Tình Yêu Bị Tin Tức Tố Đánh Lừa

Chương 11:



Chúng tôi cùng nhau ngắm băng trôi ở Bắc Cực, nhìn ngọn lửa không bao giờ tắt, thấy đỉnh núi cao nhất của Tây Tạng và hoàng hôn ở Kashgar.

Rừng mưa Amazon tràn đầy sức sống quái dị, còn trên thảo nguyên Châu Phi, đàn voi di cư khiến cả mặt đất như rung chuyển.

Ba năm sau vì bất đồng quan điểm, tôi chia tay anh ta, đưa Sở Mục quay về thành phố A - nơi từng nuôi tôi lớn lên nhưng cũng là nơi đầy tổn thương.

Sau đó tôi lại hẹn hò với đủ kiểu người, nhưng không mối quan hệ nào kéo dài lâu, cho đến năm thứ mười ba kỳ mẫn cảm của Sở Mục, tôi và anh lại ở bên nhau lần nữa.

Tôi thích anh suốt mười hai năm, còn anh phải tự mình trải qua mười hai năm kỳ mẫn cảm - như vậy rất công bằng.

Hơn nữa, trong suốt mười hai năm ấy anh thực sự không hề tìm bạn đời.

Trước đây tôi từng nghĩ anh ghét tôi, hoặc quá yêu Bạch Lâm, nhưng sau này mới biết, anh chỉ ghét việc bị tin tức tố khống chế, luôn hướng tới sự thuần khiết.

“Ngốc.” Tôi thậm chí đã có thể ngang nhiên mắng anh như vậy.

Vì cơ thể bị tiêu hao quá mức trong kỳ mẫn cảm kéo dài, mắt anh đã không còn nhìn thấy màu sắc, chỉ có thể nhìn được độ sáng.

“Em quay lại với anh vì anh trông sắp c.h.ế.t rồi. Đợi anh c.h.ế.t, Sở Lạc sẽ thừa kế toàn bộ tài sản của anh, còn em sẽ cầm tiền của anh đi ăn chơi trác táng tiếp.” Tôi nói thẳng không kiêng nể.

Năm ngoái tôi mới biết mẹ đã đưa cả nhật ký của tôi cho anh xem, mọi thứ của tôi đều bị phơi bày, nên tôi cũng chẳng muốn tiếp tục đóng vai Omega hiền thục nữa.

“Không phải.”

“Không phải gì?”

“Không phải toàn bộ tài sản đều để lại cho Sở Lạc. Anh để lại một nửa cho em. Đến khi anh c.h.ế.t rồi, em có thể đường đường chính chính dùng số tiền đó đi gọi trai bao, không cần nhìn sắc mặt của Sở Lạc.”

Tôi nhắm mắt lại, cố nén đi vị chua xót trong lòng. Dấu ấn từng bị tôi tẩy đi, lại một lần nữa được khắc vào cơ thể.

Tất cả mọi người đều nói tôi đáng thương, cảm thông cho mối tình thầm kín nhiều năm bị Sở Mục làm tổn thương, vì vậy tôi một tuần đổi ba người hẹn hò cũng không ai cho rằng tôi quá đáng.

Không ai biết, tôi lại hèn hạ và có thù dai đến mức nào.

Dường như tất cả mọi người đều bỏ qua, kể cả chính Sở Mục, rằng người yêu trước nhất… chính là tôi.

Cuối cùng, người có được Ánh trăng sáng kia… cũng là tôi.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

TẠ TỔNG MỖI NGÀY ĐỀU MUỐN CƯỚI TÔI

Năm nghèo túng nhất, tôi đã bán thân cho một số Alpha cao cấp đứng trên đỉnh Kim tự tháp quyền lực. Từ đó về sau cứ ở bên cạnh họ, ăn ngon mặc đẹp, chẳng thiếu thứ gì.

Ai cũng nói bên cạnh Đại thiếu gia nhà họ Tạ có một con ch.ó điên Beta yêu anh đến phát cuồng.

Ai dám tới gần Đại thiếu gia nhà họ Tạ, con ch.ó điên đó sẽ c.ắ.n người ấy.

Nghe vậy, Tạ Trạch Ngọc cố tình dùng mũi giày da nâng cằm tôi lên, trêu ghẹo hỏi: "Nghe lời nào, cún con, em thích tôi à?"

Mỗi lần như thế, tôi đều ngoan ngoãn gật đầu, đỏ mặt đáp: "Đúng vậy, em yêu anh lắm."

Toàn là nói nhảm.

Nhân lúc anh ra sân bay đón “Ánh trăng sáng” vừa từ nước ngoài trở về, tôi lập tức thu dọn hành lý bỏ trốn ngay trong đêm, chẳng buồn ngoảnh đầu lại.

Vừa xoa cái eo đau nhức, tôi vừa cảm thán. Cuộc sống ngày nào cũng phải phối hợp đủ loại trò chơi tình ái cuối cùng cũng kết thúc rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Beta tìm việc thì nên ở cùng Beta hoặc Alpha bình thường mới đúng.

Kết quả chẳng được mấy ngày, tôi đã bị một người đàn ông đè xuống giường. Hơi thở nóng bỏng phả lên người khiến da đầu tê dại.

"Ngoan nào, bảo bối. Ngày nào cũng nghĩ cách chạy trốn. Không muốn làm vợ tôi, vậy em muốn làm vợ ai?"

