Giọng nói ngày càng nhỏ, tựa như đều bị mưa lớn nuốt chửng.
"Chuyện này, hẳn là Thẩm Châu đang tập thể d.ụ.c buổi sáng, dù sao thời gian ở nước ngoài cùng chúng ta chênh lệch, không giống nhau." – Tôi an ủi.
Lương Ký phát ra tiếng cười, nhưng độ cong trên khóe miệng lại đè xuống rất thấp, giống như nghe được chuyện cười gì đó, trên mặt mang theo trào phúng lạnh lùng.
"Cô làm sao so với tôi còn ngốc hơn."
Tôi khuyên cậu ta nên quay trở lại, nếu không anh trai cậu ta chắc chắn sẽ mắng tôi, không thể để tiền lương của tôi bị trừ được.
Tôi đưa ô cho Lương Ký, kêu cậu ta tự cầm ô, còn tôi đưa cậu ta trở về.
Tôi cẩn thận kéo góc áo cậu ta và kéo câu ta trở về.
Tôi dặn cậu ta: "Sau khi trở về, cậu tắm nước nóng trước, xong rồi tôi sấy tóc cho cậu, sau đó cậu ngủ sớm, như vậy sẽ không đau đầu."
Cậu ta yên lặng một lát rồi nói: "Cô có biết tôi nhớ tới cái gì không?"
"Tôi nhớ tới đại hội thể thao năm lớp 11, tôi tham gia chạy đường dài bị ngã, cô cùng Thẩm Châu đều đi tới chỗ tôi, Thẩm Châu hỏi tôi như này còn muốn thắng như thế nào, còn cô hỏi tôi có đau hay không."
Tôi nhớ, tôi đã hoảng loạn muốn hỏi cậu ấy có muốn đến phòng khám hay không.
Lương Ký lại đứng lên, c.ắ.n răng cười với Thẩm Châu: "Cho dù tôi ngã, cũng sẽ mang vị trí thứ nhất về cho cậu."
Lời nói của tôi bị nuốt vào trong cổ, hai tay vươn ra cũng chậm rãi rũ xuống.
Lương Ký nhớ lại chuyện trước kia, tôi thủy chung không nói gì, chúng tôi ăn ý trầm mặc, cũng không biết đối phương đang suy nghĩ cái gì.
Khi về đến biệt thự, mưa đã ngừng.
Sau đêm mưa đó, Lương Sơ giống như không biết chuyện em trai bảo bối của mình đã rời khỏi nhà, tôi và Lương Ký ăn ý lựa chọn giấu diếm.
Tôi chủ yếu sợ bị trừ tiền, bởi vì tôi cần tiền.
Chuyên ngành tôi chọn là thực vật, mục tiêu của tôi là vào viện khoa học nông nghiệp. Đó là giấc mơ của tôi, bởi vì tôi thích trồng trọt từ khi còn nhỏ.
Đây là một nghề có thể nghèo trong tương lai, vì vậy tôi phải tiết kiệm nhiều tiền hơn, để sau này có thể cống hiến hết mình cho nghiên cứu khoa học.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện mình thích, tôi liền nhịn không được mà vui vẻ.
Lúc đẩy Lương Sơ đi vòng quanh vườn hoa biệt thự, tôi liền nghĩ, đất ở đây thật tốt, nếu trồng khoai tây thì tốt biết bao, như vậy có thể viết một luận văn về nuôi cấy mô khoai tây.
Bởi vì trong lòng vẫn nghĩ đến chuyện khoai tây, Lương Sơ gọi tôi vài tiếng, tôi cũng không nghe thấy.
Lương Sơ thấy tôi lơ đễnh, ánh mắt híp lại, hỏi tôi: "Đang suy nghĩ cái gì?"
Tôi lấy lại tinh thần và trả lời thành thật: "Đang nghĩ viết luận án."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lương Sơ tựa hồ có chút hứng thú, tuy rằng tôi cùng trường với anh ta, nhưng anh ta học tài chính. Anh ta dường như có chút tò mò loại người nghèo như tôi sẽ học chuyên ngành gì, IT nóng hổi, hay là tài chính tương lai lương cao.
"Thực vật học." – Tôi thành thật nói cho Lương Sơ biết chuyên ngành của mình.
Mắt thường có thể thấy được, mặt nạ hiền lành của Lương Sơ dần dần tan rã, anh ta đột nhiên ôm bụng cười.
Tiếng cười trong sáng, đôi mắt bởi vì ý cười không thể khống chế mà hơi nheo lại, dưới ánh mặt trời lóe lên điểm sáng màu vàng.
Tôi thấy anh ta cười rất vui vẻ thì có chút ngượng ngùng nói: "Em chỉ thích nghề này, em cũng hy vọng mình có thể thông qua nghiên cứu mở rộng sản lượng rau, đóng góp cho đất nước. Đó là những gì giáo viên chính trị trung học nói.”
Tôi trung thực giải thích lý tưởng của mình.
Lương Sơ nhẹ nhàng xoa bụng, cười nói: "Không ngờ Quốc Cao còn có một mọt sách nhỏ như em."
Cái gì mà mọt sách nhỏ? Tư bản như bọn họ làm sao có thể hiểu được lý tưởng vĩ đại của dân thường chúng tôi. Tôi bĩu môi không muốn cùng Lương Sơ thảo luận.
May mà anh ta còn gọi là Lương Sơ, thế nhưng cũng không cảm nhận được niềm vui trồng cây.
Giọng cười Lương Sơ quá lớn, kinh động Lương Ký ở lầu hai.
Lương Ký mò mẫm đẩy cửa sổ ra, dựa vào âm thanh mà hướng dưới lầu rống lên: "Tống Quân Quân, cô lên lầu cho tôi, tôi muốn cô đọc tiểu thuyết cho tôi."
Từ đêm mưa đó, Lương Ký luôn như vậy.
Chỉ cần lúc tôi chăm sóc Lương Sơ, cậu ta không nhịn được vài phút liền cắt ngang.
Cũng may Lương Sơ làm anh trai không so đo với cậu ta. Anh ta ngẩng đầu, nhìn tôi nở nụ cười nhẹ, sau đó nói: "Em đi đi, tôi không sao."
Tôi vội vàng chuẩn bị đi lên, Lương Sơ bỗng nhiên gọi tôi lại.
Tôi quay đầu lại nhìn, hai tay Lương Sơ đặt lên đùi, anh ta nhìn tôi, nặng nề nói: "Tống Quân Quân, đừng bởi vì Lương Ký ỷ lại mình mà vọng tưởng sẽ lấy được cái gì, Thẩm Châu không xứng với thằng bé, cô càng không."
Bầu không khí ôn hòa tốt đẹp khi nãy trong nháy mắt bị chọc thủng, hiện thực lãnh khốc trần trụi bày ra trước mặt tôi.
Tôi làm sao quên được, Lương Sơ khinh thường tôi, anh ta cho rằng tôi là kẻ đào mỏ. Làm sao tôi có thể nghĩ rằng anh ta là một người tốt vì khuôn mặt hiền lành đó được đây.
Tôi không nên nói với anh ta ước mơ của mình, không nên nói với anh ta nhiều đến thế, nếu chỉ im lặng thì mọi chuyện đã không như vậy.
Tôi cúi đầu, nụ cười trên mặt vừa rồi trong nháy mắt biến mất.
"Em không nghĩ điều gì."
Sau khi giải thích, tôi đẩy Lương Sơ trở lại phòng.