Editor: Trang Thảo.
Từng có khoảng thời gian tôi bảo vệ thanh danh và hình tượng của cậu ta như bảo vệ lông chim quý, bắt cậu ta tăng cường huấn luyện chuyên nghiệp, bồi dưỡng tư duy âm nhạc hằng ngày. Cậu ta lại cảm thấy tôi đang trói buộc mình, thậm chí chướng mắt cả những giáo viên lên lớp dạy cậu ta. Bây giờ, cậu ta chỉ có thể dựa vào việc tiêu hao chút danh tiếng còn sót lại để kiếm tiền trả nợ.
Đương nhiên, những chuyện bát quái này đều là tôi nghe được từ miệng của Tiểu Trương.
Chàng trai trẻ chuyên dòng hát nhảy mới mà Tiểu Trương dẫn dắt gần đây đang thăng tiến rất nhanh, vừa siêng năng lại vừa nỗ lực. Nghe nói dù ban ngày có hoạt động bận rộn đến mấy, buổi tối trở về cậu ấy vẫn duy trì ít nhất hai tiếng đồng hồ để ôn luyện vũ đạo và luyện giọng.
Tiểu Trương đã quét sạch những oán khí vì bị Tô Tinh Hựu chèn ép trước đây, cả người trông vô cùng sảng khoái, dường như trẻ ra đến mấy tuổi.
Tôi cười nói: “Cậu đúng là gặp được chuyện vui nên tinh thần thoải mái hẳn ra nhỉ!”
Chàng trai nhỏ cậu ta mang vừa đạt giải Người mới xuất sắc nhất, giống hệt như Tô Tinh Hựu năm xưa.
Cậu ta khách khí cười nói: “Cũng phải đa tạ sự dìu dắt và nâng đỡ của Lâm tổng.”
“Đều là người một nhà, tôi đương nhiên phải quan tâm nhiều hơn một chút.”
Giới giải trí tre già măng mọc, nhân tài xuất hiện lớp lớp, rất nhanh liền có người mới che lấp đi hào quang từng có của Tô Tinh Hựu, thậm chí còn có thể đi xa và bền vững hơn cậu ta rất nhiều.
Tôi đã rất lâu không chú ý đến tình hình gần đây của Tô Tinh Hựu. Lần tiếp theo nghe được tin tức về cậu ta lại là trên chuyên mục tin tức xã hội.
Nghe nói cậu ta đi tìm Tô Tình Nguyệt, phát hiện cô ta đang ở cùng một vị phú nhị đại. Tuổi trẻ khí thịnh, Tô Tinh Hựu lại một lần nữa vung tay đ.á.n.h người... Tất cả những chuyện này dường như là sự tái hiện lại trải nghiệm thời cấp ba của bọn họ, một cuộc luân hồi của lịch sử.
Nhưng lần này Tô Tình Nguyệt không lập tức chọn cách ẩn lui, mà thản nhiên tuyên bố mình và Tô Tinh Hựu đã sớm chia tay. Vị phú nhị đại kia mới là bạn trai chính thức của cô ta, còn Tô Tinh Hựu vì tâm tồn oán hận trả thù nên mới cố ý đả thương người.
Tô Tình Nguyệt quá thông minh trong việc xu cát tị hung, ngay sau khi sự cố buổi hòa nhạc xảy ra, cô ta đã bắt đầu lặng lẽ giữ khoảng cách. Cô ta sớm đã xóa sạch những bức ảnh chụp chung và những bài đăng khoe ân ái với Tô Tinh Hựu trên Weibo, bây giờ xảy ra chuyện liền trực tiếp dùng một câu “đã sớm chia tay” để phủi sạch mọi quan hệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cuối cùng, Tô Tinh Hựu vì tội cố ý đả thương người mà bị đưa vào nhà tù. Chút đốm lửa tàn trên người cậu ta dường như bị dội thẳng một chậu nước lạnh, triệt để tắt ngấm. Bất quá chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, giới giải trí đã không còn ai nhớ đến cái tên Tô Tinh Hựu nữa.
Đêm trước khi vào tù, Tô Tinh Hựu nhờ người chuyển lời bày tỏ muốn gặp tôi một lần. Tôi không đi. Một người bạn trai đã sớm chia tay thì có gì để gặp nữa. Để nghe cậu ta nức nở rơi nước mắt sám hối, hay nghe cậu ta bước đến đường cùng rồi oán trách số phận? Đối với một người không còn liên quan gì đến mình, sự quan tâm dư thừa đều là lãng phí sinh mạng.
Hai năm sau, Tô Tinh Hựu ra tù. Cuộc sống hai năm lao ngục đã mài mòn toàn bộ tinh quang trên người cậu ta, cậu ta cũng biến thành một phần t.ử tầm thường trong số chúng sinh.
Tôi vô tình gặp lại cậu ta trong một buổi tiệc sinh nhật của cô bạn thân. Vẫn là ở một quán bar, dường như quá khứ của chúng tôi đang tái diễn. Nhưng lần này cậu ta đeo một chiếc khẩu trang màu đen lớn, đang làm công việc rót rượu phục vụ cho người khác.
Kỳ thực, cái nhìn đầu tiên tôi đã không nhận ra cậu ta, phải đến khi cậu ta không cẩn thận làm đổ rượu lên người tôi mới thu hút sự chú ý của tôi.
Cô bạn thân lao bước qua đẩy cậu ta ra một cái, vẻ mặt oán trách: “Anh làm việc kiểu gì thế hả, sao lại vụng về như vậy!”
“Có biết chiếc váy này của chị Vi bao nhiêu tiền không? Tiền phí giặt là anh cũng không đền nổi đâu!”
Quản lý thấy tình cảnh đó liền hoảng hốt chạy lại khách khí nhận lỗi: “Xin lỗi quý khách, cậu ta là người mới, vừa mới tới nên không hiểu chuyện, không hiểu chuyện. Xin cô rộng lượng tha thứ cho!” Nói đoạn liền ép Tô Tinh Hựu cúi người xuống xin lỗi chúng tôi. Vị quản lý biết rõ phòng bao này đều là những khách hàng siêu cấp VIP, ông ta tuyệt đối không thể đắc tội.
Tôi bình tĩnh phủi gấu váy, xua tay nói: “Không sao, chuyện nhỏ thôi.”
Trang Thảo
Từ đầu đến cuối, tôi không hề cho cậu ta thêm một ánh mắt nào nữa.
Tô Tinh Hựu đã sớm không còn liên quan gì đến tôi. Tương lai cậu ta thế nào, chẳng hệ trọng gì với tôi nữa.
Năm đó, trong đám người rộn ràng nhốn nháo, tôi liếc nhìn người thiếu niên yên tĩnh ca hát trên sân khấu. Bây giờ, cậu ta đã hoàn toàn thay đổi, mờ nhạt giữa biển người mênh m.ô.n.g.
Hiện tại, tôi đã sớm bước ra khỏi cái bóng của sự ra đi của Tri Lộ, tự mình trên chiến trường thương trường khai cương thác đất.
Tương lai, tôi chỉ muốn yêu thương chính bản thân mình nhiều hơn.
Một đường tiến về phía trước, đ.á.n.h đâu thắng đó.