Toàn Showbiz Nghe Tôi Nổi Điên

Chương 118



Lời của Đinh Thiệu Ý như hòn đá tạo nên ngàn lớp sóng.

Đừng nói những người khác, ngay cả Đinh Đãng Mậu cũng không ngờ còn có chiêu rút củi đáy nồi* này, người đờ ra.

*Giải quyết vấn đề từ gốc, triệt để, loại bỏ căn nguyên của vấn đề thay vì chỉ giải quyết phần ngọn, tạm thời.

Hắn không phản bác ngay lập tức, thế là đã tạo cơ hội cho tin đồn lên men.

[ ??? Anh giai này chẳng phải đang xây dựng hình tượng học giỏi IQ cao sao? Tôi nhớ các fan anh ta rất thích thổi phồng anh ta là 'trần nhà của những người mê trí tuệ' mà. ]

[ Học giỏi gì cơ? Học giỏi mà ngay cả CET 4 cũng không qua á? Sống lâu mới biết. ]

[ Không qua CET 6 thì thôi, nhưng CET 4 hơi quá rồi, chỉ cần học tốt ở cấp ba thì đâu đến nỗi không qua được. ]

Fan Đinh Đãng Mậu không ngồi yên được nữa.

[ Chưa xác thực đã la hét cái gì, vu khống sẽ bị kiện đấy. ]

[ Ninh Lạc có ý gì vậy? Lúc nãy cậu ta đang mỉa mai Miêu Miêu phải không? Thằng thần kinh à?? ]

[ Có bệnh thì đi chữa đi!! ]

Fan Ninh Lạc nhìn thấy.

[ Hở? Bé Lạc nhà chúng tao đúng là đứa thần kinh mà, nhỏ tự nói đó. ]

[ Mỗi vậy thôi hả? Các mày đổi từ khác để chửi đi, đổi từ mà Ninh Lạc chưa tự chửi mình xem. ]

[ Các mày đánh nhau tao là người đầu tiên chạy! Bé Lạc cứ dũng cảm mà bay, có chuyện gì tự đi mà chịu. ]

[ Không được không được không thể chửi! Tụi mày chửi bay thú cưng online của tao thì sao? Nhiều nhất chỉ có thể nói nhỏ đần thôi. ]

Fan Đinh đang chuẩn bị xắn tay áo đánh nhau: O.o?.

Đùa nhau, nhà chúng mày kiểu gì vậy? Sao lại tự chửi idol mình?

Fan Đinh nhất thời rút kiếm tứ phía, lòng hoang mang.

Ninh Lạc âm thầm lặp lại: "CET 4..."

【 Nghe xong câu này, một cảm giác ưu việt về trí tuệ tự nhiên nảy sinh trong mình. 】

Hướng Bốc Ngôn điên cuồng gật đầu, ai chẳng thế. Hắn ta vốn là người làm thực tập sinh từ nhỏ, cuối cùng không còn là người duy nhất mù chữ trên xe, đáng mừng thay, đáng mừng thay.

Ngay cả ánh mắt nhìn Đinh Đãng Mậu cũng mang theo niềm vui khôn xiết khi phát hiện ra đồng loại.

Chính là kiểu: À, hóa ra cậu cũng là đồ ngu.

Đinh Đãng Mậu giật mình tỉnh táo, lớn tiếng phản bác: "Không phải như vậy!"

Hắn nói với tốc độ chưa từng có, ngay cả hình tượng u sầu quý phái của mình cũng quên luôn, "Đinh Thiệu Ý nó còn nhỏ nhớ lộn cũng là điều dễ hiểu, hoàn toàn không có chuyện như vậy. Nếu tiếng Anh tôi không tốt thì làm sao tôi ra nước ngoài được? Đơn xin du học cũng cần điểm tiếng Anh mà."

Đinh Thiệu Ý bị nghi ngờ, rất không vui nhíu mày.

Ninh Lạc cảm thấy quá đáng.

【 Gì? Cậu đang nghi ngờ trí nhớ của một thiên tài IQ cao 12 tuổi đã vào đại học A ư? Mấy hạt lạc thôi mà uống thành ra thế này? 】

Đinh Thiệu Ý không còn không vui nữa.

Mặc dù cô bé vẫn mặt liệt, nhưng đôi chân ngắn đung đưa qua lại đã bộc lộ cảm xúc thật, đẩy túi khoai tây chiên to bằng hai khuôn mặt mình cho Ninh Lạc: "Quần, anh, anh ăn đi."

