Tình Yêu Này, Tôi Không Gia Hạn Nữa

Chương 5



Editor: Trang Thảo.

 

Sau mười bốn tiếng liên tục ngồi máy bay, vừa hạ cánh tôi đã đi thẳng đến nhà Tô Tinh Hựu.

 

Tôi không giống cậu ta. Đối với tôi, chia tay chưa bao giờ là thủ đoạn lạt mềm buộc c.h.ặ.t, càng không phải lời tức giận nói ra cho hả dạ. Một khi đã quyết định chia tay thì không cần thiết phải dây dưa thêm nữa. Dù sao cũng ở bên nhau năm năm, tôi nghĩ ít nhất cũng nên có một lời tạm biệt chính thức và thể diện.

 

Căn nhà này là quà tôi tặng cậu ta, cũng từng là tổ ấm chung của chúng tôi. Thiết kế nội thất và cách bài trí bên trong đều do cả hai cùng bàn bạc lựa chọn. Tô Tinh Hựu từng nói đây chính là ngôi nhà mơ ước của cậu ta.

 

Tôi đã xác nhận với quản lý rằng hôm nay cậu ta nghỉ ngơi ở nhà.

 

Tôi trực tiếp nhập mật mã mở cửa. Đẩy cửa bước vào, tôi lại nhìn thấy một người ngoài dự liệu.

 

Là Tô Tình Nguyệt.

 

Cô ta đang mặc áo ngủ của tôi, tay cầm cốc nước nhấp từng ngụm. Cô gái nhỏ này thấp hơn tôi một chút nhưng tỷ lệ cơ thể rất đẹp. Chiếc áo ngủ duy nhất trên người dài đến ngang đùi, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, dưới chân còn đi đôi dép trong nhà của tôi.

 

Nhưng tôi đoán cô ta là cố ý.

 

Mỹ nhân chân dài của showbiz quả thực có chút vốn liếng để khoe khoang.

 

Chỉ là tôi có chút bệnh sạch sẽ, không thích người ngoài chạm vào đồ của mình, đặc biệt là vật dụng cá nhân. Những thứ này chỉ có một kết cục duy nhất là bị ném vào thùng rác.

 

Tôi cười lạnh trong lòng. Tô Tinh Hựu đúng là ngày càng có bản lĩnh, nhân lúc tôi không có ở đây mà dẫn cô gái nhỏ về nhà, đến mức không chờ nổi nữa sao? Ngay sau đó tôi lại tự giễu. Tình cảm của đôi thanh mai trúc mã này quả thật rất tốt.

 

Tô Tinh Hựu cũng vừa tắm xong, một tay cúi đầu lau tóc vừa nói: “Nguyệt Nguyệt, anh vừa nghe thấy tiếng mở cửa, là shipper giao đồ ăn tới rồi à?”

 

Cậu ta bỏ khăn mặt xuống rồi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt giễu cợt của tôi.

 

Có lẽ tôi đã bị kích thích quá nhiều lần đến mức tê liệt, nên lúc này đối mặt với cậu ta, tôi lại bình tĩnh đến lạ thường.

 

“Không phải shipper mà là bạn gái của cậu. Thất vọng sao, Tô Tinh Hựu?”

 

“Vi Vi... Sao em lại... em về rồi à!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Một tháng không gặp, xem ra cậu đã có câu chuyện mới rồi.”

 

Tôi nhàn nhạt liếc nhìn Tô Tình Nguyệt, mọi chuyện đã rõ như ban ngày.

 

Trên gương mặt Tô Tinh Hựu hiếm khi xuất hiện vài phần hoảng loạn. Cậu ta lúng túng giải thích: “Vi Vi, em hiểu lầm rồi. Nguyệt Nguyệt chỉ mượn chỗ ở tạm một đêm thôi, em ấy chỉ là em gái của anh...”

 

“Em gái ruột à?”

 

“Em gái hàng xóm, bọn anh quen nhau từ nhỏ, cho nên...”

 

“Cho nên cùng đi du lịch Nhật Bản, cùng mặc một chiếc áo khoác, cùng ăn chung một cây kem?”

 

“Vi Vi, sao em lại hẹp hòi như vậy chứ!” Giọng điệu của Tô Tinh Hựu thậm chí còn mang theo chút nuông chiều và bất đắc dĩ: “Chuyện này thì có gì to tát đâu? Anh là đàn ông, chăm sóc em gái nhỏ chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

 

Tôi lạnh lùng nhìn những lời biện hộ vụng về của cậu ta, đột nhiên cảm thấy việc bản thân còn muốn có một cái kết thể diện và khách sáo thật nực cười.

Trang Thảo

 

Người đàn ông này từ trước đến nay chưa từng là một cậu thiếu niên ngây thơ, khờ khạo hay vô tri. Cậu ta cũng giống như phần lớn đàn ông tầm thường khác, đều đứng núi này trông núi nọ, lòng tham không đáy.

 

Đáng tiếc, tôi đã không còn muốn tiếp tục chơi trò tùy hứng này với cậu ta nữa.

 

Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt kiên định, bình tĩnh nói: “Tô Tinh Hựu, hôm nay tôi đặc biệt tới đây để thông báo với cậu một chuyện. Chúng ta chia tay đi.”

 

Trước đây Tô Tinh Hựu luôn thích dùng hai chữ chia tay để nói chuyện. Vì vậy khi tôi chủ động đề nghị chia tay, bản năng đầu tiên của cậu ta là cho rằng tôi chỉ đang ghen rồi nói lời giận dỗi.

 

Tô Tinh Hựu cười bất cần: “Vi Vi, em thật sự hiểu lầm rồi. Anh và Nguyệt Nguyệt đúng là quen biết từ trước, sau này đóng phim mới gặp lại. Bọn anh từng học cùng trường, tối qua em ấy...”

 

Tôi bình thản ngắt lời cậu ta đang ra sức giải thích: “Tôi không quan tâm trước đây giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Tôi chỉ tới để thông báo kết quả.”

 

Tô Tình Nguyệt cũng giả vờ rộng lượng xen vào: “Chị Lâm, chị thật sự hiểu lầm rồi. Em và anh Tinh Hựu trước đây là hàng xóm, giờ lại cùng hợp tác trong một đoàn phim nên anh ấy có phần chăm sóc em hơn. Chị đừng vì mấy chuyện nhỏ này mà trách anh Tinh Hựu, anh ấy...”

 

“Tô tiểu thư, ở đây hình như không có chuyện của cô. Hơn nữa, tôi cũng không có người em gái nào từ trên trời rơi xuống cả!”

 

Tô Tinh Hựu thấy vậy liền lập tức bất mãn: “Lâm Tri Vi, em có thái độ gì thế hả? Sao em có thể nói chuyện với Nguyệt Nguyệt như vậy? Anh đã nói em ấy là em gái của anh rồi mà.”

 

Tôi bất đắc dĩ lắc đầu: “Cô ta là ai của cậu thì không liên quan đến tôi. Đương nhiên, cậu cũng không còn liên quan gì đến tôi nữa!”