Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu

Chương 9



Gương đồng phản chiếu một gương mặt diễm lệ tựa hoa đào, làn da trắng như tuyết, tóc mai hơi tán loạn. Dưới sống mũi thanh tú, bờ môi tuy có chút nhợt nhạt, nhưng đôi mày vốn dĩ quạnh quẽ thường ngày giờ đây lại lấp lánh những nét xuân ý không thể che giấu.

 

Khỉ Nguyệt vừa b.úi tóc cho ta, vừa cười nói: "Thật tốt quá, thấy cô nương vui vẻ như thế này, nô tỳ cũng thấy vui lây."

 

Ta khẽ cong môi: "Trước đây khi ngươi nhìn thấy Thôi Ninh Viễn, chẳng bao giờ có sắc mặt tốt như vậy."

 

"Hắn mà cũng xứng sao?"

 

Khỉ Nguyệt lớn lên cùng ta từ nhỏ, biết thân thể ta không tốt nên lúc nào cũng hết lòng che chở. Trước đây Thôi Ninh Viễn luôn lạnh lùng với ta, nàng nhìn hắn lại càng thêm vạn phần chướng mắt.

 

"Dẫu có là một con ch ó, ăn đồ người khác cho suốt ba năm cũng biết vẫy đuôi thân cận. Hắn thì hay rồi, rõ ràng là cô nương cứu mạng muội muội hắn, chu cấp cơm áo gạo tiền, đưa bọn họ đi học, vậy mà hai kẻ đó chẳng những không chút cảm kích, còn dám đối xử với cô nương như thế, thật đúng là hạng không biết tốt xấu."

 

Đạo lý ấy, ta vốn hiểu rõ. Chỉ là trước đây không hiểu vì cớ gì mà ta cứ như bị ma xui quỷ khiến, mắt mù tâm mờ coi mắt cá là trân châu, nâng niu trong tay thế nào cũng không chịu buông bỏ. Nếu không có giấc mộng kia, nếu không có Hạ Văn Thu thẳng thừng điểm tỉnh, hiện giờ có lẽ ta vẫn đang đắm chìm trong vũng bùn u mê ấy, chẳng thể thoát ra.

 

Chỉ là Khỉ Nguyệt đã chán ghét huynh đệ nhà họ Thôi đến vậy, nếu nàng biết chuyện ta bị bắt cóc cũng có nhúng tay bọn họ, chẳng biết sẽ còn tức giận đến nhường nào.

 

Thu lại tâm trí, nghe Khỉ Nguyệt hỏi muốn đeo trang sức gì, ta mở hộp gấm, thuận tay lấy hai chiếc trâm bạch ngọc đưa cho nàng. Ánh mắt dời xuống, ta nhìn thấy chiếc hộp nhỏ nằm bên cạnh, chợt nhớ tới lúc nãy Hạ Văn Thu ngồi đây loay hoay một hồi lâu, liền tò mò mở ra xem.

 

Bên trong, thế mà lại là một cặp nhẫn.

 

Trong lúc ta còn đang ngẩn ngơ, hắn đã chạy xong mấy vòng sân trở về. Thấy chiếc hộp đang nằm trong tay ta, hắn "oái" lên một tiếng rồi lao vọt tới. Hạ Văn Thu nhìn ta đầy căng thẳng: "Nàng mở ra rồi?"

 

"... Xin lỗi, không được mở sao?" Ta giật mình, có chút áy náy định đóng hộp lại.

 

Hạ Văn Thu lắc đầu nguầy nguậy: "Không có, không có, không cần xin lỗi. Cái này vốn là dành cho nàng, chỉ là... thiếu chút bất ngờ và nghi thức mà thôi."

 

"Vậy rốt cuộc đây là vật gì? Chỉ là một đôi nhẫn thôi sao?"

 

Hạ Văn Thu hít một hơi thật sâu, gương mặt bỗng trở nên vô cùng trịnh trọng. Hắn cầm lấy chiếc hộp, bất ngờ quỳ một gối xuống trước mặt ta:

 

"Khương Sáo, bao nhiêu năm nay ta vẫn luôn chờ đợi, chờ đợi ngày nàng gả cho ta. Hoặc là nàng cưới ta cũng được, nói thế nào cũng được cả."

 

"Tóm lại, nàng có nguyện ý cùng ta kết tóc thành thân không?"

 

10

 

Ta giật mình ngẩn người: "Chẳng phải chúng ta đã thành thân rồi sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không tính, hiện tại vẫn chưa tính là thành thân được." Hắn vội vàng giải thích, "Lúc ấy nàng còn đang bạo bệnh, mọi lễ nghi đều chỉ làm qua loa cho xong chuyện. Ta sao có thể để nàng chịu ủy khuất như thế? Chờ sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện, ta nhất định sẽ dành cho nàng một hôn lễ long trọng nhất kinh thành này."

 

Không thể diễn tả thành lời cảm xúc của ta ngay khoảnh khắc ấy.

