Tình Sâu Khó Cự, Cung Cấm Khó Giữ

Chương 5



 

“Không có nhưng mà gì cả.”

 

Ta ngắt lời nàng, đưa đóa hoa hải đường đã thêu xong cho nàng xem, “Có đẹp không?”

 

Vành mắt Thúy Châu đỏ lên:

 

“Nương nương, người còn tâm trí thêu hoa…”

 

“Không thêu hoa thì biết làm gì đây?”

 

Ta nhìn khoảng trời vuông vức ngoài cửa sổ, khẽ nói, “Ngày tháng trong cung này, luôn phải tìm chút việc mà làm mới chống chọi qua được.”

 

Lại qua một tháng nữa, sự việc có chuyển biến.

 

Đêm hôm đó, một tiểu thái giám lén lút lẻn vào cung Tê Phượng thì bị thị vệ bắt quả tang.

 

Qua một trận tra hỏi, hắn đã khai ra tất cả.

 

Là cung nữ bên cạnh Liễu tần đã mua chuộc hắn, sai hắn giấu thạch tín vào bếp nhỏ của cung Tê Phượng.

 

Hôm Liễu tần tới thỉnh an, trước đó đã uống một lượng nhỏ thu/ốc gây nôn, lại ăn thêm một số thức ăn tương khắc, lúc này mới tạo ra ảo tượng trúng độc.

 

Tất cả đều là để hãm hại hoàng hậu, củng cố địa vị của bản thân.

 

Chân tướng phơi bày, cả triều đình xôn xao.

 

Tiêu Huyền Diệp đích thân tới cung Tê Phượng giải trừ lệnh cấm túc cho ta, chàng đứng trong điện, nhìn gương mặt gầy gò của ta, hồi lâu không nói nên lời.

 

“Uyển Nhi, trẫm…”

 

“Bệ hạ không cần nói nhiều.”

 

Ta bình thản hành lễ, “Chân tướng đại bạch là tốt rồi.”

 

“Là trẫm đã trách lầm nàng.”

 

Chàng tiến lên một bước, muốn nắm lấy tay ta nhưng bị ta khẽ né tránh.

 

“Bệ hạ là thiên t.ử, thiên t.ử không bao giờ sai.”

 

Ta ngước đầu, khẽ mỉm cười với chàng, “Chỉ là thần thiếp có một việc cầu xin.”

 

“Nàng nói đi.”

 

“Thần thiếp vào cung hai năm, không tài không đức, quản lý hậu cung bất lực, khiến hậu cung sinh loạn, thật lòng phụ sự ủy thác của bệ hạ.

 

Xin bệ hạ chuẩn tấu cho thần thiếp được đến chùa hoàng gia thanh tu, cầu phúc cho quốc gia, cũng là để… chuộc tội.”

 

Sắc mặt Tiêu Huyền Diệp thay đổi.

 

“Nàng nói bậy bạ gì đó?

 

Chuyện này là lỗi của Liễu tần, có liên can gì tới nàng?”

 

“Bệ hạ,” Ta nhìn chàng, từng chữ từng câu nói, “Thần thiếp mệt rồi.”

 

Bốn chữ này như một cây kim châm vào l.ồ.ng ng/ực chàng.

 

Chàng mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng một chữ cũng không thốt ra nổi.

 

Hồi lâu sau, chàng rũ rượi buông tay xuống.

 

“Được, nếu nàng muốn đi thì cứ đi đi.

 

Chỉ là…

 

đừng đi quá lâu, trẫm đợi nàng về.”

 

Ta không đáp lời, chỉ khom người hành lễ thật sâu.

 

Ba ngày sau, ta mang theo Thúy Châu cùng vài cung nhân thân cận rời khỏi hoàng cung, hướng về chùa Hộ Quốc ở ngoại ô kinh thành.

 

Khi cỗ xe ngựa lăn bánh ra khỏi cửa cung, ta vén rèm xe nhìn lại một cái.

 

Bức tường cung đỏ thắm, mái ngói lưu ly vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời, giống như một chiếc l.ồ.ng giam tinh xảo lệ hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta nhìn rất lâu, cho đến khi cửa cung biến thành một chấm nhỏ trong tầm mắt mới buông rèm xuống.

