Sát khí nồng nặc tích tụ giữa con phố chợ từ vị Quản sự Khai Mạch cảnh Liễu gia và kẻ cầm đầu bên phía Tiêu gia khiến bầu không khí dường như đặc quánh lại. Gió ngừng thổi, bụi đất dưới chân hai bên bắt đầu bị kình khí vô hình đẩy ra, tạo thành một vòng tròn trống trải. Tiếng rút kiếm lách cách và tiếng cười khẩy đầy khiêu khích của đám gia đinh Tiêu gia làm những người phàm quanh đó sợ đến mức hai chân nhũn ra, tranh nhau chen chúc chạy trốn vào các ngõ hẻm. Trận huyết chiến giành giật địa bàn kinh doanh giữa hai đại gia tộc dường như đã cận kề trong gang tấc.
Thế nhưng, ngay khi Liễu Quản sự đã đem chân khí quán chú vào thanh trường kiếm, sẵn sàng cho một kích lôi đình, thì ở phía đối diện, cục diện lại có sự thay đổi tinh tế.
Giữa đám đông gia đinh Tiêu gia đang hung hăng gầm ghè, một tên hạ nhân có gương mặt gầy gò, đôi mắt hí đảo liên tục lộ vẻ khôn ngoan bỗng rụt cổ lại. Hắn nhìn quanh con phố, rồi lại nhìn cái bóng cao lớn của kẻ cầm đầu nhà mình. Tên hạ nhân nuốt nước bọt một cái, cố đè nén nỗi sợ hãi, khẽ tiến lên hai bước, ghé sát tai gã đàn ông to béo đang cầm đại đao, thì thào nói nhỏ:
"Đại ca… xin bớt giận, ngài nghe ta nói một lời đã."
Kẻ cầm đầu Tiêu gia mắt trợn trừng, cơ thịt trên mặt giật giật, gầm lên trong cổ họng:
"Cút ra! Ngươi muốn cản ta băm vằm lão già Liễu gia này ra sao?"
Tên hạ nhân mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố bám chặt lấy góc áo của gã to béo, hạ giọng nhanh như gió:
"Đại ca, ngài quên quy định của phường thị rồi sao? Phường thị này tuy nằm ở khu vực ngoại vi, nhưng quy tắc chung là nghiêm cấm các gia tộc vũ lực quy mô lớn bộc phát ngay tại chỗ buôn bán. Hơn nữa… ngài nhìn kỹ xem, đây rốt cuộc vẫn là phạm vi danh nghĩa thuộc địa bàn quản lý của Liễu gia. Chúng ta mang Hồi Huyết Tán đến ép giá, chèn ép sinh ý của bọn hắn là đã chiếm phần hời lớn rồi. Nếu bây giờ thật sự động thủ, chấp pháp trưởng lão của thị trấn đến, chúng ta đuối lý trước. Đến lúc đó không kiếm được chút chỗ tốt nào, ngược lại còn rước họa vào thân, gia chủ trách phạt xuống thì làm thế nào?"
Lời nói của tên hạ nhân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái đầu đang nóng hừng hực của kẻ cầm đầu Tiêu gia. Chân khí đang cuồn cuộn trên thanh đại đao của gã khựng lại một nhịp. Gã đảo mắt nhìn xung quanh. Đúng vậy, tuy Liễu gia dạo này làm ăn sa sút, đan dược thiếu hụt, cửa tiệm đóng cửa phân nửa, nhưng nền móng lâu đời của bọn hắn ở con phố này vẫn chưa lung lay hoàn toàn. Hôm nay bọn hắn đến đây dựng sạp chỉ là một đòn thăm dò kinh tế, nếu biến nó thành một trận chiến sinh tử ngay tại địa bàn đối phương thì thật sự là ngu ngốc.
Kẻ cầm đầu Tiêu gia hít một hơi thật sâu, cố ép cơn giận xuống. Gã nhìn Liễu Quản sự đang đỏ mặt tía tai ở đối diện, nửa như muốn tìm bậc thang đi xuống, nửa như vẫn muốn giữ lại chút thể diện cho gia tộc.
