13
Đêm hè tĩnh mịch, hơi thở của mùa hạ đã chạm ngõ, trong gió mang theo chút hơi ấm nồng đượm.
Ta nhìn người nam nhân trước mặt, thấy chàng đang cố tỏ ra thư thái, nhưng bàn tay buông thõng bên hông thi thoảng lại mân mê vạt áo, đã hoàn toàn bán đứng nỗi lòng đang căng thẳng cực độ.
Chàng đang sợ hãi sao? Sợ ta vì chuyện này mà cảm thấy kinh hãi, hay sẽ nảy sinh khoảng cách với chàng? Nhưng đến cái c hết ta còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ những chuyện quái lực loạn thần này sao?
Sau một hồi im lặng, ta chậm rãi cất lời: "Chàng nói... chàng đã đợi ta rất nhiều năm rồi?"
"... Phải."
Hạ Văn Thu khẽ đáp: "Khi ta tới đây, thân thể này mới tròn chín tuổi. Bắc Cương giá rét khổ cực, cậu bé ấy đã không vượt qua nổi mùa đông năm đó. Sau này, ta liều mạng rèn luyện thân thể, dù không có cảm giác thèm ăn cũng ép mình ăn thêm vài miếng thịt, lại theo cha học kiếm thuật, luyện võ nghệ, cứ thế từng bước một mà dưỡng tốt thân thể này."
"Trong sách nói, nàng đến lúc c hết vẫn chưa được thấy bầu trời đầy sao, lòng ta chợt nhói đau, rất muốn để nàng được nhìn ngắm cho thỏa lòng. Sau này thường xuyên mơ thấy nàng, ta mới nhận ra, có lẽ ta đã yêu nàng mất rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thực ra ta đã muốn đến kinh thành tìm nàng từ lâu, nhưng cha ta danh nghĩa là trấn thủ Bắc Cương, thực chất lại bị Hoàng thượng kiêng dè. Một đạo thánh chỉ bắt ông canh giữ biên quan suốt mười bảy năm, không có thánh triệu không được về kinh. Ta không thể kháng chỉ, chỉ có thể thay đổi kế hoạch, dựa vào những gì biết trước mà từ từ mưu tính."
"Ta đã đợi mười năm, cuối cùng cũng được gặp nàng, cuối cùng cũng... cưới được nàng. Chí ít là cho đến ngày hôm nay."
Ta thở dài một tiếng, cố ý lộ ra vẻ mặt do dự, hài lòng nhìn thấy biểu cảm của Hạ Văn Thu càng thêm căng thẳng.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chút "ủy khuất" mà ta nỡ để chàng chịu đựng, cũng chỉ có bấy nhiêu.
"Ngày ấy ta bị người ta bắt đi, y phục rách nát nằm trên xe ngựa, ta đã ngỡ mình sẽ phải bỏ mạng."
"Thế nhưng sau đó, ta đã nhìn thấy bầu trời đầy sao rực rỡ, và cả đôi mắt của chàng – thứ còn sáng hơn tất cả những vì tinh tú kia cộng lại."
Ta vừa nói vừa nhìn biểu cảm của chàng dần dần giãn ra, rồi đưa tay lên lắc lắc chiếc nhẫn nơi ngón tay: "Hạ Văn Thu, lại đây hôn ta đi."
Hoàn toàn văn