Tôi Bị Cho Leo Cây Vào Ngày Đi Đăng Ký Kết Hôn

Chương 10



“Năm em tám tuổi, không lâu sau khi mẹ qua đời, em đã bị bắt cóc, cũng chính vào lúc đó em đã gặp anh, người cũng đang bị bắt cóc giống như em. Chính anh đã dẫn em trốn thoát khỏi nơi vực thẳm tăm tối đó, nhưng sau đó vì quá đói nên em đã ngất đi, khi tỉnh lại thì không tìm thấy anh đâu nữa. Anh còn nhớ vết sẹo trên trán này của anh không? Chính là vết thương để lại khi anh cứu em lúc đó đấy.”

“Lúc đó vội vàng quá chưa kịp hỏi tên anh, em chỉ có thể dựa vào chút manh mối ít ỏi để bốn phương tìm kiếm. Cho đến tối hôm qua, nhìn thấy vết sẹo trên trán anh, cùng với nụ cười quen thuộc kia, mới giúp em khẳng định người mình tìm kiếm chính là anh.”

“Hóa ra cô bé năm đó chính là em!”

“Anh bị người của nhà họ Cố bắt đi, anh biết đó là một tổ chức buôn bán người, cho nên anh chỉ có thể bỏ trốn. Trên đường đi vừa vặn gặp được em, liền nghĩ đến việc dẫn em cùng đi theo. Sau khi ra ngoài em đói đến ngất đi, anh liền đi ra xung quanh tìm đồ ăn cho em, không ngờ lại đụng phải người nhà họ Cố, ông nội liền đưa anh trở về.”

“Không may là năm đó anh mười tuổi, cha mẹ vừa mới qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, anh không tin đó là một vụ tai nạn, nên đã nương theo ý của Cố lão gia mà ở lại nhà họ Cố, bí mật điều tra.”

“Chỉ là anh không ngờ lòng người lại có thể độc ác đến mức như vậy. Sự xuất hiện của anh khiến những kẻ bắt cóc anh hoảng sợ, thế là bọn chúng hợp lực lại đối phó với anh, đ.â.m mù mắt anh, đ.á.n.h gãy chân anh, giam lỏng anh ở biệt thự cổ nhà họ Cố, mặc dù khi đó anh mới mười tuổi, là cái độ tuổi hoàn toàn chẳng thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho bọn chúng.”

Cố Hoài Án không khóc, nhưng mắt tôi đã khóc đến đỏ hoe. Nghe những gì anh đã phải trải qua, tôi vừa đau lòng lại vừa căm phẫn.

“Hôm nay ông nội đưa cho anh miếng ngọc này, đồ vật của mẹ em lại nằm trong di vật của cha anh, mà hai chúng ta lại trùng hợp đến thế, cha mẹ cùng qua đời vào một khoảng thời gian, rồi cùng bị bắt cóc. Cho nên em đoán cha mẹ chúng ta quen biết nhau, năm đó đã phát hiện ra bí mật gì đó, sau đó lần lượt bị hãm hại.”

“Chắc là mẹ em đã phát hiện ra bí mật của bọn chúng trước, trước khi bị hại đã đem tín vật và thông tin kể lại cho cha mẹ anh, không ngờ họ cũng gặp nạn không lâu sau đó.”

“Cha mẹ của hai chúng ta chắc chắn là bị cùng một lũ người hãm hại.”

Cố Hoài Án phân tích rất có lý, tôi đem những lời Tạ San Nam vừa nói kể lại cho anh nghe, đem tất cả các manh mối xâu chuỗi lại với nhau.

“Tạ San Nam nói mẹ em đã chen chân vào hôn nhân của bà ta, sau đó mới gả cho bố em. Cho nên em nghĩ Cố T.ử Việt và mẹ em trước đây chắc chắn từng có quan hệ yêu đương, sau đó bị Tạ San Nam chen ngang vào, mẹ em mới gả cho bố em, kết quả là bố em cũng ngoại tình, toàn là lũ đàn ông tồi.”

“Nói như vậy, Cố T.ử Việt là nhân vật rất then chốt, hơn nữa anh nghi ngờ bố em và Cố T.ử Việt bọn họ đều chung một phe, nếu không ông ta chẳng có lý do gì để gả em cho anh cả.”

“Ừm, xem ra năm đó đã động chạm đến lợi ích của bọn chúng, chắc chắn là chứng cứ phạm pháp phạm tội, nếu không phải như thế, bọn chúng sẽ không đuổi cùng g.i.ế.c tận như vậy.”

“Anh đã điều tra ra được chút manh mối rồi, đừng vội, qua hai ngày nữa anh sẽ đi dò xét một phen.”

“Công ty nhà họ Cố hiện tại do Cố Ty Bình và Cố Hàn Bành cùng nhau quản lý, hai người bọn chúng tuy cùng một mẹ sinh ra, nhưng vì tranh giành tài sản và quyền quản lý nên mối quan hệ không hề tốt đẹp, có thể bắt đầu từ chỗ gã.”

13

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Anh đói rồi phải không? Em đi mua cái gì đó cho anh ăn nhé.”

“Anh không đói, chỉ cần vợ ở bên cạnh bầu bạn là được rồi.”

Tôi vừa mới đứng dậy, Cố Hoài Án liền nắm lấy tay tôi, siết c.h.ặ.t vào lòng anh.

“Từ trưa đến giờ chưa ăn uống gì rồi, lại còn trải qua một trận náo loạn như thế này, thân thể chịu không nổi đâu, anh ngoan ngoãn nghỉ ngơi một chút đi.”

Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh, vỗ vỗ lên tay anh.

“Ngoan, đợi em về nhé.”

“Được rồi.”

Cố Hoài Án rất nghe lời, buông tay tôi ra, ngoan ngoãn nằm xuống, đắp c.h.ặ.t chăn lại.

Dáng vẻ ngoan ngoãn này thực sự khiến người ta yêu thích khôn nguôi, làm người ta lưu luyến chẳng muốn rời.

Sợ Cố Hoài Án phải đợi lâu, tôi đặc biệt chọn một cửa hàng gần nhất, mua chút cháo dưỡng dạ dày và canh sườn, xách đồ ăn vội vã chạy trở về.

Vừa đến cửa phòng bệnh liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến người ta vô cùng tức giận.

Cố Hoài Án trên giường bệnh nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, tưởng tôi đã trở về, liền vội vàng ngồi dậy.

“Vợ ơi, em về rồi à?”

Một tiếng “Chát” vang lên khô khốc, trên mặt Cố Hoài Án lập tức xuất hiện một dấu bàn tay năm ngón rõ mồn một, in hằn trên làn da trắng ngần càng thêm nổi bật ch.ói mắt.

“Thằng ranh con, mấy ngày không gặp mà đã tự có bản lĩnh rồi nhỉ! Dám đ.á.n.h con trai tao thành ra nông nỗi kia, tao thấy mày là chán sống rồi!”

Cố Hoài Án bị cái tát đột ngột này đ.á.n.h cho hơi choáng váng, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Gã đàn ông đứng trước mặt anh lại giơ tay lên định tát cái thứ hai. Đúng lúc này tôi vừa vặn chạy tới, sải bước lao vào trong phòng bệnh, đặt đồ ăn vừa mua xuống, một tay túm c.h.ặ.t lấy cổ tay gã, rồi thuận tay trả ngược lại một cái tát nảy lửa, năm ngón tay in rõ mồn một trên mặt gã.