Gã chậm rãi hạ thanh đại đao nặng nề xuống, nhưng mũi đao vẫn chạm mạnh vào nền đất đá, phát ra một tiếng "Keng" giòn giã. Gã hừ lạnh một tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng khắp cả con phố:
"Hừ! Liễu lão già, coi như lần này các ngươi may mắn! Tiêu gia ta luôn tôn trọng quy tắc buôn bán của phường thị, không chấp nhặt với hạng người nóng nảy như ngươi."
Nói rồi, gã quay phắt người lại, hất hàm ra hiệu cho gã thanh niên tóc bím và đám gia đinh phía sau:
"Thu dọn quầy hàng! Chúng ta đi! Con phố này hôm nay nhường lại cho bọn hắn gặm nhấm đống rác rưởi của mình."
Gã thanh niên Tiêu gia nghe vậy thì dù trong lòng đầy bất mãn và nghẹn khuất, cũng không dám cãi lời kẻ cầm đầu. Gã hậm hực lườm Liễu Như Yên một cái sắc lẹm, vung cây roi da đánh mạnh vào không trung một tiếng "Chát" để hả giận, rồi cùng đám gia đinh hì hục đẩy mười mấy chiếc quầy gỗ bọc sắt đựng Hồi Huyết Tán rời đi. Tiếng bánh xe lăn trên nền đất đá lộc cộc xa dần, kéo theo đám bụi bặm xám xịt dần tan biến vào cuối con phố.
Trước khi đám người Tiêu gia đã hoàn toàn khuất dạng, bầu không khí ngột ngạt trên phố chợ mới thực sự nới lỏng. Những người bán hàng rong núp sau các vách tường bấy giờ mới dám thò đầu ra nhìn, tiếng bàn tán xôn xao lại bắt đầu râm ran trở lại.
Liễu Quản sự đứng đó, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, ngực phập phồng thở dốc vì dư âm của cơn giận. Ông ta nhìn theo hướng Tiêu gia rút lui, sắc mặt vẫn vô cùng khó coi. Việc Tiêu gia ngang nhiên chèn ép sinh ý ngay tại địa bàn của mình là một cái tát đau đớn vào thể diện của Liễu gia, dù lần này bọn hắn chủ động rút lui vì luật lệ, nhưng ai cũng hiểu Liễu gia đang ở thế hạ phong.
Sau vài nhịp thở để bình định lại chân khí trong người, Liễu Quản sự khẽ buông chuôi kiếm. Ông ta xoay người lại, định quay về lò thuốc thì ánh mắt vô tình quét qua góc phố bên cạnh.
Ở đó, giữa đống lộn xộn của sạp khoai đúc bị phá nát lúc nãy, có một tấm thảm cũ kỹ chải ngay ngắn dưới đất. Trên thảm bày ra vài đôi giày cỏ thô sơ dệt bằng tay. Và ngay sau cái sạp hàng nghèo nàn đó, một cô gái nhỏ nhắn đang ngồi khoanh chân, gương mặt bình thản đến lạ lùng, như thể trận đối đầu suýt làm đổ máu cả con phố vừa rồi chẳng liên quan gì đến nàng.
Liễu Quản sự nheo mắt lại, bước chân vô thức tiến lại gần.
Ông ta nhìn kỹ vóc dáng mảnh khảnh, bờ vai nhỏ và đặc biệt là đôi mắt phượng sắc sảo, trầm tĩnh đến đáng sợ của cô gái trước mặt. Đôi mắt ấy có một nét đặc trưng không thể nhầm lẫn vào đâu được. Trong ký ức của một người làm Quản sự lâu năm trong tộc, quản lý bao nhiêu nhân khẩu và đệ tử ngoại vi, hình ảnh này bỗng chốc trùng khớp với một cái tên từng làm mưa làm gió trong nội tộc vài năm trước.
"Ngươi… ngươi là Liễu Như Yên?" Liễu Quản sự tò mò hỏi, giọng điệu từ kinh ngạc chuyển sang hoài nghi.
