Tình Thân Lạnh Lẽo

Chương 5



"Ừ, giờ cũng muộn rồi. Để tài xế đưa cháu về trường, khu này khó bắt xe lắm."

 

Lúc tôi ra khỏi cửa, dì Lý đã treo tràng pháo lên thật rồi. Họ thật sự định đốt pháo!

 

Tôi ngồi lên xe của nhà họ Tống. Dù sao nơi này cũng cách trường không gần.

 

Trên đường đi, bác tài nói với tôi rằng, từ trước đến giờ Tống Mặc chưa từng bị ai chọc tức đến mức như vậy. Cô ấy quá mê chơi game, bố mẹ cũng hết cách với cô ấy. Những gia sư được mời trước đây, hết người này đến người khác đều bị cô ấy chọc cho bỏ cuộc.

 

Nhàn cư vi bất thiện

Trước đây cũng từng có người chơi game cùng cô ấy để kéo gần khoảng cách, nhưng Tống Mặc chê họ quá gà, mở miệng thì "đồ ăn hại", ngậm miệng thì "gà mờ", cuối cùng đều chọc người ta tức đến bỏ đi.

 

Không ngờ tôi vừa đến ngày đầu tiên đã tặng cô ấy một "món quà siêu to khổng lồ" là khóa tài khoản mười năm, làm bố mẹ cô ấy vui muốn phát điên.

 

Tôi: "..."

 

—-

 

Ngày hôm sau gặp lại Tống Mặc, cô gái nhỏ đã lấy lại tinh thần, như thể đã hoàn toàn tỉnh táo sau cú sốc hôm qua.

 

Vừa hỏi cho rõ đầu đuôi, tôi lại cạn lời.

 

Người ta thường nói thỏ khôn có ba hang, chứ tôi chưa từng nghe ai chơi một trò game mà chuẩn bị sẵn đến mười tám tài khoản.

 

Đột nhiên tôi cảm thấy một vạn tệ nhận tối qua dán trên người mình có hơi... nóng tay.

 

Tôi thử dò hỏi: "Hay là cậu cho tôi leo hạng thêm lần nữa, rồi tôi chơi tài khoản của cậu nhé?"

 

Cô ấy đáp gọn một chữ: "Biến."

 

Tôi lại lấy bộ đề ra, bảo cô ấy làm bài.

 

Đề hôm qua đưa, cô ấy đến một chữ cũng chưa viết, chỉ mải chơi game. Hôm nay cũng vậy, cô gái nhỏ vừa ngồi xuống đã mở game.

 

Thế là tôi ngồi bên cạnh nhìn cô ấy chơi.

 

Ván này cô ấy dùng Lý Bạch. Tôi liền nói: Lý Bạch là thi nhân thời Đường, hiệu Thanh Liên cư sĩ. Cả đời ông sáng tác rất nhiều thơ, mà những bài phải học thuộc cũng không ít.

 

Rồi tôi bắt đầu đọc thuộc, đọc hết bài này đến bài khác, đọc đi đọc lại không ngừng.

 

Cô ấy còn đang bật mic, thế là cả đội đều nghe thấy.

 

Đường trên nói: "Cả đời này tôi chưa từng cạn lời như hôm nay."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đường giữa nói: "Mẹ tôi mà thấy cảnh này chắc sẽ khen tôi chơi game mà vẫn không quên học hành, đúng là đứa trẻ ngoan."

 

Xạ thủ ở đường dưới chỉ lặng lẽ gõ một câu: "6." (Nghĩa là đỉnh) 

 

Trợ thủ lên tiếng: "Rừng ơi, cậu có thể tắt mic được không? Cậu làm tôi bắt đầu thấy hoảng rồi đấy."

 

Sang ván tiếp theo, cô ấy chơi Triệu Vân. Tôi tiện thể bắt đầu kể cho cô ấy nghe về những chiến tích anh hùng của Triệu Vân, tránh để cô ấy cả ngày chỉ biết mỗi câu "Ta là Thường Sơn Triệu T.ử Long."

 

Tống Mặc rõ ràng đang cố đối đầu với tôi. Cô ấy lại chọn Bất Tri Hỏa Vũ, một chiếc quạt múa đến hoa cả mắt, lướt tới lướt lui, một mình cân năm người.

 

Nói thật… tôi hoàn toàn không biết nhân vật này.

 

Nhưng không sao, chẳng ảnh hưởng gì cả. Tôi bắt đầu tận dụng ngay bản đồ trong game để giảng toán cho cô ấy, khiến mặt cô ấy méo xệch.

 

Game còn chưa kết thúc, cô ấy đã ném điện thoại xuống: “Cậu phiền thật đấy!"

 

Tôi khiêm tốn đáp: "Quá khen rồi. Cậu không chịu làm đề thì tôi cũng hết cách, chỉ có thể tranh thủ lúc nào được thì phổ cập kiến thức cho cậu thôi."

 

Cuối cùng cô ấy đành chấp nhận số phận, bực bội cầm đề lên làm.

 

Cô ấy chỉ cần liếc qua đề là có thể viết đáp án. Nhưng nhìn đáp án cô ấy viết, tôi suýt nữa nghẹn thở.

 

Tôi thật sự không hiểu… Làm thế nào mà một bài trắc nghiệm sáu mươi điểm lại có thể không chọn đúng bất kì câu nào được chứ? 

 

Càng xem tôi càng bốc hỏa, cơn nóng giận dâng lên thì không kìm được nữa. Tính nóng của tôi nổi lên, cũng chẳng còn nhớ cô ấy là con gái.

 

"Trắc nghiệm với điền khuyết tám mươi điểm, cậu không làm được câu nào? Tôi rải một nắm gạo lên bàn rồi thả gà mổ còn làm tốt hơn cậu! Kéo đại một con ch.ó tới l.i.ế.m đáp án cũng còn chuẩn hơn! Cậu có nhắm mắt chọn bừa thì cũng không thể bừa ra không điểm được chứ!"

 

Tống Mặc bị tôi mắng đến mức mặt đỏ bừng.

 

Cô ấy vốn quen bật mic khi chơi game, nên đồng đội trong trận đều nghe thấy hết, ai nấy cũng không dám lên tiếng.

 

Cô ấy vẫn cứng đầu cãi: "Chẳng qua là tôi xui thôi mà."

 

"Xui?" Tôi bật cười vì tức. "Ai đời làm bài thi lại đi dựa vào vận may? Chơi game thì Triệu Vân có mấy điểm nội tại cậu nhớ rõ như lòng bàn tay, đồng đội chậm tung kỹ năng có một phần mười giây cậu cũng mắng người ta đến mức phải tắt mic. Cái miệng cứng của cậu, có kéo vào lò hỏa táng đốt cũng vẫn còn sót lại! Đến lúc trời có sập xuống, chắc cũng phải nhờ cái miệng ấy chống đỡ!” 

 

Có lẽ Tống Mặc không ngờ rằng lúc nổi nóng tôi lại dữ dằn đến vậy.

 

Cô ấy ngây người một lúc. Đến khi trận game kết thúc, mấy người bạn trong đội đã đồng loạt chặn cô ấy, sợ rằng tôi sẽ tiện thể mắng luôn cả họ.

 

Nhưng nếu Tống Mặc dễ bảo như vậy thì bố mẹ cô ấy đã không phải đau đầu đến thế.

 

Sau một hồi thất thần, cô ấy lại trở về vẻ mặt lạnh tanh như cũ, mở tiếp một ván game mới: "Không chịu nổi thì cậu đi đi. Tôi cũng đâu có cầu xin cậu ở lại."