 

“Nương nương, chúng ta thực sự sẽ còn trở lại sao?”

 

Thúy Châu nhỏ giọng hỏi.

 

“Không bao giờ nữa.”

 

Ta nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành xe, “Nơi đó, ta không bao giờ muốn trở lại nữa.”

 

Chùa Hộ Quốc nằm ở lưng chừng núi, thanh u tĩnh mịch.

 

Mỗi ngày chuông sớm trống tối, tụng kinh niệm Phật, ngày tháng đơn giản đến mức gần như đơn điệu.

 

Nhưng ta rất thích.

 

Không có đấu đá tranh giành, không có bằng mặt không bằng lòng, không có nụ cười đoan trang cần phải luôn giữ gìn mỗi khắc.

 

Ta dường như lại biến trở về làm một Tô Uyển Nhi, chứ không phải Tô hoàng hậu.

 

Tiêu Huyền Diệp mỗi tháng đều sai người gửi đồ tới, khi thì quần áo trang sức, lúc lại sách vở tranh chữ, thỉnh thoảng chỉ là vài món bánh ngọt ta thích ăn.

 

Ta đều nhận lấy, rồi viết một bức tấu chương tạ ơn đầy khách sáo gửi đi.

 

Giữa các hàng chữ đều là quy củ, không có một chút hơi ấm nào.

 

Cứ thế trôi qua một năm.

 

Mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh, chùa Hộ Quốc đón một trận tuyết lớn.

 

Ta bị nhiễm phong hàn, đau ốm dai dẳng gần một tháng trời.

 

Sau khi khỏi bệnh, ta thưa với phương trượng muốn ra ngoài đi dạo.

 

“Nương nương muốn đi nơi nào?”

 

“Giang Nam.”

 

Ta nói, “Nghe nói Giang Nam bốn mùa như xuân, ta muốn đi xem thử.”

 

Phương trượng trầm ngâm một lát rồi gật đầu:

 

“Phượng thể nương nương mới khỏi, ra ngoài khuây khỏa cõi lòng cũng tốt.

 

Chỉ là chuyện này có cần bẩm báo với bệ hạ không?”

 

“Không cần.”

 

Ta lắc đầu, “Ta chỉ là một hương khách bình thường, không muốn làm kinh động đến bất kỳ ai.”

 

Phương trượng hiểu ý của ta, chắp hai tay lại:

 

“A Di Đà Phật, nương nương bảo trọng.”

 

Ngày ta rời đi, chỉ mang theo Thúy Châu và hai hộ vệ biết võ nghệ, cải trang thành tiểu thư nhà giàu và gia bộc tầm thường, xe ngựa gọn nhẹ xuôi dòng xuống Giang Nam.

 

Trước khi đi, ta để lại cho Tiêu Huyền Diệp một bức thư, chỉ nói trong lúc bệnh tật nhớ thương cố thổ, muốn về quê cũ Giang Nam ở tạm một thời gian, ngày về chưa định.

 

Còn về việc chàng có tin hay không, ta chẳng thiết tha nữa.

 

Giang Nam thực sự rất đẹp.

 

Cầu nhỏ nước chảy, hoa mơ mưa xuân, trong không khí đều vương vấn vị ngọt ngào.

 

Chúng ta thuê một gian viện nhỏ ở Tô Châu, sống những ngày tháng của bách tính tầm thường.

 

Thúy Châu ban đầu còn nơm nớp lo sợ, sợ bị người ta nhận ra, sợ bệ hạ đuổi theo.

 

Nhưng thời gian lâu dần, nàng cũng thả lỏng lòng mình, bắt đầu học cách đi chợ nấu cơm, học thêu hoa với đại nương hàng xóm, trên mặt dần dần có nụ cười.

 

Ta cũng thay đổi.

 

Ta không còn là vị hoàng hậu đoan trang nghiêm nghị kia nữa, ta mặc quần áo vải thô ra bờ sông giặt giũ, mặc cả trả giá với bà lão bán rau, giẫm chân lên con đường lát đá xanh sau cơn mưa để mua bánh ngọt mới ra lò.