Ông ta bước hẳn đến trước sạp giày cỏ, cúi đầu nhìn nàng. Thật sự là có chút quen mắt, không, phải nói là rất quen. Đây chẳng phải là đứa trẻ khi xưa nổi danh thiên tài của Liễu gia sao? Khi đó, tư chất và ngộ tính của nàng vượt trội hơn hẳn đám đồng môn cùng lứa, được các trưởng lão đặt rất nhiều kỳ vọng. Nhưng không hiểu sao một thời gian sau, nàng lại trở nên trầm lặng, rồi dạo gần đây nghe nói hành tung có chút quái dị.
Liễu Như Yên nghe thấy tiếng gọi, không hề hoảng hốt hay đứng dậy hành lễ theo quy củ của tộc. Nàng chỉ ngước đôi mắt phượng lên nhìn vị Quản sự mặc trường bào xám trước mặt, trên môi khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, thản nhiên đáp:
"Thần tử bái kiến Quản sự đại nhân. Không ngờ một kẻ ngồi vỉa hè bán giày cỏ như ta mà ngài vẫn còn nhớ đến."
Liễu Quản sự cau mày, nhìn đống giày cỏ rách nát dưới đất, rồi lại nhìn bộ y phục giản dị của nàng, trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi hiếu kỳ cực lớn. Ông ta trầm giọng hỏi:
"Ngươi không ở trong tộc học tập tu hành, tham gia các buổi giảng huấn của đạo sư để nâng cao thực lực, tại sao lại chạy ra bên ngoài khu chợ ngoại vi hỗn tạp này làm cái nghề bán buôn rác rưởi này làm gì? Tư chất của ngươi đâu phải để lãng miếng ở những nơi thế này?"
Nghe câu hỏi mang đầy tính chất giáo huấn của bậc bề trên, Liễu Như Yên không những không tự ti hay tỏ ra hối lỗi, ngược lại nàng khẽ bật cười thành tiếng. Nàng vươn tay phủi phủi vài cọng cỏ khô bám trên ống áo, ngả người ra sau gối đầu lên túi cỏ đầy, giọng điệu mang theo vài phần ngạo nghễ và châm biếm:
"Hết cách rồi, Quản sự đại nhân. Chính vì ở trong tộc ta học tập quá tốt, tri thức của các đạo sư giảng giải ta đều đã thấu hiểu, hiện tại ở đó thực sự không còn cái gì để cho ta học tập nữa cả."
Nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng long lanh nhìn thẳng vào mắt Liễu Quản sự, nói tiếp với giọng điệu tỉnh bơ:
"Các đạo sư trong tộc cổ hủ như vậy, chả nhẽ họ lại vì một mình Liễu Như Yên ta mà phá lệ, dạy trước cho ta những tri thức cao thâm hơn sao? Bọn hắn cứ nhai đi nhai lại mấy quyển sách cũ kỹ, tốc độ chậm chạp như rùa bò. Ta ngồi nghe chỉ thấy lãng phí thời gian. Cho nên ta nghĩ, thay vì chôn chân ở cái nơi tẻ nhạt đó, xin nghỉ trước một thời gian ra bên ngoài này bán buôn một chút, vừa hay có thể tự mình trải nghiệm sự đời, lại có thể tăng thêm chút sinh hoạt phí nuôi sống bản thân. Như vậy không phải tốt hơn rất nhiều sao?"
Lời nói này của Như Yên vừa thốt ra, Liễu Quản sự lập tức ngẩn người. Ông ta đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn tròn nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt.
Ngông cuồng! Quá mức ngông cuồng!
Một tộc nhân trẻ tuổi, lại dám công khai chê bai hệ thống giáo dục của tộc học là cổ hủ, chê đạo sư dạy chậm như rùa bò, còn tự tin tuyên bố mình đã học hết sạch không còn gì để học. Nếu là một đệ tử bình thường khác nói ra những lời này, Liễu Quản sự chắc chắn đã vung tay vả cho một bạt tai vì tội đại nghịch bất đạo, coi thường bề trên.
Thế nhưng, nhìn vào ánh mắt vô định nhưng tràn đầy sự tự tin, sắc bén của Như Yên, kết hợp với danh tiếng thiên tài khi xưa của nàng, Liễu Quản sự bỗng nhiên nghẹn lời. Ông ta nhận ra, nàng không phải nói khoác để che đậy sự lười biếng, mà trong xương tủy của đứa trẻ này thật sự có cái tư cách để kiêu ngạo như vậy.
