Editor: Trang Thảo.
Tôi phiền muộn day day mi tâm. Đúng là một cậu bạn trai nhỏ không biết kiềm chế, rốt cuộc cậu ta lấy đâu ra sự tự tin để tùy hứng như vậy chứ? Cậu ta chẳng lẽ không biết trong giới này có bao nhiêu ca sĩ và nhà sản xuất âm nhạc từng được thầy Ngô dạy dỗ, coi ông là ân sư sao?
Tôi đã hao tâm tổn sức mới tìm được cách đưa cậu ta bái vào môn hạ của thầy Ngô, vậy mà cậu ta nói không học là không học, nói trở mặt liền trở mặt, hoàn toàn không để tâm đến sự hy sinh của tôi. Những người trong giới nghệ thuật này coi trọng nhất là danh tiếng và uy tín, ngay cả tôi cũng luôn đối xử với ông vô cùng khách sáo, cậu ta lấy đâu ra gan để làm vậy chứ?
“Các cậu không khuyên cậu ta sao?”
“Khuyên không nổi đâu chị Vi...” Tiểu Trương bất đắc dĩ nói: “Chị Vi, anh Hựu đã không còn là anh Hựu của ngày xưa nữa rồi.”
Tôi hiểu ý chưa nói hết của Tiểu Trương.
Bây giờ Tô Tinh Hựu liên tiếp đoạt giải, tác phẩm liên tục đứng đầu các bảng xếp hạng âm nhạc, không chỉ tổ chức concert vạn người ở sân vận động Hồng Ma tại đế đô mà còn có hơn mười triệu người hâm mộ vô điều kiện theo đuổi. Thành tích cậu ta đạt được càng nhiều thì quyền quyết định càng lớn, người có thể ràng buộc cậu ta cũng ngày càng ít.
Trang Thảo
Tôi cười lạnh hỏi ngược lại: “Cho nên cậu ta tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, cùng Tô Tình Nguyệt đi du lịch Nhật Bản?”
Tiểu Trương kể lại toàn bộ sự việc, trong giọng nói mang theo sự cẩn trọng rõ rệt.
Hóa ra trong thời gian quay phim, Tô Tinh Hựu và Tô Tình Nguyệt đã rất thân thiết. Dù có thể lấy lý do nhập vai nhân vật, nhưng ngoài đời hai người quả thực qua lại khá mật thiết.
Tiểu Trương khẽ thở dài: “Chị Vi, anh Hựu hình như rất để tâm đến Tô Tình Nguyệt.”
Tôi ngắt điện thoại, trong lòng dâng lên một cơn đau âm ỉ nghẹn ngào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Tô Tinh Hựu vốn là một sự ngoài ý muốn.
Em trai tôi là Lâm Tri Lộ qua đời vì bạo bệnh, còn tôi trở thành nơi trút hết mọi cảm xúc tiêu cực của gia đình. Mẹ tôi trọng nam khinh nữ, mặc dù chính bà cũng là phụ nữ. Dù cha tôi đã chấp nhận sự thật không có con trai và bắt đầu dốc lòng bồi dưỡng tôi thành người thừa kế, mẹ tôi vẫn không cam tâm.
Cuối cùng, ở tuổi ngoài bốn mươi bà sinh được một cậu con trai. Đứa trẻ ấy tự nhiên trở thành bảo bối được bà nâng niu như mạng sống. Nhưng dù sao tuổi tác mẹ tôi cũng đã lớn, thân thể không còn như lúc trẻ, vì thế em trai sinh ra đã mắc bệnh tim, định sẵn yểu mệnh.
Tôi từng không chỉ một lần nghe thấy mẹ oán hận nguyền rủa: Vì sao căn bệnh đó không rơi vào người tôi!
Nhưng bà chưa từng nghĩ, nếu không phải bà cố chấp sinh con thì em trai cũng không cần phải trải qua một cuộc đời đau khổ và ngắn ngủi như vậy.
Tôi, người vốn bị ghét bỏ và lạnh nhạt vì sự tồn tại của em trai, cứ ngỡ mình sẽ rất ghét đứa trẻ được sinh ra từ sự cố chấp ấy. Thế nhưng lần đầu nhìn thấy tôi, Tri Lộ đã mỉm cười vui vẻ gọi một tiếng chị gái. Rất kỳ lạ, em trai chẳng hiểu vì sao lại đặc biệt thân thiết với tôi, như thể đó là sự bù đắp của ông trời cho tình mẫu t.ử thiếu thốn.
Tri Lộ giống như một thiên sứ nhỏ, luôn vô điều kiện đứng về phía tôi. Mỗi lần mẹ thiên vị rồi chê trách tôi, em ấy đều nghiêm túc nói: “Mẹ, mẹ không thể nói chị như vậy, chị rất tốt!”
Tri Lộ quanh năm đau ốm, không ở bệnh viện thì cũng ở nhà dưỡng bệnh. Mẹ tôi lại vô cùng bao bọc, chỉ sợ người khác dạy hư em ấy, vì vậy Tri Lộ hầu như không có bạn bè. Khi ở một mình, em ấy thích nghe nhạc và ca hát. Em ấy nói chỉ trong thế giới âm nhạc em ấy mới cảm thấy tự do.
Tri Lộ luôn mơ ước có một buổi hòa nhạc nhỏ của riêng mình, cho dù khán giả chỉ là người nhà. Nhưng mẹ tôi lại cho rằng chính tôi đã dạy hư em trai. Bà luôn ảo tưởng bệnh của em ấy sẽ khỏi, từ nhỏ đã ép em ấy học hành, thậm chí còn mạnh miệng nói sau này em ấy sẽ tiếp quản công ty, còn ca hát trong mắt bà chỉ là chuyện không đứng đắn.
Mẹ tôi không phản đối việc tôi sớm học quản lý công ty, bởi trong mắt bà, tôi cần phải lót đường cho em trai. Em trai tôi cũng rất bất đắc dĩ, nhưng em ấy không thể thuyết phục được người mẹ cố chấp của mình.
Nhân sinh vô thường, đến năm hai mươi hai tuổi, Tri Lộ cuối cùng vẫn rời đi. Em ấy thậm chí còn chưa kịp hát trọn một bài trước mặt cha mẹ.
Em trai mất rồi, mẹ tôi như người mất hồn. Bà oán trách cha tôi, oán trách tôi, nhưng lại không chịu oán hận sự cố chấp của chính mình. Cha tôi trốn trong công ty, còn tôi trở thành thùng rác hứng chịu cảm xúc của mẹ, chỉ vì một lý do đơn giản: “Dù sao bà ấy cũng là mẹ con!”