Tôi Bị Mẹ Gả Cho Một Cậu Ấm Liệt Hai Chân

Chương 23



Chưa từng biết mùi đất ruộng là gì, nên hào hứng như được khám phá thế giới mới.

Và rồi, nó gặp một cô bé.

Khi cưỡng ép không được, nó dùng đá đập vào đầu cô bé.

May mà mẹ của cô bé đến kịp.

Trong lúc giằng co, bà đẩy nó rơi xuống sông.

Mà cô bé đó, chính là tôi.

Tôi không nhớ rõ đêm ấy.

Lúc tỉnh lại, tôi đã ở nhà, trong vòng tay mẹ.

Bà chỉ nói đơn giản: “Mẹ đến kịp lúc. Mẹ đuổi thằng khốn đó đi rồi.”

Tôi tưởng mọi thứ như vậy là kết thúc.

Tôi không hề biết, người mẹ mà tôi yêu thương, đã g.i.ế.c người.

Càng không biết, người đó lại là con trai của một trong những người quyền lực nhất thành phố này.

Mối nghiệt duyên này, đến cùng cũng khó lòng cắt đứt.

Ông ta từng lừa bà, phản bội bà.

Khiến bà tuyệt vọng với tình yêu, khiến bà mất con, mất luôn khả năng làm mẹ.

Bà cũng không vừa phế ông ta một lần, rồi lại chính tay g.i.ế.c con ông.

Quá khứ vòng quanh, oan oan tương báo, hai chữ "nghiệt duyên" e là còn quá nhẹ.

Tôi vội vàng chạy đến đồn cảnh sát.

Muốn gặp mẹ nhưng cảnh sát nói với tôi:

"Bà ấy không muốn gặp cô."

Tôi thử nhiều lần, nhưng lần nào cũng vô vọng.

Tôi chỉ đành quay về nhà.

Tôi cầu xin Phó Tiện mời luật sư giỏi nhất giúp mẹ.

Nhưng mẹ tôi không đợi được đến ngày đó.

Bà qua đời trong trại giam.

Không phải tự sát mà là ung thư giai đoạn cuối.

Ung thư phổi, giai đoạn cuối.

Tôi chưa kịp hỏi bà một lời, chưa kịp nói "mẹ ơi", thì mọi thứ đã kết thúc.

Nếu không có Phó Tiện ở bên, tôi e rằng mình đã không thể vượt qua nổi.

Anh luôn đồng hành với tôi, lấy thân phận con rể, lo liệu mọi việc từ đầu đến cuối.

Trong lễ tang, tôi ngẩn ngơ nhìn di ảnh trắng đen của mẹ.

Bức ảnh không màu, vậy mà cứ khiến người ta liên tưởng đến một màu đỏ chói lòa.

Màu đỏ của váy. Màu đỏ của môi. Màu đỏ của cả cuộc đời bà.

Mẹ tôi một đoá hồng rực rỡ, nóng bỏng và táo bạo, vậy mà giờ chỉ còn lại sắc xám tro.

Sau tang lễ, tôi trở về nhà.

Muốn vào phòng mẹ, lại bất ngờ phát hiện ra một bức thư bà để lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Trong thư, bà viết rõ mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của mình.

Trước khi chết, bà muốn nhìn thấy tôi kết hôn kết hôn với đúng người.

Người ấy, là người đã gặp tôi từ thuở bé, dõi theo tôi suốt bao năm, một lòng một dạ nhớ tôi chính là Phó Tiện.

Người đàn ông ấy tuy đôi chân tật nguyền, nhưng năng lực hơn người, đủ để che chở cho tôi cả đời.

Trước khi mẹ tôi ra đi, bà muốn gặp Phó Tri Thành một lần cuối.

Chỉ để nhìn lại người đàn ông mà bà vừa yêu suốt đời, vừa hận suốt kiếp.

Trong thư, mẹ viết: bà từng muốn sống rực rỡ như một đóa hoa.

Thế nhưng, bà lại gặp Phó Tri Thành.

Khi quen nhau, bà mới hơn hai mươi, là độ tuổi đẹp nhất đời người.

Còn ông ta đã bước qua tuổi bốn mươi, chín chắn, già dặn chỉ bằng vài lời đường mật, đã dễ dàng giam cầm bà trong lòng bàn tay.

Họ yêu, họ hận, dây dưa cả đời, đến cuối cùng cũng chẳng rõ ai nợ ai nhiều hơn.

Trong thư, mẹ cũng nhắc đến chuyện năm xưa ở quê. Bà nói:

“Khi mẹ đến nơi, quần áo con đã bị thằng bé kia cởi gần hết. Nếu mẹ đến trễ một phút thôi, có lẽ con đã… không còn trong sạch nữa.”

Trong cơn giận dữ, bà lao lên ngăn cản, đẩy nó xuống sông.

Lúc đầu bà có ý định xuống cứu, nhưng khi ánh trăng soi rõ mặt người kia bà nhận ra… chính là con trai của Phó Tri Thành.

Kẻ từng hủy hoại đời bà, giờ lại muốn làm điều tương tự với con gái bà.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Đêm ấy, mẹ đứng bên bờ sông rất lâu.

Có do dự, có giằng xé, nhưng cuối cùng, bà vẫn không xuống nước.

Bà mặc kệ cậu công tử nhà họ Phó dần chìm vào đáy sông, không chút do dự.

Nửa sau bức thư, mẹ nói rõ lý do gả tôi cho Phó Tiện: bà từng điều tra, biết anh ấy từng ở cùng tôi trong trại trẻ mồ côi, và có quan hệ rất tốt.

Bà cũng biết, từng ấy năm qua, anh vẫn luôn âm thầm theo dõi và bảo vệ tôi.

Chỉ khi xác định được điều đó, bà mới yên tâm gả tôi cho anh.

Còn chuyện dùng tôi để trả thù Phó Tri Thành?

Chưa bao giờ bà nghĩ tới.

Mẹ tôi, nét chữ như người phóng khoáng, tự do.

Bức thư dài mấy trang giấy, từng nét bút đều mang giọng điệu quen thuộc của bà.

Bà viết:

“Ân oán cả đời này, mẹ chẳng phân nổi ai nợ ai. Cho nên, càng không cần con phải thay mẹ trả thù. Mẹ chỉ mong con sống hạnh phúc.”

“Dù người đem lại hạnh phúc ấy, là con trai của Phó Tri Thành mẹ cũng không quan tâm.”

“Ân oán là chuyện đời mẹ. Còn con, còn Phó Tiện đều là tương lai. Không liên quan gì cả.”

Tờ thư cuối cùng, phần lớn để trắng.

Chỉ có một câu mà vừa đọc xong, tôi đã không thể kiềm chế được nữa.

Nét chữ có phần cẩu thả, vậy mà từng chữ, từng nét đều rõ ràng đến đau lòng.

“Cả đời này mẹ không thể sinh con, cảm ơn con… đã chịu làm con của mẹ.”

Tôi siết chặt tờ thư, nước mắt lã chã rơi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com