Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu

Chương 25: Nguyện vọng của cô: Đại học thành phố Tô (5)



Trường Nhất Trung thành phố Tô chính thức khai giảng.

Việc phân ban tự nhiên và xã hội đã được quyết định, không ngoài dự đoán, Trần Nam vào lớp mũi nhọn ban xã hội, giáo viên chủ nhiệm là Trần Vĩ.

Cố Dương Thanh và Trình Hạo Khắc, bạn học cùng lớp với cô ở lớp 10, đã vào ban tự nhiên. Trần Nam nhớ tới Trình Hạo Khắc, tên này lúc nào cũng gây sự với cô, sau này không biết vì sao lại tránh xa cô.

Trần Nam không suy nghĩ nhiều, không gây sự với cô thì coi như chuyện tốt.

Lộ Hủ không ngoài dự đoán, cũng vào lớp một ban tự nhiên, Ôn Dạng theo cậu chọn ban tự nhiên, nhưng hai người lại không chung lớp.

Lâm Trầm Thiến cùng với Cố Dương Thanh phân vào lớp bốn ban tự nhiên, ở tầng bốn.

Còn Trần Nam vẫn ở tầng hai, lớp một ban tự nhiên ở ngay trên lầu của cô.

Tống Từ Tự do dự suốt cả kỳ nghỉ hè, thậm chí chẳng còn tâm trạng để chơi bóng.

 Cuối cùng cậu vẫn chọn ban tự nhiên, lớp ngay bên cạnh lớp của Lộ Hủ.

Danh sách phân ban được công bố trên bảng thông báo dưới lầu, cậu tìm khắp các ban tự nhiên, nhưng không thấy tên của Trần Nam.

Cuối cùng, cậu nhìn thấy tên cô ở trang đầu của danh sách ban xã hội, đứng trong top 10.

Nhìn những dòng chữ màu đen trên giấy, Tống Từ Tự không khỏi có chút kinh ngạc, nhưng cũng cảm thấy khá hợp lý.

Chuyện liên quan đến tiền đồ, có mấy ai dám từ bỏ đâu.

Chỉ có kẻ ngốc mới không chọn tương lai.

Lâm Trầm Thiến chính là ví dụ điển hình của kẻ ngốc, sau khi phân vào cùng lớp với Cố Dương Thanh, hai người vốn dĩ tính cách không hợp, giờ đây số lần cãi nhau ngày càng nhiều.

Trần Nam ngồi trong lớp học mới, lại phải thích nghi với môi trường mới.

Trên bảng thông báo danh sách phân ban, Lộ Hủ vẫn vững vàng giữ vị trí đầu tiên trong các lớp ban tự nhiên.

 Trong cuộc sống sắp tới, nhiệt độ bắt đầu giảm dần.

Cô rất ít khi gặp Lộ Hủ, nhưng thường xuyên nghe được tin tức về cậu từ các thầy cô khác nhau. Ví dụ như cậu đạt giải nhất trong cuộc thi vật lý, hoặc đoạt giải trong các cuộc thi khác.

Tại Nhất Trung, cậu giống như một nhân vật huyền thoại, không ai là không biết đến cậu.

Giữa tháng mười, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.

Gió mùa thu thổi qua, hai bên con đường trong trường học, hàng cây phong đỏ rực như những đốm lửa lớn, vô cùng nổi bật.

Khi đi qua nhà ăn, lúc nào cũng có thể thấy hàng cây phong ấy.

Đó là con đường cô sẽ đi trong suốt ba năm, dần dần, hình ảnh những cây phong đỏ rực ấy đã in sâu vào trí óc cô.

Vào giờ ăn trưa, hiếm khi Lâm Trầm Thiến kéo Trần Nam đi ăn cùng.

Trên đường đi, ánh mắt của Trần Nam dừng lại trên những cây phong ấy, mặc dù mỗi năm vào mùa thu đều có thể nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng mỗi lần nhìn lại vẫn thấy đẹp đến ngỡ ngàng.