【... Anh ngầu, thật mới mẻ. 】

Ninh Lạc chuyển nỗi phẫn uất thành sự thèm ăn, hung hăng nhét một nắm lớn, cái túi lập tức vơi đi một nửa.

Đôi mắt Đinh Thiệu Ý tức thì lộ ra nỗi đau lòng thuộc về độ tuổi của cô bé, lén lút lấy tay che túi lại chút xíu.

Thầy Đũng Quần ăn hơi nhiều.

Không ai đếm xỉa đến Đinh Đãng Mậu.

Ánh mắt Đinh Đãng Mậu như muốn đốt cháy Đinh Thiệu Ý, ngầm ý bảo cô bé nói vài lời, nhưng lại thấy cô bé cứ ăn mãi, tức đến nỗi bốc hỏa.

Ăn ăn ăn chỉ biết ăn, không biết giải vây cho hắn sao? Nếu không phải gần đây độ hot của hắn thấp muốn dựa vào cặp anh em IQ cao để thổi một làn sóng nhiệt, ai lại muốn dẫn thứ quái thai này ra ngoài?

Đáng lẽ nên bị nhốt trong nhà!

Tào Cẩn Lưu giơ tay: "Anh Đinh nói cũng đúng, dạo này ba em cũng ép em học tiếng Anh điên cuồng."

Đinh Đãng Mậu thở phào, ném cho cậu ta ánh mắt biết ơn.

Nào ngờ câu tiếp theo của Tào Cẩn Lưu: "À phải rồi anh, anh thi IELTS hay TOEFL? Bao nhiêu điểm thế?"

Hơi thở vừa thở ra của Đinh Đãng Mậu lại mắc kẹt trong cổ họng, lên không được xuống không xong, gượng ép nặn ra một nụ cười: "... Điều này chẳng có gì đáng nói, đều là chuyện quá khứ rồi."

Tào Cẩn Lưu tính hỏi tiếp, đã bị Chu Kiều kéo tay áo.

Chu Kiều nhìn cậu ta, hỏi: "Em định ra nước ngoài à?"

Tào Cẩn Lưu: "... Anh Tiểu Kiều nghe em giải thích, em không có! Đó là ba em muốn chứ không phải em!"

Chu Kiều mím môi, khuôn mặt lạnh lùng càng thờ ơ: "Không sao, chuyện quan trọng như vậy, không nói với anh cũng là điều đúng đắn."

Tào Cẩn Lưu: Muốn tự vả cho mình phát!

Lộ Đình Châu chống khuỷu tay vào cửa sổ, đưa mắt thu hết cảnh tượng ồn ào trong xe, yên tĩnh như tự tạo thành một vòng tròn riêng.

Anh cúi đầu gõ một dòng chữ gửi đi.

【 Lộ: Kiểm tra thành tích học tập của Đinh Đãng Mậu. 】

【 Giết sạch tư bản khắp thiên hạ: Cậu ta chọc tức cậu à? Sai sai, cậu ta là loại mềm nắn rắn buông mà. 】

【 Lộ: Không chọc, nhưng tôi nghĩ Tiểu Lạc hẳn là muốn biết. 】

【 Giết sạch tư bản khắp thiên hạ: 6. Hai đứa tình nhân các cậu nhất định phải đứng ở tuyến đầu của hóng hớt phải không? Thế nào cũng phải tạo ra một màn kịch cho mọi người, Đinh Đãng Mậu 'sập nhà' thì hai đứa mới vui nhỉ. 】

Lộ Đình Châu nhìn bầu trời xanh mây trắng mà xe buýt chạy qua ngoài cửa sổ, cong môi.

Đây chẳng phải là mục đích của Ninh Dương sao? Mình đẩy sóng giúp một tay, hy vọng ông anh vợ tương lai không quá tức giận việc mình dụ dỗ người về nhà.

Tiền Đa Đa đứng ra ngăn cản cảnh tượng hỗn loạn trong xe như tám trăm con vịt kêu quàng quạc, cố gắng hắng giọng: "Khụ khụ, ánh mắt nhỏ của ai chưa nhìn thầy nào?"

Ninh Lạc bị tiếng ho kia làm đau tai.

【 Được đấy, đờm già nhiều năm cũng bị anh khạc ra rồi. 】

Tiền Đa Đa: "..."

Mình nhịn!