Thay vì tức giận, Liễu Quản sự lại chăm chú nhìn nàng một lúc lâu. Ông ta nhìn cách nàng đối diện với áp lực từ Tiêu gia lúc nãy không một chút sợ hãi, nhìn cách nàng tính toán rút lui khỏi tộc học để tránh những tranh chấp vô bổ, và cách nàng thẳng thắn đối đáp với ông ta mà không hề run rẩy.
Trong lòng vị Quản sự lão luyện này bất giác dấy lên một luồng suy nghĩ khác. Đứa trẻ này tuổi còn nhỏ mà tâm tính đã trầm ổn đến đáng sợ, tư duy nhạy bén, hành sự lại có chút quỷ quyệt, bất tuân quy tắc thông thường nhưng lại cực kỳ thực dụng. Nàng dám bỏ qua thể diện của một thiên tài để ra chợ ngồi bán giày cỏ kiếm tiền, biết co biết duỗi, co được thì nhẫn nhục chịu đựng, duỗi được thì ngạo thị quần hùng.
Liễu Quản sự khẽ vuốt chòm râu ngắn dưới cằm, trong mắt hiện lên một tia tán thưởng ngầm mà chính ông ta cũng không nhận ra. Ông ta gật gật đầu, thở dài một tiếng rồi tự lẩm bẩm trong lòng:
"Đứa trẻ này… tuổi còn nhỏ mà đã thông minh chịu khó, tâm cơ sâu sắc như thế. Thế đạo tu chân này tàn khốc vô cùng, kẻ thiên tài đoản mệnh nhiều vô số kể, nhưng kẻ vừa có tài lại vừa biết tính toán, tàn nhẫn và thực tế như nàng ta thì hiếm thấy. Nếu có thể thuận lợi trưởng thành vượt qua sóng gió, tương lai của nàng chắc chắn không thể không làm nên một phen sự nghiệp lẫy lừng cho gia tộc."
Ông ta nhìn đống giày cỏ lần cuối, rồi vỗ vỗ lên chuôi kiếm, trầm giọng nói với Như Yên:
"Ngươi đã có suy nhìn riêng của mình, ta cũng không ép ngươi quay lại tộc học. Nhưng nhớ kỹ, bên ngoài phường thị này cá rồng lẫn lộn, Tiêu gia dạo này hành động ngày càng càn rỡ. Liễu gia ta tuy đang gặp khó khăn về sinh ý, nhưng nếu ngươi gặp phải rắc rối gì lớn, cứ đến lò thuốc phía đông con phố tìm ta. Dù sao… ngươi vẫn là người của Liễu gia."
Nói dứt lời, Liễu Quản sự quay người, sải bước dài rời đi, bóng dáng trường bào xám khuất dần sau dòng người qua lại.
Liễu Như Yên ngồi sau sạp hàng, nhìn theo bóng lưng của ông ta, nụ cười trên môi nàng dần biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lùng và sâu thẳm. Nàng khẽ lầm bầm một mình:
"Làm nên một phen sự nghiệp sao? Sự nghiệp của ta… các ngươi làm sao có thể hiểu được."
Dứt lời, Liễu Như Yên ngước lên nhìn dáng vẻ vị Quản sự, khẽ đáp:
"Quản sự người làm ở đây hơn nửa đời người, ngài hẳn biết rõ tình hình hiện tại của Liễu gia ta. Nếu như không có chuyển biến gì thêm, rất khó lật ngược thế cờ."
Liễu Quản sự nghe lời nàng nói, sao không hiểu ý tứ nàng muốn ám chỉ. Tình hình ngay trước mắt, Liễu gia đang gặp một chút khó khăn trong khâu buôn bán dược phẩm trị thương cho dong binh, kéo theo đó là một chuỗi hệ lụy dài hạn. Tuy hắn làm Quản sự nhiều năm, phụ trách sinh ý một bộ phận phường thị, nhưng nhất thời cũng không có cao kiến gì.
Hắn nhìn về phía sạp hàng Liễu Như Yên đang ngồi, hỏi:
"Ngươi có cao kiến gì sao?"
