Tôi Bị Cho Leo Cây Vào Ngày Đi Đăng Ký Kết Hôn

Chương 5



“Ta chẳng còn sống được bao lâu nữa, trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể nhìn thấy cháu cưới vợ, sau này có Kiều Kiều ở bên cạnh cháu, ta cũng có thể yên tâm ra đi rồi.”

“Là ta có lỗi với cháu, năm đó việc cha mẹ cháu qua đời ta đã không thể ngăn cản, những năm qua cháu đã chịu khổ rồi.”

Cố lão gia nắm lấy tay Cố Hoài Án, đau lòng nhìn anh.

“Hoài Án, hy vọng cháu đừng hận ta vì đã không bảo vệ được cháu.”

“Ông hãy tịnh dưỡng cho tốt... Cháu không hận ông.”

“Kiều Kiều, cháu lại đây, ta có thứ này muốn đưa cho cháu.”

Ông từ trong ngăn kéo thứ hai ở đầu giường lấy ra một chiếc hộp gỗ, trông có vẻ đã có tuổi đời rồi.

“Chiếc vòng tay này cháu hãy cất giữ cho kỹ, hai đứa nhất định phải sống thật tốt với nhau.”

“Chiếc vòng tay này! Đây là đồ của mẹ cháu, tại sao nó lại ở chỗ ông?”

Tôi mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong đặt một chiếc vòng ngọc, trên đó có khắc tên của tôi. Từ khi còn rất nhỏ tôi đã thấy mẹ luôn đeo nó, sau đó mẹ đột nhiên mất tích rồi truyền đến hung tin, còn chiếc vòng tay thì không rõ tung tích.

“Chiếc vòng này là do ta tìm thấy khi thu dọn di vật của cha Hoài Án, đây cũng là lý do tại sao ta lại để cháu và Hoài Án kết hôn với nhau.”

“Chuyện năm đó đã xảy ra những gì ta cũng không rõ, những gì ta có thể làm cho hai đứa chỉ có bấy nhiêu thôi, chân tướng còn lại phải tự hai đứa đi tìm kiếm.”

Trong lòng tuy còn nhiều nghi vấn, nhưng nhìn thần sắc của Cố lão gia là tôi đã đoán được một hai. Sự tình năm đó chắc chắn ông có biết chút gì đó.

Ông không chịu nói, trong lòng tôi đã có câu trả lời, chuyện năm đó nhất định có liên quan đến nhà họ Cố, thậm chí kẻ đứng sau màn chính là người nhà họ Cố.

Tôi không nhắc lại chủ đề này nữa. Cố Hoài Án ở nhà họ Cố mười mấy năm nay chưa từng bước ra khỏi cửa nhà, tôi muốn nói rõ ràng với ông cụ.

“Ông nội, Hoài Án ở trong biệt thự họ Cố này đã mười mấy năm rồi, bây giờ cháu và anh ấy đã kết hôn, nếu cứ tiếp tục giam lỏng anh ấy ở trong nhà thì vô cùng bất tiện.”

“Trước đây một mình anh ấy không nhìn thấy lại phải ngồi xe lăn, có nhiều điểm bất tiện, cháu có thể hiểu được. Nhưng bây giờ có hai chúng cháu rồi, tổng không thể cả đời không bước ra khỏi nhà họ Cố chứ?”

“Nếu ông nội thực sự muốn tốt cho Hoài Án, xin ông đừng hạn chế tự do của anh ấy nữa.”

“Cháu tin ông nội cũng là người thấu tình đạt lý, chuyện này chỉ cần một câu nói của ông là xong, không cần cháu phải nói nhiều nữa.”

Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra lắc lắc, cúi người nhìn ông cụ.

Im lặng một hồi lâu, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt, cuối cùng ông cụ cũng gật đầu đồng ý.

“Ông nội, ông giữ gìn sức khỏe, chúng cháu xin phép về trước ạ.”

Có được câu trả lời, tôi mỉm cười đẩy Cố Hoài Án ra khỏi phòng, trở về phòng mình.

“Anh thực sự không hận ông cụ sao? Nếu không phải vì ông ấy dung túng, mặc kệ anh, thì đám người Cố Hàn Bành sao dám đối xử với anh như vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Hận... Hận thì có thể làm được gì chứ. Từ lúc cha mẹ anh qua đời là anh đã biết rồi, với bộ dạng này của anh thì có thể làm được gì.”

Cố Hoài Án cụp mắt xuống, khựng lại một chút. Tôi biết trong lòng anh có ngọn lửa giận, đôi bàn tay bên hông xe lăn âm thầm siết c.h.ặ.t. Những ngày tháng như thế này anh đã nhẫn nhục chịu đựng mười mấy năm trời.

“Anh không phải là không có tính khí, chỉ là bây giờ chưa phải lúc nổi giận mà thôi.”

“Mười mấy năm rồi, cũng đã đến lúc nên đi ra ngoài ngắm nhìn thế giới rồi.”

“Chiều nay chúng ta ra ngoài đăng ký kết hôn nhé, sau đó đi sắm sửa cho anh vài bộ quần áo mới.”

Anh nắm lấy tay tôi, mỉm cười nhận lời.

Ở một nơi tôi không chú ý tới, bên dưới chiếc gối bỗng lóe lên ánh sáng.

Tin nhắn thoại: “Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng.”

7

“Chào cậu cả!”

“Ồ! Thằng ba đây là muốn ra ngoài à? Mặc thành cái bộ dạng này ra đường là muốn người ta nhổ nước bọt bảo nhà họ Cố bạc đãi mày đấy phỏng!”

Còn chưa đi đến cổng lớn nhà họ Cố, chúng tôi đã bị người đi tới chặn lại.

“Xem ra rốt cuộc cũng tự có bản lĩnh rồi nhỉ, dám để ông nội thả mày ra ngoài.”

“Tiếng ch.ó sủa ở đâu ra thế nhỉ! Vừa mới đi nhà vệ sinh xong hay sao mà cái mồm thối hoắc thế không biết ~”

Tôi chán ghét liếc nhìn gã đàn ông mặc Tây trang là phẳng phiu đang đứng ở cửa, giơ tay che mũi phẩy phẩy không khí.

“Mày...!”

Cố Ty Bình nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong mắt lóe lên ngọn lửa giận, giống như giây tiếp theo sẽ bộc phát ngay lập tức.

Thấy gã tức giận, bác Vương vội vàng lên tiếng hòa giải.

“Cậu cả đã về rồi ạ. Đây là vợ mới cưới của cậu ba, thiếu phu nhân mới đến có lời lẽ mạo phạm, mong cậu cả đại xá bỏ qua cho.”

“Ồ? Vợ cơ à... Thú vị đấy, không ngờ thằng ba vừa mù vừa thọt mà cũng có người thèm ngó ngàng tới.”

“Đúng là hời cho mày quá... Em dâu có muốn cân nhắc đổi qua theo anh không, anh đây có thể làm em vui vẻ hơn cái thằng phế vật này nhiều.”

“Chao ôi ~ Cô vợ này của thằng ba làm anh thích mê đi được ấy...”

Cố Ty Bình không giận mà lại cười, vẻ mặt đầy bỡn cợt nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cho anh mượn chơi hai ngày đi, anh cho chú ít tiền, cũng đỡ cho chú phải sống hàn vi rách nát như thế này.”