 

Từ nhỏ, ta đã biết mình mang trọng bệnh quấn thân, có lẽ chẳng thể sống thọ. Thuở nhỏ chưa hiểu chuyện, ta từng cố ý thân cận với đám huynh đệ con nhà nhị thúc, tam thúc. Bọn họ thường giả vờ rủ ta đi chơi, nhưng hễ đến nơi vắng vẻ là lại đẩy ngã ta xuống đất, rồi đắc ý mỉa mai: "Con ma ốm, ngươi có biết không? Đợi ngươi c.hết rồi, gia sản nhà ngươi đều sẽ thuộc về bọn ta hết!"

 

Ta không tin, về nhà hỏi phụ thân. Ông giận dữ dẫn ta đi tìm nhị thúc, tam thúc để đối chất, nhưng chỉ nhận lại những lời đáp trả lạnh lùng, coi khinh: "Chẳng lẽ không phải sao? Đại ca, huynh và đại tẩu chỉ có mỗi đứa con gái này, lại còn là loại đoản mệnh. Sau này nếu không dựa dẫm vào bọn đệ, làm sao giữ nổi cái gia nghiệp to lớn này?"

 

Phụ thân chẳng buồn tranh cãi với họ, chỉ tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ. Về đến nhà, ông nhìn ta đầy nghiêm nghị: "Những lời bọn họ nói, một chữ con cũng đừng tin. Con là nữ nhi của ta, gia sản này tự nhiên đều phải giao vào tay con."

 

Ta thấp giọng hỏi: "Nhưng con sẽ không sống lâu, đúng không cha?"

 

Bàn tay đang nhẹ nhàng xoa đầu ta bỗng khựng lại, giọng ông trầm xuống nhưng đầy kiên định: "Ta sẽ tìm mọi cách để con được sống thật lâu, thật bình an."

 

Có lẽ vì bệnh tình của ta, bao năm qua cha nương luôn nuông chiều ta hết mực. Ta nói muốn đọc sách, ông liền tìm cách đưa ta vào kinh thành học đường; ta nói muốn đính thân với Thôi Ninh Viễn, dù họ đều nhìn ra dã tâm của hắn, nhưng cũng chỉ âm thầm điều tra đề phòng, chứ chẳng nỡ làm ta tổn thương dù chỉ một chút.

 

Cho đến hôm nay, mới thật sự là mây tan thấy trăng sáng. Ta gặp được Hạ Văn Thu.

 

Lần đầu gặp gỡ, ta chỉ thấy hắn có chút kỳ lạ. Vẻ đạm mạc, bình tĩnh mà ta vốn tự hào luôn bị phá vỡ trước mặt hắn. Ta không nhịn được mà đấu khẩu với hắn, cố ý nói những lời ngược với lòng mình. Nhìn bộ dạng hắn tức giận đến mức giậm chân, lòng ta bỗng thấy vui vẻ lạ kỳ.

 

Thực ra, những lời ta nói lúc đó đều là dối lòng. Hắn... trông ưa nhìn hơn Thôi Ninh Viễn nhiều.

 

Ta thu lại tâm trí, nhìn Hạ Văn Thu trước mặt. Hắn vẫn giữ tư thế quỳ một gối, sống lưng thẳng tắp như một thanh trường kiếm tuốt khỏi bao, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ căng thẳng vô cùng.

 

Ta mỉm cười rạng rỡ: "Được, ta đồng ý."

 

Ngay sau đó, một chiếc nhẫn lấp lánh được l.ồ.ng vào ngón tay ta. Ta không nhịn được cười trêu: "Hôm qua ở phủ Thất hoàng t.ử, lúc chàng khẩu chiến với huynh đệ nhà họ Thôi, lại còn dám cãi lại Thất hoàng t.ử, trông chàng oai phong lắm mà. Sao lúc này lại nhát gan thế?"

 

"Bởi vì... điều đó không giống nhau."

 

Bên cạnh, Khỉ Nguyệt sau khi b.úi tóc xong cho ta đã lặng lẽ lui ra ngoài, không quên khép hờ cửa phòng.

 

"Đối phó với hạng người đó là sự tại nhân vi. Ta vốn đã trù tính nhiều năm, có thể coi là vạn vô nhất thất." Gương mặt tuấn tú của hắn ghé sát lại, ch.óp mũi cọ nhẹ vào mũi ta đầy thân mật, rồi lại hơi lùi ra để nhìn ta thật gần, "Nhưng chuyện thành thân, tất cả đều phụ thuộc vào tâm ý của phu nhân, không phải cứ nỗ lực là có thể xoay chuyển được."

 

Ta xoay xoay viên hồng ngọc trên nhẫn: "Nếu vừa rồi ta không đồng ý thì sao?"

 

Hạ Văn Thu bỗng chốc bế bổng ta lên, sải bước về phía chiếc giường sau lớp màn che thấp thoáng. Lớp rèm rủ xuống, che khuất thế gian bên ngoài. Hắn cẩn thận đặt ta xuống, rồi chống tay bên mép giường, cúi người xuống nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm:

 

"Vậy thì... ta đành phải khiến phu nhân 'hưởng thụ' thêm một chút, sau đó sẽ cầu hôn thêm vài lần nữa cho đến khi nàng đồng ý mới thôi."