Tôi sững người. Trong đầu chợt hiện ra cảnh hồi nhỏ ăn tiệc quê, các dì các bác cầm túi nilon đi “túm gà quay mang về nhà”.
Ý thức được điều gì, tôi âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn.
Có vẻ… địa vị của Phó thiếu gia trong nhà thật sự rất “cơ cực”.
Tôi từng đọc không biết bao nhiêu truyện tổng tài bá đạo. Gặp cảnh nữ chính ăn ngon, các thiếu gia luôn phất tay một cái:
“Lát bảo đầu bếp làm riêng mấy phần cho em.”
Còn thiếu gia nhà tôi…
Phất tay một cái:
“Gói mang về.”
Bữa tiệc gia đình tạm xem là yên ổn trôi qua.
Chỉ là “yên” ở phía Phó Tiện, còn bên Phó Thời Trinh thì đông nghịt người vây quanh, náo nhiệt vô cùng.
Tôi cũng không kìm được mà liếc nhìn vài lần.
Nhưng rõ ràng, đám người đó đều là mặt dày tự tới gần, còn Phó Thời Trinh chỉ đứng đó một mình, vẻ mặt lạnh nhạt, ngoài cô bạn gái bên cạnh thì gần như không nói chuyện với ai.
Đúng là, ngay cả trong tiệc gia đình, vẫn có sự phân chia giai cấp.
Tôi thấy hơi chán, đang định quay sang trò chuyện đôi câu với Phó Tiện thì vừa cúi đầu, liền bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn về phía đám đông.
Chỉ là..
Anh không hề nhìn Phó Thời Trinh, mà là... nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta.
Nếu đoán không nhầm, thì đó chính là vị hôn thê tương lai của Phó Thời Trinh.