Tính Ma

Chương 25: Khôi phục thương thế



Đêm đó, Liễu Như Yên tĩnh tọa trên giường tu luyện, thương thế trong người nàng đã hồi phục được tám phần.

Đối với việc kiếp này cao tầng gia tộc nhắm vào mình gắt gao như vậy, nàng cũng đại khái đoán được nguyên nhân. Trước khi xuất hành làm nhiệm vụ, tin tức về lần khảo hạch trước đã rò rỉ ra bên ngoài: Liễu Như Yên chỉ trong thời gian ngắn thí luyện đã đột phá đến Ngũ tầng Khai mạch, tăng một mạch ba tiểu cảnh giới.

Tuy nói ở giai đoạn đầu Khai mạch, linh khí cần hấp thụ để tăng cấp chưa nhiều, nhưng muốn tiến cấp thuận lợi thì cường độ kinh mạch và thủ pháp khống chế, tinh luyện linh khí đóng vai trò vô cùng quan trọng. Đối với đám lão già đó, dù có giữ hết kinh nghiệm tu luyện để quay về thời Khai mạch thì tốc độ cũng không thể nhanh như Liễu Như Yên được. Cường độ kinh mạch không đủ, việc luyện hóa linh khí ngoại giới bên trong cơ thể sẽ càng khó khăn và dễ gây tổn thương.

Thế nhưng, Liễu Như Yên sở hữu Vô Thượng Kinh. Nàng có thể tinh luyện linh khí từ bên ngoài, khiến kinh mạch không phải trực tiếp chịu áp lực, chỉ một mực hấp thụ luồng linh khí tinh thuần đã được gạn lọc kỹ lưỡng. Nhờ vậy, kinh mạch bên trong người nàng sẽ dần phát triển bền bỉ hơn, bao phủ toàn thân và khai thông các mạch lạc khác mà không chịu bất kỳ tác dụng phụ nào.

Đương nhiên, mấu chốt tiên quyết vẫn là Vô Thượng Kinh; không có nó, dù ngươi có là Hóa Thần tu sĩ trọng sinh cũng phải tu luyện bình thường ở giai đoạn này. Vốn dĩ tu hành là việc phải chậm rãi, không được hấp tấp. Liễu Như Yên tuy có phương pháp nghịch thiên, nhưng tư chất vốn quá thấp, từ Ngũ tầng trở đi, lượng linh khí cần tích lũy ngày càng lớn, đòi hỏi sự biến đổi về chất để đả thông các tầng mạch lạc sâu hơn trong cơ thể.

...

Giảng đường gia tộc, sáng ngày hôm sau.

Bên trong phòng học ồn ào náo nhiệt, một đám con cháu trong tộc tụ tập đông đủ. Đã gần một tháng trôi qua kể từ cuộc khảo hạch lần trước, hôm nay bọn trẻ sẽ tiến hành kiểm tra định kỳ; chắc chắn tất cả đều đã có thể cảm nhận và tinh luyện linh khí.

Không khí trong phòng đầy phấn khích, tên nào tên nấy hăng hái khoe khoang thành quả bấy lâu, kẻ tự nhận chăm chỉ, người khoe mình thiên tài. Đích xác, con đường tu tiên vốn mang sức hút khó cưỡng, cảm giác bản thân mạnh lên từng ngày chính là thứ "chất gây nghiện" đáng sợ nhất. Không cần các trưởng bối chỉ dạy, bọn trẻ đã tự khắc dốc sức tu hành.

Từ lúc giác tỉnh tư chất, nội dung trò chuyện của đám người này hầu như chỉ xoay quanh việc ai tu luyện nhanh nhất, ai mạnh nhất và các kinh nghiệm hấp thụ linh khí.

“Cũng chỉ có nàng ta, ở nhà tu luyện yên ổn không muốn, cứ thích ra bên ngoài làm nhiệm vụ cho bằng được.” Một tên bĩu môi nói.

“Giờ thì tốt rồi, nghe nói bị thương thảm hại ở bên ngoài.”

“Ta cũng có nghe qua, người này chắc vẫn nghĩ mình là thiên tài cao cao tại thượng như ngày xưa đây mà.”

“Hừ, thiên tài gì chứ? Chẳng qua từ nhỏ học chút tài lẻ mà thôi. Ở thế giới này, tư chất tốt, thực lực mạnh mới là đạo lý chân chính.”

“Nàng ta làm được vài bài thơ thì có thể đánh thắng được người tu vi cao hơn mình hay sao?”

Đúng lúc đó, một vị Đạo sư bước vào phòng, gương mặt nghiêm nghị khẽ quát một tiếng:

“Các ngươi im lặng hết cho ta! Đã vào lớp học rồi còn nhốn nháo như vậy, còn ra thể thống gì?”

