10.
Ba ngày sau, tôi biết vì sao ba chồng không cho tôi tiếp xúc với tin tức bên ngoài.
Nhân lúc ông ra ngoài giao lưu xã hội, Bạch Lâm với sắc mặt tái nhợt tìm đến nhà cũ của họ Sở. Bên cạnh còn có trợ lý của Sở Mục đi theo, cho nên cậu ta thuận lợi xuất hiện trước mặt tôi.
Cậu ta đang nói gì đó, tôi nhìn đôi môi liên tục đóng mở ấy, trong lòng bỗng dâng lên nỗi hoảng sợ vô tận. Đầu óc trống rỗng trong nháy mắt. Ngay sau đó, trời đất quay cuồng. Bụng đau quá...
“Cậu chủ! Cậu chủ!”
“Cậu chủ ngất rồi, mau gọi bác sĩ!”
“Cậu chủ chảy m.á.u rồi!”
Bạch Lâm nói cậu ta đã phân hóa. phân hóa thành Omega.
Vốn dĩ tôi chỉ vì là Omega, lại có độ tương thích tin tức tố đủ cao với Sở Mục nên mới có thể gả vào nhà họ Sở. Mà bây giờ… Ưu thế duy nhất ấy của tôi đã không còn nữa.
Sở Mục yêu Bạch Lâm đến vậy, thế sau này con tôi phải làm sao đây?
Tôi được đưa vào bệnh viện với tốc độ nhanh nhất. Trong cơn mê man, tôi nghe thấy bác sĩ nói lượng m.á.u tôi mất quá nhiều, hoàn toàn không bình thường.
11.
Khi Sở Mục ngồi chuyên cơ riêng trở về nước và đến bệnh viện, đứa trẻ đã được sinh ra.
Là sinh mổ. Vì chưa đủ tháng nên tiếng khóc của đứa bé yếu ớt vô cùng.
“Giang Thanh Yến đâu?” Anh hỏi ba mình.
Ba Sở nhìn gương mặt có phần tiều tụy của con trai, bình thản đáp: “Nhà họ Giang đã đưa t.h.i t.h.ể của thằng bé về rồi.”
Dường như Sở Mục không phản ứng kịp, ánh mắt đờ đẫn. Anh lặp lại: “Cái gì? Giang Thanh Yến đâu?”
Ba Sở nói: “Thằng bé bị băng huyết do khó sinh, nên đã qua đời. Người nhà họ Giang đã đưa thằng bé về.”
“Chuyện này là nhà chúng ta có lỗi, ta không thể giữ t.h.i t.h.ể của thằng bé lại được.”
Đôi mắt Sở Mục lập tức đỏ lên, chính anh cũng không nhận ra điều đó. Anh mím môi, không nói một lời, xoay người định rời đi.
Ba Sở nhìn theo bóng lưng ấy: “Chẳng phải con không thích thằng bé sao?”
“Nếu muốn đau lòng thì đến nhà ba vợ diễn kịch cũng được. Nhưng ta nói trước, Bạch Lâm đã khiến thằng bé tức c.h.ế.t.”
“Ta sẽ không bao giờ đồng ý để Bạch Lâm bước vào cửa nhà họ Sở.”
Bước chân Sở Mục không hề dừng lại, anh đi thẳng đến nhà họ Giang.
Thứ chào đón anh không còn là những nụ cười lấy lòng như trước. Anh trai Giang lao tới tung một cú đ.ấ.m, Sở Mục lùi lại hai bước mới đứng vững.
Tiếng quát giận dữ vang lên: “Đồ súc sinh! Nhà chúng tôi giao Tiểu Yến cho cậu, vậy mà cậu đối xử với em ấy thế nào?”
“Em ấy mới hai mươi bốn tuổi thôi!”
