Tôi Bị Mẹ Gả Cho Một Cậu Ấm Liệt Hai Chân

Chương 19



Cuối cùng là tôi không chịu nổi, bước vào giữa đám con trai, kéo cậu ra khỏi đám hỗn loạn.

Tôi vốn là “đầu gấu nhí” trong viện ít ai dám đụng.

Nhưng để bảo vệ cậu ấy, tôi đã không ít lần… đánh nhau với tụi trẻ kia đến bầm dập.

Sau vài trận chiến “một mất một còn” đám trẻ đó mới chịu thôi, không còn động vào Phó Tiện nữa.

Từ hôm ấy, cậu ấy trở thành “cái đuôi nhỏ” của tôi.

Đến cả lúc tôi đi vệ sinh, cậu ta cũng ngồi xổm canh ngoài cửa.

Khi ngủ, chăn chiếu cậu trải cạnh tôi, nhất định phải lén nắm tay tôi, mới có thể ngủ yên.

Cậu là một đứa trẻ thiếu thốn cảm giác an toàn đến cùng cực.

Ít nhất… hồi ấy là vậy.

Dưới sự “đào tạo đặc biệt” của tôi, Phó Tiện từ một chú cừu non yếu ớt, đã lột xác thành sói con nhỏ.

Cậu bắt đầu cao hơn, có da có thịt hơn, khuôn mặt tuy còn non nớt nhưng càng lúc càng ưa nhìn.

Và rồi tôi chẳng rõ từ bao giờ, đứa trẻ từng rụt rè ấy lại trở thành người “đánh nhau không ai địch nổi” trong viện.

Ai dám nói xấu tôi một câu cậu ấy lập tức vung nắm đ.ấ.m lao vào, ánh mắt đỏ ngầu như muốn ăn thịt người.

Dần dà chúng tôi thành bộ đôi không ai dám dây vào.

Cũng vì thế, càng không ai muốn lại gần.

Tôi có chút cô đơn.

Còn cậu ấy… lại có vẻ rất hài lòng.

Dường như chỉ cần mỗi ngày được ở cạnh tôi là đủ.

Nhưng… chuyện đẹp mấy rồi cũng tan.

Một thời gian sau, tôi phát hiện Phó Tiện… thay đổi.

Cậu trở nên thường hoảng hốt, dễ giật mình.

Thậm chí… bắt đầu tránh né cả cái chạm tay của tôi.

Lúc đầu, tôi rất tức giận.

Nhưng sau này tôi vô tình phát hiện ra…

Là viện trưởng.

Người phụ nữ trung niên luôn tỏ vẻ hiền lành đạo mạo ấy lại là kẻ có sở thích bệnh hoạn với trẻ em.

Và Phó Tiện với khuôn mặt dần rõ nét, thoát vẻ xanh xao ấy đã trở thành… mục tiêu mới của bà ta.

Đêm hôm đó Phó Tiện đã bỏ trốn khỏi trại.

Lúc rời đi chúng tôi thậm chí còn chẳng kịp nói với nhau một câu.

Từ đó về sau tôi không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa.

Những năm sau đó, tôi thường hay nghĩ về cậu.

Tôi luôn cho rằng Phó Tiện, có lẽ đã không còn sống.

Với một đứa bé mới 6 tuổi, tính tình lại nhạy cảm cực đoan như vậy mà bỏ trốn khỏi trại trẻ trong một thời kỳ xã hội còn quá nghèo nàn…

Liệu có thể sống sót được không?

Tôi cứ nghĩ mãi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Có lẽ trong những trại trẻ hiện tại, vẫn còn những đứa bé giống như cậu năm xưa.

Gầy gò, nhút nhát, yếu đuối… Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Nhưng rồi tôi lại chạnh lòng mà nghĩ:

Có lẽ sẽ không bao giờ có ai… đẹp như cậu ấy nữa.

Dù khi ấy, khuôn mặt ấy vẫn chưa thực sự nở rộ nhưng đã đủ khiến người ta kinh diễm đến ngẩn ngơ.

Kinh diễm đến mức nhiều năm sau, dù khi tôi đã trưởng thành mỗi lần nhớ lại ký ức năm xưa tôi vẫn luôn nhớ về đôi mắt nai con ấy.

Vì vậy, khi lớn lên tôi trở thành người cực kỳ yêu tiền.

Nhưng toàn bộ tiền tôi kiếm được, đều được dùng để quyên góp cho trại trẻ.

Dĩ nhiên không phải cái trại năm xưa.

Sau này, viện trưởng cũ đã lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t một đứa bé trong trại, hàng loạt tội ác khác cũng theo đó bị điều tra, và cuối cùng bị tống vào tù.

Tất cả những chuyện đó đều là sau khi tôi rời khỏi trại trẻ.

Rút mình ra khỏi hồi ức, tôi tựa đầu vào đầu giường, lặng lẽ lắng nghe Phó Tiện kể lại chuyện sau khi rời trại.

Anh nói aau khi trốn khỏi trại trẻ, anh lang thang đầu đường xó chợ.

Nhưng lại không dám đi quá xa.

Bởi vì anh sợ rằng, nếu đi xa quá… sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại tôi nữa.

Anh thường lén quay về, đứng từ xa nhìn tôi trong bóng tối.

Nhưng anh không dám đến gần.

Anh sợ, nếu bị người khác phát hiện tôi sẽ bị liên lụy.

Cũng sợ rằng chỉ cần nhìn thấy tôi, anh sẽ không nỡ rời đi.

Cho đến một ngày tôi được nhận nuôi.

Người nhận nuôi tôi chính là mẹ tôi bây giờ.

Sau khi tôi rời đi, Phó Tiện âm thầm theo dõi, quan sát tôi từ xa một thời gian.

Anh thấy mẹ tôi đối xử với tôi rất tốt.

Bà dành trọn tâm tư và tình cảm cho tôi, chăm sóc tôi hết lòng.

Tôi sống rất hạnh phúc.

Từ đó anh mới yên tâm rời đi.

Còn tôi.

Khi rời khỏi trại trẻ năm đó, tôi vừa tròn 7 tuổi.

Tôi được mẹ đón về nhà, và từ đó lớn lên trong tình yêu thương.

Mẹ tôi là người phụ nữ sống một cách rực rỡ.

Bà yêu ghét rõ ràng, yêu tiền và cũng khá hão huyền nhưng ngay cả khi trong túi chỉ có năm đồng, bà vẫn sẵn sàng dùng ba đồng mua bánh mì cho tôi, một đồng mua nước, và đồng còn lại tặng cho người ăn xin bên đường.

Mẹ tôi rất đẹp, và rất thích mặc màu đỏ, loại đỏ chói chang mà chẳng ai dám thử.

Cuộc đời bà, giống như một bông hồng đỏ rực rỡ bung nở.

Rực đến chói mắt.

Giờ đây, tôi biết, việc bà gả tôi cho Phó Tiện có lẽ còn mang theo mưu tính.

Nhưng tôi không hận bà. Thật lòng không hận.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com