Nghe tiếng quát uy nghiêm, đám học đồ lập tức im bặt, ngồi ngay ngắn hẳn lại. Vị Đạo sư nhìn lướt qua một lượt rồi bắt đầu bài giảng:

“Đột phá cửu mạch trong cơ thể cũng là lúc đạt Khai mạch Cửu tầng. Khi linh khí dung nạp đến đỉnh điểm, các kinh mạch khai thông đến đan điền, đem toàn bộ linh khí tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh. Đó chính là lúc đạt đến Luyện khí cảnh.”

“Khi đạt đến Luyện khí, trữ lượng linh khí sẽ lớn hơn trước rất nhiều. Hơn nữa, theo vận hành công pháp, các ngươi sẽ tự tạo được luồng khí xoáy trong đan điền, tăng cao khả năng hấp thu. Linh khí bạo ngược bên ngoài tiến vào sẽ được chuyển hóa thành linh khí của chính mình. Hấp thu thiên địa tinh hoa để lớn mạnh tự thân, đây chính là tu tiên.”

Vị Đạo sư thở dài một tiếng, giọng đầy cảm thán:

“Không thể không cảm thán, tu tiên chính là con đường nghịch thiên. Tu tiên là tu tam khí nguyên thần, tu nhục thân và linh hồn cùng song song thăng hoa. Luyện khí hấp thu linh khí vào đan điền; Trúc cơ tích súc thành linh khí dạng lỏng; Kim đan lại đem linh khí hóa lỏng tiếp tục tích súc đến khi cô đọng thành hạt châu vàng. Đến Nguyên anh, lại đem pháp tắc thiên địa bản thân lĩnh ngộ dung hợp với Kim đan để nở ra Nguyên thần.”

“Nguyên thần có thể dùng pháp tướng, đại diện cho việc lĩnh ngộ một phần đạo ý thiên địa, có thể vận dụng một phần lực lượng của tự nhiên trong phạm vi nhất định. Còn đến Hóa thần... thì càng khoa trương hơn, ngay cả ta cũng không rõ nữa rồi.”

Gió bên ngoài phe phẩy, thân cây to ngoài cửa đung đưa lá.

Trong suốt tiết học, vị đạo sư giảng bài đều về các cảnh giới tu hành, mấu chốt để đột phá, từng cảnh giới cần làm gì để đột phá.

Bên ngoài hành lang có thể nghe loáng thoáng âm thanh vị đạo sư giảng bài bên trong phòng học.

Cộc cộc cộc.

Tiếng bước chân nàng ngày càng gần đến cửa phòng. Tiếng bên tai cũng ngày càng lớn.

“Nội dung hôm nay các ngươi đã nắm rõ hết chưa?” vị đạo sư dõng dạc hô.

“Đều rõ.” Đám học đồ trong phủ đồng thanh đáp.

“Rất tốt! Sự vụ hôm nay không nhiều, mọi người mau chóng làm xong xuôi còn nghỉ ngơi sớm.”

Một vị nha hoàn theo thời biểu của mình hôm nay, trước tiên dọn dẹp sân cửa. Nàng lấy chổi quét lá trước sân, lại cho cá dưới hồ ăn. Nàng tay chân thoăn thoắt, dáng người nhỏ nhắn.

Lại từ bên trong gian phòng bếp nhỏ, bê ra một bát canh nóng. Canh đựng trên khay bằng gỗ, nàng bước đi từ từ thế nhưng bước chân thẳng hàng vô cùng lưu loát. Làm việc này đối với nàng đã thành thói quen.

Không mất bao lâu. Tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc cốc cốc.

“Cô nương, trời sáng rồi, ta phục mệnh Nhã Phi trưởng sự mang đồ ăn sáng đến cho người đây ạ.”

Nàng nói rồi, bên trong im ắng lạ thường. Đến khi tay nàng gõ lần nữa, cửa phòng mở ra. Liễu Như Yên đỡ lấy khay cầm gỗ trên tay vị nha hoàn này.

“Ta đã biết, ngươi lui xuống trước đi.”

“Vậy tỳ nữ xin lui xuống, có việc gì có thể gọi tỳ nữ bất cứ lúc nào.”

Liễu Như Yên nhìn trên tay của mình khay đồ ăn, rồi ánh mắt nàng đảo qua người nha hoàn trước mắt. Mắt nàng hạnh nhân, bên trong trắng đen phân minh vừa to lại tròn. Có điều do lâu ngày không ngủ hay sao? Quầng thâm mắt nàng hằn rõ bên dưới.

“Gần đây ngươi thường xuyên mất ngủ, cảm thấy đau nhức sau cổ, khi ăn sẽ thấy buồn nôn.”

