Phu quân nuôi từ bé của ta chính là Trạng nguyên lang tương lai.
Hắn lợi dụng ta để mưu cầu danh vọng, vừa đứng vững gót chân đã vội vã rước người trong lòng vào cửa, rồi trở tay đẩy cả gia tộc ta vào chốn ngục tù, xét nhà diệt tộc.
Trong lao gian u tối, hắn cùng tân nương t.ử tình thâm ý trọng, nắm tay nhau đứng đó, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói rồi, sự nhục nhã ngày ấy, nhất định sẽ bắt ngươi phải trả lại gấp trăm ngàn lần!”
Khoảnh khắc tiếp theo, ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm. Chẳng rõ cảnh tượng kinh hoàng kia là điềm báo tương lai, hay chỉ do lòng ta lo sợ viển vông mà thành mộng mị.
Sáng hôm sau, ta cùng Thôi Ninh Viễn chung chuyến xe ngựa đến học đường. Giữa đường, xe bỗng va phải một người. Người ngã dưới đất ngẩng mặt lên, để lộ dung nhan thanh tú cùng đôi mắt sáng rực, linh động lạ thường.
Thôi Ninh Viễn bỗng khựng lại, giọng lạc đi: “... Vị cô nương này là?”
Ta vô tình liếc nhìn từ phía sau hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cơn kinh hãi tột độ.
Gương mặt ấy, con người ấy... chẳng phải chính là Đường Lộ, thê t.ử kết tóc mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mộng đêm qua của ta sao?
1
Thôi Ninh Viễn là kẻ ta nhặt được từ trong núi sâu mang về làm phu quân nuôi từ bé.
Hắn vốn mồ côi cả cha lẫn mẹ, một thân một mình cùng muội muội Thôi Ninh Chi vừa đèn sách vừa kiếm ăn qua ngày. Năm Ninh Chi mười bốn tuổi, bị gã phú hào trong vùng nhìn trúng, toan cưỡng ép nạp làm thiếp. Thôi Ninh Viễn liều mình đến cửa cứu người, chẳng những không cứu được em mà còn bị gia đinh đ.á.n.h cho một trận thừa c.h.ế.t thiếu sống, quăng xuống chân núi.
Chính lúc ấy, ta đã đưa hắn về nhà.
Sau khi rót canh sâm, đắp linh d.ư.ợ.c, qua nửa ngày hắn mới tỉnh lại. Chàng thiếu niên thanh lãnh như trúc xanh, dù sắc mặt tái nhợt vì trọng thương nhưng vẫn toát lên một vẻ quật cường, mê hoặc đến lạ kỳ.
Ta chống cằm ngồi bên bàn, đối diện với đôi mắt còn vương vài phần mơ màng ấy, thản nhiên nói: "Ta có thể giúp ngươi, điều kiện là từ nay về sau ngươi phải ở lại Khương gia, làm phu quân nuôi từ bé của ta."
Sắc mặt Thôi Ninh Viễn chợt trắng bệch, hắn đột ngột ngẩng đầu trừng mắt nhìn ta, tia nhục nhã lướt nhanh qua đáy mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Ngươi hoàn toàn có thể khước từ. Lần này cứu mạng hay t.h.u.ố.c thang, cứ coi như ta tích đức hành thiện, chẳng thu của ngươi một xu."
Lẽ tất nhiên, cuối cùng hắn vẫn phải gật đầu thỏa hiệp.
Ta dẫn hắn đến tận cửa nhà gã phú hào kia. Nhìn lão ta run rẩy kinh sợ đẩy Thôi Ninh Chi ra, nàng ta liền nhào vào lòng anh trai mà khóc lóc t.h.ả.m thiết... Thật là một vở kịch huynh muội tình thâm cảm động lòng người.
Ta ngồi một bên nhấp chén trà nhạt, nghe lão phú hào cười xởi lởi cầu xin: "Tiểu nhân có mắt không tròng, không biết đây là người của Khương cô nương. Mong cô nương đại nhân đại lượng, đừng chấp nhất kẻ hèn này..."
Khoảnh khắc ấy, ta bắt gặp một tia sáng khác lạ xẹt qua mắt Thôi Ninh Viễn. Đó có lẽ là sự khát cầu quyền thế, là dã tâm leo lên vị trí dưới một người trên vạn người.
Hôn ước giữa ta và Thôi Ninh Viễn cứ thế định ra. Hắn cùng muội muội dọn vào ở Khương phủ, ai ai cũng biết hắn là phu quân của Khương Sáo ta.
Phụ thân ta tuy là vị Tướng quân đương triều, nhưng cả đời chỉ chung thủy với một vị chính thất phu nhân là mẫu thân ta. Khương gia trên dưới cũng chỉ có mình ta là mụn con độc nhất. Chỉ tiếc rằng ta mang trọng bệnh trong người, cái mầm bệnh ấy đã kết thành từ khi còn trong bụng mẹ.
Có lần cùng Thôi Ninh Viễn dùng bữa tối, ta quay đi ho sặc sụa, vô tình bắt được tia chán ghét thoáng hiện trên mặt hắn. Nha hoàn Khỉ Nguyệt vội lấy khăn che miệng cho ta, trên tấm lụa trắng hiện rõ những vệt m áu tươi đỏ thẫm đến gai người.
Thôi Ninh Chi chẳng ưa gì ta, liền lên tiếng chế nhạo: "Tưởng gì, hóa ra là một con bệnh."
Khỉ Nguyệt nổi giận, buột miệng quát: "Ngươi sao dám ăn nói với cô nương nhà ta như vậy? Thật là đồ không có quy củ!"
"Ninh Chi tuổi còn nhỏ, mạo phạm Khương cô nương, xin cô nương rộng lòng lượng thứ." Thôi Ninh Viễn vén vạt áo, quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Nếu cô nương thấy không vừa lòng, cứ phạt ta là được."
"Ca, huynh làm gì vậy?" Thôi Ninh Chi cuống quýt túm lấy tay áo hắn, "Nam t.ử hán đại trượng phu, đầu đội trời chân đạp đất, nàng ta lấy quyền gì mà nh.ụ.c m.ạ huynh..."
"Câm miệng!" Thôi Ninh Viễn trầm giọng quát khẽ.
Ta ung dung tự tại ngồi xem màn kịch này, mãi một lúc sau mới chậm rãi cất lời: "Nàng ta sang năm đã đến tuổi cập kê, không còn nhỏ nữa rồi. Đã không biết quy củ, ta sẽ sai người đưa nàng ta đến nữ học để học lại lễ nghi cho t.ử tế."
Thôi Ninh Viễn ngước mắt nhìn ta, giọng lạnh lùng: "Còn ta? Cô nương định sắp xếp thế nào?"
Ta mỉm cười, nắm lấy tay Khỉ Nguyệt đứng dậy: "Ngươi đã là phu quân của ta, đương nhiên phải theo ta nhập kinh, tiến vào học đường của giới danh gia vọng tộc."