Anh ta nói: "Tin rằng mọi người đều rất tò mò về điểm đến ghi hình lần này. Đính đong, chính là thành phố Lạc của chúng ta! Chúng ta sẽ ở trong thành cổ, trải nghiệm sâu sắc văn hóa thành cổ, hoàn thành ghi hình tập cuối cùng."

"Để cho mọi người có trải nghiệm nhập vai hơn, các bạn sẽ là người ngoại tỉnh đi làm kiếm tiền sống ở đây, trở thành học việc tại tiệm cầm đồ. Đồng thời, trong thành cổ còn sẽ phát hiện ra những mẩu chuyện xưa cần mọi người giải mã khám phá, giúp đỡ dân chúng trong thành."

【 Không giúp, đi làm sẽ đánh mất nhân tính của tôi, thích làm gì thì làm, đừng chết trước cửa nhà tôi. 】

Ninh Lạc bày vẻ mặt 'Sao, có bản lĩnh thì kết án tử hình tôi đi' không sợ gì cả.

Nhân tính của Tiền Đa Đa cũng tạm thời mất đi một chút, tự nhủ giết người là phạm pháp mới khó nhọc điều chỉnh lại: "Để nâng cao tính tích cực của mọi người, kỳ ghi hình này sẽ chia thành hai nhóm đối đầu để giải mã khám phá, lần lượt là nhóm anh trai và nhóm em gái, quyết toán mỗi ngày, nhóm có điểm thành tích cao hơn sẽ nhận được phần thưởng vật tư dồi dào hơn."

Hướng Bốc Ngôn load một hồi, chỉ vào mình: "Nhóm em gái? Tôi?"

Tiền Đa Đa mỉm cười: "Còn có Ninh Lạc, Tào Cẩn Lưu và cô bé."

Ninh Lạc chớp chớp mắt, đột nhiên e thẹn, khi ống kính quét qua liền đưa tay lên má làm hình trái tim wink với mọi người, tặng kèm một nụ cười ngọt ngào.

[ Aaaaa dễ thương chết mất! Con người sống là để xem bé Lạc! ]

[ Ngọt đến nỗi tôi lập tức tháo máy thở gọi to: Lộ Đình Châu chết bầm sao dám cướp vợ tôi! ]

[ Hay! Nhóm em gái hahahaha, chiến thắng của đảng nặn tượng đất!* ]

*Coi nhân vật nam là nữ

[ Ô mô ô mô, thế chẳng phải sẽ thấy bé Lạc đối đầu với anh Lộ à? Họ không cùng một nhóm. ]

[ Thật đấy hhhh, mong chờ một làn sóng. ]

[ Tôi chỉ có một yêu cầu, Ninh Tiểu Lạc đừng bị sắc đẹp mê hoặc làm nội gián! ]

[ Câu này nên nói với anh Lộ, tao còn sợ ảnh trở thành em gái ngoài biên chế của nhóm em gái, trực tiếp 5v3 luôn. ]

Ninh Lạc dường như nghe thấy tiếng lòng của đám dân mạng, bèn quỳ ngồi trên ghế xe quay đầu nhìn Lộ Đình Châu, cười hì hì hỏi: "Bé Lộ, bây giờ gia nhập nhóm chúng em được tặng kèm một nụ hôn đấy."

Lộ Đình Châu nhìn lại, ánh sáng và bóng tối cắt trên khuôn mặt anh tạo nên bóng mờ nhạt, mặt mày chứa đựng nụ cười: "Anh chỉ đáng giá một nụ hôn thôi sao?"

Ninh Lạc hỏi: "Vậy anh muốn thế nào?"

Lộ Đình Châu kéo dài giọng: "Để anh nghĩ xem..."

"Anh không cần nghĩ nữa," đôi mắt Ninh Lạc đã nhìn thấu quá nhiều, liếc sơ đã biết có người muốn tăng giá vô tội vạ, vung tay ngắt lời anh, quay đầu nói với Chu Kiều, "anh Tiểu Kiều có gia nhập nhóm chúng em không? Tặng anh hai nụ hôn đấy."

Nói xong đã gửi một nụ hôn gió, "Moa moa, yêu anh."

Tào Cẩn Lưu: ?

Tào Cẩn Lưu: !!!

Cậu ta hét toáng: "Anh Tiểu Lạc, sao anh có thể như vậy!"

Chu Kiều nhất thời đứng ngồi không yên.

Bởi vì anh ta cảm giác ánh mắt sâu kín của Lộ Đình Châu giống như đã rơi xuống cổ mình, có lẽ đang cân nhắc làm thế nào để thọc người._____

Nhớ vote cho tui nha~