Để bắt cá! Chưa thấy bao giờ à?”
Mấy đứa nhỏ đồng loạt lắc đầu. Giang Ninh thì biết thứ này là nhờ trí nhớ của nguyên chủ, chỉ là trước đây nguyên chủ gả tới Dung Thụ thôn, ngày ngày chỉ canh chừng cái sân nhà mình, khi thì gây chuyện với người này, lúc thì xé nhau với người kia, chứ chưa bao giờ ra ngoài tham gia việc gì.
Thành ra chuyện trong thôn, hỏi ba câu thì cả ba đều “không biết”. Nàng cũng chẳng rõ dân thôn này bắt cá thế nào.
Dương Đại Đầu giải thích: “Nương, người trong thôn bắt cá toàn dùng rổ. Suối ở đây chỉ có cá to bằng ngón tay, vừa ít thịt vừa mất công bắt, trừ khi thèm lắm mới ra xúc mấy con, chứ bình thường không ai rảnh.
Nếu muốn bắt cá to thì phải ra bờ sông, từ thôn mình đi mất nửa canh giờ. Trước kia Dương Hán thúc từng bắt được một con hơn mười cân, bán được hai lượng bạc đó! Nương muốn ăn cá à?”
Giang Ninh nhìn lũ con gầy gò, dinh dưỡng chẳng ra gì, khẽ thở dài: “Không phải ta ăn, mà là cho các con ăn. Ngươi xem thử cái ngư lầu này làm được không?”
Dương Đại Đầu do dự rồi gật đầu: “Con có thể thử, nhưng không dám chắc. Nương, hay là mai mình lên Thanh Phong sơn xem, chắc vẫn còn hái được ít điếu qua t.ử.”
Trong đầu nó giờ chỉ nghĩ tới chuyện kiếm tiền.
Giang Ninh gật đầu, nhìn trời rồi nói: “Mai sáng sớm vào núi. Mới mưa xong, chắc nhiều nấm lắm.”
Hôm sau, trời vừa hửng, Giang Ninh đã dậy. Ra khỏi lều thì thấy mấy đứa nhỏ cũng tỉnh, đứa nào đứa nấy khoác rổ trên lưng, ngay cả Liễu Diệp cũng y như vậy.
Nàng phì cười: “Đi thôi!”
Bọn nhỏ reo lên một tiếng rồi lon ton xuống núi.
Mưa to vừa tạnh, Thanh Phong sơn như được gột rửa, màu xanh càng rực rỡ. Mấy đứa nhỏ vừa tới nơi là dán mắt tìm điếu qua t.ử, không để ý gì khác. Quả nhiên, hai hôm không tới, quả đã chín thêm, lại rụng không ít. Chúng ngồi xổm, m.ô.n.g chổng lên, vui vẻ nhặt từng trái.
Giang Ninh nhìn qua, rồi nhanh chân đi tìm nấm. Thật ra nàng không rành mấy loại nấm rừng, nhưng có Trù Thần hệ thống, đảm bảo nhận ra nguyên liệu nấu ăn và tránh trúng nấm độc.
Dương Đại Đầu nhặt đầy một sọt điếu qua t.ử mới nhận ra Giang Ninh không làm cùng bọn nó. Nó vội chạy tới, thấy nàng đang hái nấm, sợ xanh mặt: “Nương! Đừng đụng vào mấy cây nấm đó, có độc! Mau đi rửa tay, vứt hết đi!”
Sợ nó hất đổ thành quả của mình, Giang Ninh vội che lại: “Đừng động! Mấy thứ này ăn được hết. Ngươi xem, đây là nấm mối, tươi thế này nấu cháo hay xào đều ngon. Còn đây là nấm bụng dê, ta tìm mãi mới thấy, nấu canh thì hết sảy. Đây là cỏ tranh khuẩn, chỉ mọc sau mưa to. Kia nữa, mấy cây hồng nấm.
Không ngờ núi mình nhiều thứ thế, còn có cả mộc nhĩ trắng. Loại này có một giống rất giống nhưng kịch độc, các ngươi không quen thì tuyệt đối đừng đụng!”
Dương Đại Đầu sững người: “Nương… ngươi thật sự nhận ra hết? Từ khi nào nương biết nhiều vậy?”
Đừng trách hắn kinh ngạc. Bao ngày nay, nương thay đổi đến mức hắn suýt không nhận ra. Trước đây, Giang thị lười biếng, ham ăn, ngoài gây chuyện ra thì chẳng làm việc gì đàng hoàng.
Nghe vậy, Dương Nhị Đản với mấy đứa khác cũng trố mắt. Từ nhỏ chúng đã bị dặn tuyệt đối không được ăn đồ lạ trong núi, nhất là nấm. Ai ngờ nương lại lợi hại đến vậy, còn phân biệt được nấm độc hay không. Cả bọn nhìn nàng với ánh mắt đầy sùng bái.