"Đừng hòng bước xuống khỏi chiếc giường này. Bao giờ m.a.n.g t.h.a.i con của tôi rồi hãy tính chuyện ra ngoài."

Vấn đề là… Tôi là một Beta nam, tôi biết lấy đâu ra cái bụng để m.a.n.g t.h.a.i con cho anh ấy đây?!

Chương 1:

1.

Giấc ngủ trưa đang ngon lành thì bị một cuộc gọi từ thư ký của Tạ Trạch Ngọc đ.á.n.h thức.

"Anh Chử, ông cụ Tạ lại giới thiệu cho Sếp một Omega mềm mại đáng yêu nữa rồi! Anh mau tới đây đuổi người đi, giữ gìn sự trong sạch cho Sếp đi!"

Cơn buồn ngủ lập tức biến mất sạch, tôi vội vàng bật dậy.

Tạ Trạch Ngọc chính là kim chủ của tôi, mỗi tháng anh trả cho tôi một triệu tinh tệ. Nhiệm vụ công việc của tôi là làm tốt vai trò tình nhân của anh, tiện thể bảo vệ sự trong sạch của anh, không để đám Omega tới quấy rầy.

Tối qua Tạ Trạch Ngọc hành người quá dữ, lúc xuống giường hai chân tôi còn run lẩy bẩy, suýt nữa ngã nhào xuống đất. Vừa lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, tôi vừa lái xe lao thẳng tới công ty.

Mới đẩy cửa văn phòng ra thôi, tôi đã thấy một Omega xinh đẹp khóc như hoa lê đẫm mưa đang bị hai vệ sĩ phía sau giữ c.h.ặ.t.

"Tạ Trạch Ngọc, anh là Alpha kia mà! Tại sao lại tự hạ thấp bản thân đi ở cùng một Beta? Tình yêu Alpha và Omega mới là chính đạo!"

Tạ Trạch Ngọc đang ngồi sau bàn làm việc, bộ vest đen càng làm gương mặt tuấn tú của anh thêm lạnh lùng sắc bén. Nghe thấy những lời ấy cũng chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ tiếp tục xử lý công việc.

Omega xinh đẹp kia cũng nhìn thấy tôi, lập tức đoán ra thân phận. Đôi mắt mở to: "Anh chính là..."

Tôi quen đường quen lối ngồi thẳng lên đùi Tạ Trạch Ngọc, vòng tay ôm cổ anh, cố ý kéo dài giọng nũng nịu: "Chồng ơi, em nhớ anh quá à. Anh có nhớ em không?"

Anh thuần thục đưa tay đỡ lấy eo tôi. Tôi như một yêu tinh mê hoặc, hôn lên môi anh một cái rồi đắc ý nhìn Omega kia, "Thấy chưa? Anh ấy là của tôi. Dù gì cậu cũng là Omega, chẳng lẽ còn muốn làm kẻ thứ ba?"

2.

Trong xã hội hiện đại, Beta đa số đều mang hình tượng đáng tin cậy, thành thật.

Lần đầu nhìn thấy một Beta phong tình như tôi, Omega xinh đẹp kia ngẩn người mất mấy giây, sau đó ném lại một câu: "Tôi không thèm làm kẻ thứ ba đâu!"

Rồi tức giận hất tay vệ sĩ ra, quay người bỏ đi. Văn phòng lập tức yên tĩnh lại.

Tôi xoa cái eo đau nhức: "Tạ Trạch Ngọc, ông cụ nhà anh sao vẫn chưa từ bỏ chuyện giới thiệu Omega cho anh vậy? Lần sau còn gọi tôi tới chắn đào hoa đột xuất thế này, tôi phải tăng lương đấy."

Tạ Trạch Ngọc kéo lỏng cà vạt. Đôi mắt phượng sắc bén hờ hững nâng lên, ánh nhìn lạnh nhạt rơi xuống mặt tôi, "Chử Nhiên, chẳng phải là do em chưa đủ cố gắng sao?"

"Nếu em chịu thân thiết với tôi hơn, chịu bám lấy tôi nhiều hơn, biểu hiện như yêu tôi sống c.h.ế.t không rời, không thể thiếu tôi được..."

"Vậy còn Omega nào dám chen chân làm kẻ thứ ba nữa?"

Khốn kiếp thật! Đúng là nhà tư bản đáng bị treo đèn đường. Tôi chỉ thử nhắc chuyện tăng lương một câu, kết quả anh lại quay sang PUA rằng năng lực làm việc của tôi không đạt yêu cầu.

Muốn hiệu suất công việc đúng không?

Tôi lập tức trèo khỏi đùi anh, giữa ánh mắt khó hiểu của anh, tôi đi tới cửa văn phòng. Sau đó bắt đầu đập cửa rầm rầm, vừa đập vừa gào lên: "Xin anh mà, chủ nhân, đừng đ.á.n.h em nữa, đau quá~!"

"Đừng dùng roi đ.á.n.h em, cũng đừng lấy gậy quất em nữa! Em biết sai rồi! Sau này em sẽ không để Omega nào tới gần anh nữa..."

Mặt Tạ Trạch Ngọc lập tức đen như đáy nồi, khí lạnh quanh người bốc lên ngùn ngụt, giọng nói gần như được nghiến ra từ kẽ răng: "Chử Nhiên! Câm miệng cho tôi!"