Trong mắt Liễu Như Yên, vị nha hoàn trở nên hoảng hốt: “A! Làm sao người biết được.”

“Ta chỉ là học qua một chút dược lý.”

“Ngươi đến Dược Bảo Các chọn Kỳ Lam, nấm đỏ, lá trà cho vào cái nồi đun sôi lên lấy nước nóng tắm, sẽ giúp bài trừ hàn khí ứ đọng sau gáy của ngươi. Như vậy đêm khi ngươi ngủ sẽ không cảm thấy đau mỏi khó thở nữa.”

Mấy ngày qua chung đụng, bề ngoài Liễu Như Yên lạnh nhạt thế nhưng chung sống cùng luôn khiến người ta có một loại cảm giác thoải mái. Chính là có sao nói vậy, sẽ không vì nàng làm sai việc mà đánh đập, không vừa ý mà la mắng. Nha hoàn trong phủ viện này ngoài bưng cơm ba bữa một ngày trên cơ bản không cần làm việc gì khác.

Giờ này, lòng nha hoàn hơi chút lay động: “Không ngờ cô nương này lại chú ý đến mình như thế. Tuy chỉ là chủ tử tạm thời nhưng mình sau này nhất định phải tận tâm phục vụ chu đáo.”

Thái độ của nha hoàn mấy ngày hôm nay vô cùng đúng quy củ. Cũng không vì nàng là ngoại nhân mà tỏ ra xa cách. Nha hoàn có quy củ, là một nha hoàn tốt.

“Không có việc gì nữa ngươi mau lui xuống đi.” Liễu Như Yên nói.

“Vậy nô tỳ xin cảm ơn tiểu thư đã quan tâm đến nô tỳ.” Nữ nha hoàn cúi người, khom mình hành lễ.

Nói xong nàng ta quay người, đi về phía cổng viện. Sáng sớm trời còn se se lạnh, lại làm quang cảnh tiêu điều đi phần nào. Hình bóng nha hoàn đi xa trong tầm mắt, lại chút hình dung ra Tiểu Thúy.

Liễu Như Yên mấp máy môi. Nương theo tay nàng cửa phòng đóng lại. Nắng ấm theo từng ô nhỏ trên khe cửa chiếu vào phòng.

Cốc cốc cốc.

“Tiểu thư, trưa đến rồi ta mang cơm đến cho người đây. Tiểu thư!”

Lần này không có ai đáp lại. Đứng một lúc vẫn không thấy ai trả lời, nếu là khác thường thân phận không quan trọng, các nha hoàn khác sẽ không mấy để tâm. Nhưng nghĩ đến thái độ của Liễu Như Yên sáng nay đối với mình, nàng cảm thấy bản thân nên làm tốt bổn phận của mình.

“Nếu người không mở cửa, nô tỳ mạn phép xin vào.”

Dứt lời, nàng mở cửa bước đi vào. Bên trong không gian yên tĩnh, giường chiếu được xếp ngăn nắp, lại ngó nhìn xung quanh thêm một lần mới chắc là người đã đi. Nàng đặt khay cơm lên bàn, thấy bên cạnh có một phong thư. Bên ngoài nội dung viết: “Gửi Nhã Phi trưởng sự.”

“Đây là gửi cho Nhã Phi trưởng sự, ta phải nhanh chóng bẩm báo cho người mới được.”

Nàng tức tốc chạy ra bên ngoài tiểu viện tiến đến Nhiệm Vụ Các.

Lại nói Liễu Như Yên đã có mặt ở cửa lớp rồi. Theo tiếng gỗ ma sát tạo ra, thanh trượt cửa di chuyển. Nàng đẩy cửa bước vào, dưới ánh nhìn chăm chú của đồng học cùng đạo sư.

Liễu Như Yên khẽ cúi chào đạo sư rồi chậm rãi tiến đến chỗ ngồi của mình.

Mang theo nội hàm khí tức sâu không thấy đáy. Nếu như thí luyện lần trước nàng mới đột phá còn chưa ổn định, thì lần này, sau một thời gian tu luyện cùng tích lũy, khí tức trên người nàng càng trở nên nội liễm. Nhìn vào dao động linh khí tán phát ra từ người Liễu Như Yên, vị Đạo sư cảm thán không thôi:

“Không hổ là người sở hữu Thiên Linh Căn, chỉ riêng chất lượng linh khí đã không kém ta hiện tại.”

Thân là Đạo sư, tự nhiên hắn nhìn thấy càng nhiều. Cho dù Liễu Như Yên tận lực che giấu, nhưng khí tức nàng tỏa ra vô hình trung khiến người bên cạnh cảm thấy lạnh lẽo. Chính hắn cũng phải chú ý đến, nhưng rồi lại tặc lưỡi: “Chẳng qua chuyện này không liên quan đến ta. Ta cứ làm tròn trách nhiệm của mình là được.”

