Editor: Trang Thảo.
“Vi Vi, em nhất định phải đối xử với anh như vậy sao?”
Tôi bình tĩnh nhắc nhở: “Vẫn nên gọi tôi là Lâm tổng đi. Dù sao cũng đã chia tay, xưng hô như vậy không thích hợp.”
Tô Tinh Hựu ngơ ngác trừng mắt, vành mắt cũng đỏ lên.
“Anh và Nguyệt Nguyệt thật sự chỉ là...”
“Không quan trọng, hơn nữa chuyện đó không liên quan đến tôi.” Tôi vô tình ngắt ngang lời bộc bạch của cậu ta: “Cậu tìm đến tôi rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Chỉ vì chúng ta chia tay mà em cố ý nhắm vào anh sao?”
Tôi khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc.
Cậu ta oán hận trách móc: “Cố ý bắt anh phải dìu dắt người mới, an bài cho anh một đống công việc không ra đâu vào đâu, còn giúp anh từ chối lời mời từ chương trình ca sĩ. Em chính là muốn tiêu hao anh như thế sao?”
Tôi thực sự bị sự tự tin của cậu ta làm cho tức cười. Cậu ta đến cùng dựa vào cái gì để cảm thấy trạng thái hiện tại của mình có năng lực tham gia chương trình ca sĩ chuyên nghiệp chứ? Tôi khoanh tay tựa lưng ra sau, lạnh lùng nhìn mọi hành vi của cậu ta. Mục đích cậu ta đến tìm tôi đã rõ như ban ngày.
“Tô Tinh Hựu, nghiêm túc mà nói, tôi tính là ông chủ của cậu, có quyền quyết định cậu nên làm cái gì và không nên làm cái gì. Đương nhiên, việc cậu có phối hợp hay không là chuyện của chính cậu.”
“Em vô tình vô nghĩa như vậy, vậy thì anh chỉ có thể đổi một ông chủ khác, hoặc là... tự mình làm ông chủ.”
Tôi cười nhạt nhìn cậu ta. Cậu ta thực sự không biết nếu rời khỏi Lâm thị thì bản thân mình có bao nhiêu cân lượng hay sao? Nghĩ lại những chuyện cũ của bọn họ, tôi hiếm khi có tâm trạng để nhiều lời hỏi một câu: “Vì một Tô Tình Nguyệt, có đáng không?”
Tô Tinh Hựu há miệng, nửa ngày trời không nói ra được một chữ.
Tôi cười lắc đầu, thản nhiên nói: “Tôi biết hai người là hàng xóm cũ, thời cấp ba đã từng ở bên nhau. Về sau bởi vì Tô Tình Nguyệt xinh đẹp nên bị một phú nhị đại quấy rối, cậu vì cô ta xuất đầu đ.á.n.h người, bản thân lại bị phú nhị đại hãm hại phải ngồi tù, còn bỏ lỡ cả kỳ thi đại học. Sau khi chia tay, cậu vẫn nhớ mãi không quên cô ta, cho nên khi gặp lại trong đoàn làm phim liền tình cũ rũ bùn đứng dậy. Những thứ này tôi đều biết cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chỉ là tôi muốn lý tính hỏi một chút, có đáng không?” Tôi rất tò mò, một Tô Tình Nguyệt từng vứt bỏ cậu một lần, liệu lần này có cùng cậu đi đến cùng hay không.
Cậu ta nhìn chằm chằm tôi, dường như đột nhiên bị châm ngòi cơn giận.
“Anh không giống loại phú nhị đại từ nhỏ đã có mọi thứ như em, anh lại càng không phải là loại thương nhân tinh ranh chỉ biết tính toán như em. Anh không có vô tình vô nghĩa như thế!”
“Lâm Tri Vi, có đôi khi anh thật sự rất ghét cái tư thái ngồi tít trên cao của em. Em lúc nào cũng ra lệnh cho anh nên làm cái gì và không nên làm cái gì. Nhưng anh là một người đàn ông trưởng thành, là bạn trai của em chứ không phải là đàn em của em. Anh có năng lực tự mình đưa ra quyết định!”
“Em xác thực rất ưu tú. Em lúc nào cũng bay khắp nơi trên thế giới, bên cạnh xoay quanh toàn là những tinh anh nam giới xuất sắc. Còn anh thì sao? Anh nỗ lực như vậy chẳng phải là để xứng đôi với em sao!”
“Anh từ trước đến nay chưa từng muốn thật sự chia tay với em. Anh chỉ là muốn em quan tâm đến anh nhiều hơn một chút.”
“Đêm đó anh và Nguyệt Nguyệt cái gì cũng không xảy ra, chỉ là trời mưa nên cô ấy tá túc lại nhà anh một đêm mà thôi!”
“Còn em thì sao? Không nghe giải thích, không cần lý do liền đòi chia tay! Lâm Tri Vi, em không cảm thấy bản thân mình rất quá đáng sao?”
Tôi thực sự bị những lời oán trách ùn ùn kéo đến của cậu ta làm cho tức cười.
Trang Thảo
“Tôi quá ưu tú, cho nên đó là lý do để cậu hơi một tí là đòi chia tay, thậm chí là lý do để cậu ngoại tình tư tưởng sao?”
Tôi lần đầu tiên ý thức được vấn đề hẹp hòi trong nhận thức ở trên người Tô Tinh Hựu. Xuất thân bối cảnh của chúng tôi bất đồng, giáo d.ụ.c tiếp nhận bất đồng, nhiều khi cần tôi phải nhân nhượng và hạ mình để thích ứng với cậu ta, tôi cũng có những lúc cảm thấy ủy khuất. Nhưng bây giờ từng câu từng chữ của cậu ta lại đều là trách tôi không thấu hiểu cậu ta.
Hóa ra những sự lo liệu, tận lực an bài ổn thỏa cho con đường nghệ thuật của cậu ta chỉ là những mệnh lệnh mang tính áp đặt mà thôi. Thuở mới đạt được vinh dự, sự lót đường an bài của tôi là may mắn, là cảm kích. Đến khi nổi tiếng rồi thì đó lại trở thành mệnh lệnh và sự trói buộc. Nguyên lai con người thực sự có thể hẹp hòi đến mức này.
“Anh đã nói rồi, anh và Nguyệt Nguyệt...”
“Cậu có phải đã quên mất bài đăng công khai trên Weibo và show giải trí hợp thể của hai người rồi không?”
“Tô Tinh Hựu, hiện tại cậu đang cưỡng từ đoạt lý, thực sự càng ngày càng khiến người ta chán ghét!”