Nàng nói:
"Thưa Quản sự đại nhân, theo ta được biết, bên Tiêu gia lần này mời được một vị Luyện đan sư từ nơi khác về. Tuy chỉ là Luyện đan sư nhất phẩm, nhưng dù là Hồi Huyết Tán hay các loại dược dịch khác, phẩm chất đều vượt xa Liễu gia chúng ta."
Liễu Quản sự thở dài nói tiếp:
"Vốn dĩ hai nhà làm ăn xưa nay ở thế cân bằng, không ngờ Tiêu gia lại mời được một vị nhất phẩm Luyện dược sư về để luyện dược. Ta trước có bàn bạc với gia lão trong tộc, muốn dùng tài nguyên gia tộc mời về một vị nhất phẩm Luyện dược sư. Các gia lão vẫn đang thương thảo ý kiến, bảo ta thời gian này nghĩ cách tạm thời ổn định tình hình. Liễu Như Yên, ngươi từ nhỏ đã thông minh, ngươi lẽ nào có cao kiến gì sao?"
Liễu Như Yên nói:
"Chuyện này, ta thân là một phần tử Liễu gia, giúp sức cho gia tộc cũng là có lợi cho chính ta. Cho nên nếu như giúp được, ta sẽ giúp hết sức. Có những chuyện ta có cao kiến như sau: Trước tiên, ngài Quản sự, ngài nhìn phố phường chúng ta thế nào?"
Câu hỏi của Liễu Như Yên khiến cho Quản sự ngây người một thoáng:
"Hỏi về phường thị chúng ta sao?"
Liễu Quản sự suy nghĩ một thoáng chốc bèn mở miệng nói:
"Phường thị chúng ta buôn bán đủ thứ vật dụng, từ vũ khí đến lương thực, trước kia cùng Tiêu gia không khác nhau chút nào."
Nói đến đây, trong lòng hắn lại dâng lên chút tự hào vì chính mình đã điều tiết, giúp phường thị ổn định để tranh cao thấp với Tiêu gia.
Liễu Như Yên đáp:
"Chính vì phường thị chúng ta cùng Tiêu gia không có gì khác biệt, thế nên trước đây, đứng ở góc độ người mua, hai bên phường thị không khác gì nhau cả. Vậy nên mua bên này hay bên kia đều như nhau, trước khi đi mua đồ vật đều là ngẫu nhiên chọn lựa, chưa từng cân nhắc nên mua bên nào cho ổn. Doanh số hai bên tháng này cao hơn tháng trước thì đều do may rủi. Mà bây giờ, Tiêu gia bán Hồi Huyết Tán chất lượng tốt hơn chúng ta, dẫn đến trong tâm lý mọi người quay ngắt, trực tiếp đổ xô sang Tiêu gia mà mua. Suy cho cùng đều là vì cái lợi trước mắt. Cái lợi này, Liễu gia không cách nào so sánh được."
Nàng dừng một chút rồi tiếp tục:
"Hiện tại ta nghĩ, phải để người mua thấy được cái lợi lâu dài. Cho nên ta thấy Liễu gia cần thay đổi cách vận hành kinh doanh phường thị một chút."
Liễu Quản sự vội đáp:
"Thay đổi như thế nào?"
Liễu Như Yên nói:
"Thay đổi cách buôn bán. Chất lượng không bằng thì dùng tiện nghi, thương hiệu và tâm lý tiêu dùng vào để bán."
"Lời ngươi nói từng chữ ta đều hiểu, nhưng ghép vào thì không hiểu gì cả."
"Thưa Quản sự đại nhân, chỗ này không tiện nói chuyện, có thể đổi một chỗ khác nói tiếp được không ạ?"
Liễu Quản sự hiểu ý, cùng Liễu Như Yên bước vào một tòa lầu. Tòa lầu có năm tầng, bình thường là nơi Liễu Quản sự làm việc. Bước lên tầng năm, Liễu Quản sự ngồi vào ghế phía sau, Liễu Như Yên cũng ngồi vào chiếc ghế đối diện.
"Đến nơi này rồi, đã đủ yên tĩnh, ngươi có thể nói tiếp được rồi."