Nghĩ đến đây, hắn hắng giọng nói: “Tiết học kết thúc, các ngươi nghỉ ngơi một lát để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.”

Theo âm thanh này, mọi người trong phòng thả lỏng không ít. Kẻ nói chuyện, người lại lấy thức ăn ra để bổ sung năng lượng. Trong lớp dường như đạt đến một trạng thái hòa hợp nhất định, ai nấy đều ngầm hiểu ý, không nhắc đến Liễu Như Yên nữa.

“Đáng giận, nàng ta tựa hồ lại mạnh lên rồi!”

Tại một góc lớp, Liễu Chính khẽ nhíu mày. Hắn tự trấn an tâm tình đang xao động: “Chẳng qua với tốc độ tu luyện này, muốn vượt qua ta đúng là si tâm vọng tưởng. Ta thiên phú cao hơn nàng, hiện tại đã là Khai Mạch thất tầng. Đối với một số người, cả đời mới đạt được tu vi như ta, còn ta vừa khai khiếu đã là thất tầng.”

“Nàng ta dĩ nhiên ghen tị, lần trước giành được hạng nhất chỉ là nhất thời mà thôi, lần tới nhất định sẽ là ta.” Liễu Chính thầm nhủ, điều làm hắn an ủi nhất lúc này chính là tu vi của Liễu Như Yên vẫn chưa vượt qua hắn.

Liễu Như Yên thản nhiên quan sát qua khung cửa sổ nhỏ. Nàng không chú ý đến ánh mắt người khác, dù nàng biết trong này có nhiều kẻ bắt đầu ghen ghét mình.

“Đám nam tử trong gia tộc này có bệnh à? Ta cũng xinh đẹp như thế, không phải nên ái mộ ta sao?” Nàng thầm nghĩ. Trước khi khai khiếu, đúng là có một đám người ái mộ nàng, nhưng có lẽ mấy năm nay "bình phong" của nàng trong gia tộc quá tệ rồi. Lại nghĩ đến thủ đoạn bảo mệnh kiếp trước nàng tự nghĩ ra: Ngang ngược hống hách, không coi ai ra gì. Để rồi hiện tại từ trên "thần đàn" rơi xuống rồi lại từ từ leo lên, đám người này tất nhiên không phục.

Bên cạnh nàng, một bàn tay trắng trẻo tiến lại sát. Liễu Mi vỗ nhẹ vào vai Liễu Như Yên, ghé tai nói nhỏ:

“Lâu rồi không gặp, thương thế của ngươi đã dưỡng tốt chưa? Mấy ngày trước nghe tin ngươi bị thương lúc lịch luyện, ta muốn đến nhà tìm nhưng không thấy. Dò hỏi một chút mới biết ngươi ở tại một phủ viện nhỏ, nhưng người bên trong lại không cho ta vào. Như Yên đừng giận Liễu Mi không đến thăm nhé!”

Liễu Như Yên quay đầu, đáp lại: “Liễu Mi nhớ đến ta, ta đã rất vui mừng rồi. Có lẽ nhờ muội chúc phúc mà thương thế của ta khôi phục rất tốt, đến giờ đã có thể tự đi lại được.”

“Như thế thì tốt quá rồi!” Liễu Mi ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu kể lể về những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

Ở một nơi khác, Nhã Phi mở phong thư do nha hoàn đem đến. Nội dung bên trong đại ý cảm ơn Nhã Phi đã chiếu cố trong suốt một tuần qua, đồng thời thông báo việc nàng muốn dời về tiểu viện của mình, không muốn làm phiền Nhã Phi thêm nữa. Nếu gặp được đoàn người Thiết Mã Lang, phiền Nhã Phi gửi lời hỏi thăm đến họ.

Dĩ nhiên, Liễu Như Yên cũng từng muốn xử lý hết đám người Thiết Mã Lang, thế nhưng vì nghi kị thực lực của Khuê Vũ nên nàng đã từ bỏ ý định. Về sau không dính dáng gì đến hắn ta là tốt nhất.

Đọc xong thư, Nhã Phi muốn thông báo cho Liễu Trắc biết. Đúng như những gì quan sát được, nàng báo cáo lại "một chi một mười", nhận xét rằng Liễu Như Yên tính tình hơi lạnh nhạt, còn lại các mặt khác đều bình thường. Trong lúc tu luyện không có gì lạ (đó là do Như Yên đã cố ý dùng cách tu luyện bình thường để che mắt, không dùng Vô Thượng Kinh để đề phòng vạn nhất).

Nhã Phi báo cáo xong, Liễu Trắc rất muốn thốt ra một câu: “Ngươi thấy người bình thường nào năm tuổi đã biết làm thơ hay chưa?”