Giọng nói chuyển thành kinh ngạc vui mừng: "Lạc Lạc? Mẹ cứ nghĩ con sẽ về muộn một chút, không ngờ lại đến sớm như vậy. Để mẹ xem nào, ở đoàn phim có ăn uống đầy đủ không."
Mẹ Ninh vào cửa, liếc mắt một cái đã thấy Ninh Lạc, túi xách còn chưa kịp đặt xuống đã thân thiết kéo tay Ninh Lạc, sờ chỗ này, nắn chỗ kia.
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp, cực kỳ giống mình, nhe răng cười: "Mẹ."
Gọi ra không có chút gánh nặng tâm lý nào.
Dù sao diễn viên khi đóng phim, đối với một hòn đá cũng có thể tràn đầy cảm xúc gọi ba mẹ.
Mẹ Ninh lại vui như hoa nở, cười "ơi" một tiếng, kéo người vào phòng ăn, dọc đường nói không ngừng: "Ôi trời, đóng phim vất vả lắm, vừa khổ vừa mệt, Lạc Lạc ở đoàn phim chắc chắn không thoải mái bằng ở nhà, nhìn xem, gầy đi nhiều rồi, lát nữa ăn nhiều vào nhé."
"Trương mụ, mấy ngày nay làm thêm nhiều món ngon..." Mẹ Ninh dặn dò được một nửa, nhìn về phía Ninh Lạc, lựa lời, "Lạc Lạc, con định về nhà ở mấy ngày?"
Ninh Lạc nghĩ đến thông báo Vương Lâm gửi trong nhóm đoàn phim: "Mấy ngày gần đây đoàn phim nghỉ, không có việc gì ạ."
"Tốt, vậy ở nhà với mẹ nhiều hơn nhé." Mẹ Ninh sờ sờ đầu cậu, ánh mắt đầy yêu thương.
Đây là đứa con mà bà vất vả tìm về, một mình ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ cực, khiến mẹ Ninh muốn bù đắp cho cậu gấp bội.
Ninh Lạc ngoan ngoãn gật đầu, cái đầu xù xù cọ vào lòng bàn tay mẹ Ninh: "Vâng ạ."
【 Bà ấy dịu dàng quá, thật xinh đẹp. 】
【 Là người mẹ mà mình mong muốn nhất khi mười mấy tuổi. 】
Ninh Dương liếc nhìn cậu một cái.
Tài liệu về lai lịch của Ninh Lạc, Ninh Dương đều biết. Bố nuôi của cậu mất từ rất sớm, mẹ nuôi tính cách mạnh mẽ, có tính kiểm soát rất cao, là một phụ huynh kiểu Trung Quốc điển hình, coi con trai như vật sở hữu để quản giáo. Nhưng bà cũng đã qua đời ba năm trước.
Ninh Lạc thích mẹ Ninh, nói ngọt dỗ bà vui, những lời hay ý đẹp nói ra không hề trùng lặp. Mẹ Ninh cũng rất vui, trên bàn ăn không ngừng gắp thức ăn cho cậu.
Những người khác đều bị hai người họ bỏ qua.
Mẹ Ninh nói chuyện một hồi, chủ đề lại chuyển sang Ninh Dương: "Nếu con muốn làm minh tinh lớn, có thể nói chuyện nhiều hơn với anh cả con, anh cả con có không ít sản nghiệp trong giới giải trí, rất lợi hại đó."
Ninh Lạc đương nhiên biết, những sản nghiệp đó sau này đều sẽ lót đường cho Ninh Tịch Bạch, nhưng miệng lại nói: "Thật sao ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đúng rồi," Mẹ Ninh buông đũa, nhìn về phía Ninh Dương, "Nếu không phiền, mẹ muốn nhờ Tiểu Dương chiếu cố Lạc Lạc một chút."
Là giọng điệu thỉnh cầu lịch sự. Mẹ Ninh gả vào nhà họ Ninh khi Ninh Dương đã học tiểu học, đã biết chuyện, nên với bà vẫn luôn không thân.
Ninh Tịch Bạch từ lúc ngồi xuống xem cảnh mẹ hiền con thảo đã bắt đầu tâm trạng không tốt, trước khi Ninh Dương kịp mở miệng, hắn đã nói: "Mẹ, anh hai cũng rất lợi hại, mẹ đừng coi thường anh ấy nhé. Hơn nữa anh hai có quy hoạch sự nghiệp của riêng mình, chắc chắn không thích người khác tùy ý can thiệp."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nếu là nguyên chủ, với 120 cân thể trọng và 90 cân tính phản nghịch, bị kích động như vậy chắc chắn sẽ khó chịu, cậu ta ghét nhất là bị người khác kiểm soát, bắt ép đi theo con đường nào đó.
Nhưng Ninh Lạc thì không phải, vừa nghe lời này liền lập tức phản bác, tâng bốc hết lời: "Sao có thể, con thích mẹ quản chuyện của con, mẹ và anh cả chọn cho con chắc chắn là quy hoạch tốt nhất." 【 Đùa à, đùi vàng ở ngay trước mắt mà không ôm? Tôi là người cao quý, kiêu ngạo như vậy sao? Xin đừng thương tiếc đóa hoa mỏng manh này, cứ ném hết tài nguyên qua đây đi! 】
【 Anh trai cho em chút tài nguyên đi, cầu xin anh trai, anh trai, anh trai, anh trai... 】
Ninh Dương ngồi ngay bên cạnh Ninh Lạc, từng tiếng "anh trai" réo rắt bên tai.
Đột nhiên, âm thanh ngắt quãng.
Ninh Lạc cười khẽ một tiếng, giọng nói thấp đến mức không nghe thấy nhưng lại bị Ninh Dương bắt trọn: "Anh trai, ha ha, cục tác."
"..."
Ninh Dương siết c.h.ặ.t đũa, tim lại đập nhanh.
Mẹ Ninh: "Tiểu Dương?"
Ninh Dương đã sớm liệu được màn này, nể mặt mẹ Ninh cũng không thể từ chối, lúc này nhìn sườn mặt đang yên tĩnh ăn cơm của Ninh Lạc.
Ninh Lạc hình như rất thích cơm Trương mụ nấu, trong bát đã chất đầy thức ăn, cậu dùng đũa gắp một miếng lớn, hai má phồng lên nhai. Vì ăn được món ngon, mắt cậu hưởng thụ nheo lại, cực kỳ giống một chú hamster nhỏ đang vui vẻ tích trữ lương thực.
Mẹ Ninh vẫn đang đợi anh ta mở miệng, Ninh Dương nói: "Gần đây có một buổi chụp tạp chí, để cậu ấy đi thử xem."
Đây là nể mặt mẹ Ninh, không liên quan gì đến Ninh Lạc.
Đây là ý đã đồng ý. Mẹ Ninh thở phào nhẹ nhõm, cười gắp thức ăn cho anh ta.
Ninh Lạc cũng học theo, gắp một miếng sườn, giọng nói thành khẩn như thể người nói anh ta là đồ ngốc không phải là mình: "Cảm ơn anh cả."