Mẹ Giang không ngăn được con trai, bà ngồi trên ghế sofa khóc nức nở, đôi mắt sưng đỏ không còn hình dạng, tiếng nấc nghẹn như khiến bà không thở nổi.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Máu trong người Sở Mục dần dần lạnh đi. Nhìn gương mặt lạnh lùng của mẹ Giang, anh vẫn không tin Giang Thanh Yến đã c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự phẫn nộ của anh trai Giang cũng chưa đủ để làm anh thay đổi suy nghĩ, chỉ có nỗi đau của mẹ Giang là quá chân thực. Quá khắc cốt ghi tâm.
Vào một khoảnh khắc nào đó, anh cuối cùng cũng nhận ra, Giang Thanh Yến thật sự đã c.h.ế.t.
C.h.ế.t vì khó sinh.
C.h.ế.t vì sinh con cho anh...
“Giang Thanh Yến... bây giờ ở đâu?” Anh không thể thốt ra hai chữ “thi thể”.
Mu bàn tay lau đi vết m.á.u nơi khóe môi do bên trong khoang miệng bị rách, anh cũng không hề truy cứu cú đ.ấ.m kia.
Anh trai Giang cười lạnh, trong ánh mắt đỏ ngầu đầy vẻ châm chọc và căm hận, “Tiểu Yến không muốn gặp lại cậu nữa. Cút khỏi nhà chúng tôi.”
“Tang lễ của em ấy không cần cậu đến.”
“Kiếp sau em ấy cũng không muốn gặp lại cậu!”
Lúc này, mẹ Giang hít sâu hai hơi, cố gắng bình ổn cảm xúc. Bà nhìn Sở Mục rồi nói: “Tiểu Sở, con về đi. Tiểu Yến không muốn gặp con nữa.”
“Đám tang cũng không cần con tham dự. Đó là lời trăn trối cuối cùng của thằng bé.”
Sự lạnh lùng trên gương mặt Sở Mục như đông cứng lại.
Dưới sự dìu đỡ của người giúp việc, mẹ Giang đứng dậy. Bà ghé tai dặn dò vài câu.
Không lâu sau, người giúp việc ôm xuống một chiếc thùng giấy. Mẹ Giang nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sổ trong thùng, rồi nói với Sở Mục: “Tiểu Sở, ta không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Rõ ràng Tiểu Yến thích con đến vậy, độ tương thích của hai đứa cũng cao như thế...”
“Thôi bỏ đi. Giờ nói những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa.”
“Đây là di vật của Tiểu Yến. Ta tự ý quyết định giao lại cho con, coi như để lại một chút tưởng niệm.”
Sở Mục mang chiếc thùng giấy trở về nhà. Biệt thự vẫn sáng đèn như thường lệ, anh thay giày rồi bước vào phòng ngủ chính.
Đó là căn phòng của anh, rộng đến mức trống trải.
Sở Mục ngồi trên tấm t.h.ả.m, lặng lẽ nhìn chiếc thùng giấy trước mặt.
Kể từ lúc biết tin Giang Thanh Yến qua đời, tuyến thể sau gáy của anh đã bắt đầu căng phồng, xao động bất thường. Anh có một dự cảm mãnh liệt. Đối với mình, chiếc thùng này giống như chiếc hộp Pandora. Một khi mở ra… có lẽ anh sẽ đau khổ.
Có lẽ anh sẽ hối hận.
12.
Nhìn chằm chằm vào chiếc thùng giấy rất lâu, cuối cùng anh đưa tay mở ra.
Bên trong thùng giấy có vài cuốn sổ tay, hai tờ đề thi và vài cây b.út, cùng một chiếc tai nghe.
Bút và tai nghe không có gì đặc biệt, nhưng hai tờ đề thi kia lại chính là của anh.
【Lớp số 1 năm nhất - Sở Mục.】
Chữ viết ở mục họ tên sắc bén như x.é to.ạc lớp sương mù mơ hồ kéo dài bấy lâu, để lộ ra một mảnh sự thật.