"Vậy ta xin tiếp tục nói. Ngài cũng đã biết như vừa rồi ta nói, nói về xây dựng thương hiệu, ta muốn lấy một ví dụ: Khi ngài mua một món đồ ngài sẽ nghĩ đến nơi mình muốn mua, vậy nơi đấy là gì? Ở đâu? Có gì đặc biệt? Bằng cách xây dựng thương hiệu riêng, khi người mua muốn mua đồ vật đều sẽ nghĩ ngay đến thương hiệu ngài bán. Vậy xây dựng như thế nào mới đúng? Chất lượng sản phẩm đúng là rất tốt, nhưng đây là Thanh Sơn trấn — địa bàn của Liễu gia, mà tuyên truyền cũng là một cách kinh doanh."
Nàng nhìn thẳng vào Quản sự, hạ giọng xuống đầy huyền bí:
"Người dân sống ở đây đều là Liễu gia dùng xương máu bảo vệ mà đến, cũng là Liễu gia tạo cho họ công ăn việc làm. Sự việc ngày hôm nay ngài hay cả người qua đường xung quanh không ít người nhìn thấy, thứ ta cần dùng là đạo đức, dùng đạo đức trói buộc họ. Con người là loài sống tập thể, mà tập thể thì phân tầng lớp. Chúng ta là tầng lớp cao hơn, bọn họ là tầng lớp thấp hơn. Các triều đại khi xưa hay hiện tại đều lấy giáo dục, giáo dục tư tưởng đạo đức làm cốt lõi, cuối cùng cũng là để ổn định tập thể này. Chúng ta là người phía trên, dùng đạo đức ở đây là ơn nghĩa, tình nghĩa giữa người với người. Bọn họ nhìn thấy Liễu gia bị khinh rể, ngài hãy âm thầm dùng tai mắt, truyền điều này ra cho khắp thôn dân Thanh Sơn trấn biết."
Liễu Quản sự trầm tư suy nghĩ:
"Việc này không phải làm hại uy vọng của Liễu gia sao?"
Liễu Như Yên cười nói:
"Nâng cao uy vọng người khác, diệt chí khí bản thân sẽ khiến chúng ta trở nên yếu kém. Chẳng qua là dưới cái nhìn của người khác, địch nhân được tung hô ngược lại sẽ kiêu ngạo tự cao, tự khắc lộ ra sơ hở. Ta lại phân tích một điều này cho người hiểu: Trong tộc ta, không ít con em chi thứ kết hôn, sinh sống đều là từ những con người nhỏ bé trong thành này, phần lớn là dân thường. Vậy thì dễ dàng rồi. Nói với con em chi thứ đấy, gia tộc Liễu gia là một thể, kết hôn vào Liễu gia chính là người Liễu gia. Hôm nay trượng phu, phụ thân mình bị kẻ khác bắt nạt, tự khắc trong tâm họ sinh ra một thứ, đó là gia tộc đồng lòng. Ta cũng là một thành viên Liễu gia, đồ gia tộc bán ta không mua lại đi mua đồ vật của kẻ thù sao?"
Nét mặt nàng ngày càng lộ rõ vẻ sắc sảo:
"Dù chất lượng tốt hơn thì sao? Mấy ai nhịn nhục dùng đồ kẻ thù chứ? Vừa mới sáng ra, cửa hàng phụ thân người ta bán đồ, đến tối đã phải nhường sạp cho Tiêu gia bán đồ. Theo lối suy nghĩ này, người nào mua đồ Tiêu gia chả phải là bất hiếu với người nhà rồi sao?"
"Cái này!..." Liễu Quản sự nghĩ lại một lượt, lại không tìm ra kẽ hở, bèn nói: "Nói là thế, nhưng ta vẫn thấy có chút không đúng thì phải."
"Đây chính là sức mạnh của ngôn từ. Vốn dĩ chả có liên quan gì đến nhau, nhưng theo thời gian, dần dần dùng ngôn từ âm thầm gắn vào đầu người mua một thứ tự tôn hão huyền. Dùng người được thì dùng hết, bất luận già trẻ lớn bé. Khi thiện cảm của họ với Liễu gia tăng lên vài phần, lại dùng lịch sử công ơn nói với họ: Đất ngươi đang ở là Liễu gia đánh ra khai hoang nơi này. Có một điều đây là sự thật không ai chối cãi, trong cái này chúng ta cường điệu một chút, lược bỏ một chút, ai có thể nói sai? Thấy nhà hàng xóm không mua đồ Tiêu gia mà lại mua đồ Liễu gia, họ có tò mò không? Người người lại truyền tai nhau, thấy rõ thói đời chúng ta bán hàng tốt với mọi người hơn, ưu đãi nhiều hơn chút, tự nhiên là gây dựng được thương hiệu trong lòng họ."
Liễu Như Yên khép hờ mắt phượng, thản nhiên kết luận:
"Tất nhiên, đây chỉ là một trong số hàng loạt kế sách mà ta nghĩ ra. Áp dụng tất cả, dù không có Luyện dược sư nhất phẩm, Liễu gia vẫn như cũ có thể cùng Tiêu gia tranh cao thấp. Đây là ý nghĩ của ta về xây dựng thương hiệu, ngài có thể thử, thưa Quản sự."
Liễu Quản sự tay cầm tách trà, mấp máy môi mãi mới nói được:
"Diệu... Quá diệu! Cách làm này không chỉ khiến gia tộc với người dân đồng lòng, mà về sau còn mang lại vô số lợi ích nữa. Được, rất hay!"
Liễu Quản sự vỗ vỗ vai Liễu Như Yên nói:
"Ngươi yên tâm, ta sẽ bẩm báo ý kiến này đối với cao tầng gia tộc. Nói đơn giản là tuyên truyền, dùng lợi thế nhân mạch của chúng ta để dần dần truyền bá tư tưởng."
"Tất nhiên!"
Nói đến đây Liễu Quản sự nghiêm nghị trở lại:
"Ngươi nói với ta điều này là có ý gì?"
Liễu Như Yên nói:
"Điều này có lợi cho cả ngài và ta, hơn nữa ngài cũng biết đây chỉ là tạm thời mà thôi, cho nên ta còn nhiều biện pháp hơn nữa cơ."
"Chỉ là tai mắt quá nhiều ngài biết đấy, điều ta làm đều là vì Liễu gia nhưng trong tộc cũng không ít kẻ muốn ám hại ta, cho nên ấy à! Cái này ngài hiểu mà."
"Hừm yên tâm về sau ta sắp xếp một chút ngươi cứ đi theo ta, tài nguyên tu luyện tập sẽ cung cấp, chắc hẳn gia tộc cũng sẽ nhắm một con mắt cho qua thôi."
"Còn nhiều kế sách ngươi nói cứ để hôm nào rảnh rỗi đến rồi kể cho ta nghe đi, ta đoán chắc giờ cũng chưa dùng đến phải không?"
"Liễu quản sự, ngài nói như vậy vãn bối cũng xin phép ra về."
Liễu Như Yên chắp tay cúi chào, nhanh chân ra về.
Liễu Quản sự lẩm bẩm một mình:
"Hừm! Thật thú vị, thế nhưng có lợi đối với ta, đối với gia tộc thì không lý nào lại không giúp cả."
Hắn khẽ vỗ tay.
Liễu Như Yên bước xuống tầng hai, chuẩn bị xuống tầng một thì một thị nữ đi tới.
"Cô nương, Quản sự trò chuyện với người thấy rất vui, ta thấy ngài cao hứng như vậy, đây là ta thay Quản sự gửi lời cảm ơn đến cô nương."
Chỉ thấy thị nữ bê một khay gỗ đựng 10 viên linh thạch.
Đúng là rất cần thiết.
Liễu Như Yên không từ chối dưới sự chứng kiến của thị nữ bỏ hết vào túi.
Cho đến khi nàng đi khỏi lầu quán, thị nữ mới đi lên bẩm báo.
Liễu Như Yên trên lưng sách giày cỏ bên bọc một túi đầy linh thạch.
Lại có thể tu luyện rồi.
Tài nguyên tu luyện có rồi, tất nhiên giá trị nàng cung cấp xa xa vượt qua giá trị mười viên linh thạch thế nhưng làm người phía dưới không thể cưỡng cầu bản thân mình yếu thế hơn tự nhiên
biết điều.