 Ánh nắng vàng kim chiếu lên những tán lá cây, tạo ra những tia sáng lung linh, gió nhẹ nhàng thổi qua, những chiếc lá phong cũng khẽ rung động, phát ra tiếng xào xạc.

Lâm Trầm Thiến khoác tay cô, vẻ mặt hờn dỗi, suốt cả quãng đường không nói lời nào.

Trần Nam nhìn về phía xa, như thể đã quá quen thuộc: “Sao hôm nay không ăn cơm cùng Cố Dương Thanh vậy?”

Câu hỏi này như mở ra chiếc hộp Pandora của Lâm Trầm Thiến, cô bắt đầu liên tục kể lể những điều không tốt về Cố Dương Thanh.

Đều là những chuyện mà Trần Nam đã nghe đến phát chán.

Cho đến khi vào nhà ăn, Lâm Trầm Thiến vẫn không ngừng nói.

Trần Nam mỉm cười không nói gì, cầm khay cơm đi lấy thức ăn.

Lúc này nhà ăn đông người, hai người chọn một hàng ít người hơn.

Trần Nam nghiêng đầu tiếp tục nghe Lâm Trầm Thiến than thở, đằng sau cô bắt đầu có thêm người xếp hàng, hàng dần dài ra.

Vô tình cô khẽ hít một hơi, ngửi thấy trong không khí có mùi vị mát lạnh.

Mấy nam sinh xếp hàng phía sau trêu đùa: “Lộ Hủ, cậu có sở thích kỳ quặc gì không đấy? Sao lại thích ăn kẹo bạc hà Halls, mùi của cậu bay đến tận chỗ mình rồi.”

Nghe thấy tên cậu, Trần Nam bỗng nhiên ngẩn người.

Người đứng sau cô lên tiếng cười: “Mình thích ăn, sao nào?”

Giọng nói ấm áp, dịu dàng của cậu vang lên bên tai cô, khoảng cách rất gần.

Cô không khỏi có chút thất thần, cho đến khi Lâm Trầm Thiến lấy xong thức ăn, cô mới sực nhớ phải bước tới.

Vốn dĩ chỉ mấy bước chân, đột nhiên lại trở nên gượng gạo, cô cắn môi, ngón tay siết chặt lại.

Chọn bừa vài món ăn, Trần Nam vội vã rời đi.

Đến lượt Lộ Hủ chọn thức ăn, cậu lịch sự nói với cô bán hàng: “Cho thêm cay, không lấy rau mùi, cảm ơn.”

Nghe thấy lời của Lộ Hủ, cô mới biết, thì ra cậu không ăn rau mùi.

Lâm Trầm Thiến kéo cô suốt đường đi, thấy cô đang nghĩ ngợi gì đó, liền vẫy tay trước mặt cô: “Làm gì vậy? Cậu có nghe mình nói không đấy?”

“Hả, nghe rồi nghe rồi, cậu cứ nói tiếp đi.” Trần Nam thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn vào khay cơm trong tay, nhưng tâm trí đã bay đi nơi nào.

Lâm Trầm Thiến nói gì, cô cũng không nghe rõ. Dù sao thì cô và Cố Dương Thanh, cuối cùng vẫn sẽ làm hòa.

Cô đã quen rồi, nên cũng không để tâm.

Nhưng lần này, rõ ràng không đơn giản như vậy.

Hai người họ, đã hơn một tháng rồi vẫn chưa làm hòa, còn đang chiến tranh lạnh.

Giữa tháng mười một, mùa đông năm 2011 lạnh đến kỳ lạ.

Trần Nam ngồi trong lớp, lạnh đến mức phải xoa tay liên tục. Từ nhỏ cô đã thể hàn, cứ đến mùa đông, tay cô không chịu nổi lạnh chút nào, đều bị tê cóng.

Lúc còn học lớp 9, tình trạng đã khá hơn đôi chút, không ngờ thời tiết lại đột ngột trở lạnh, bài tập lớp 11 lại nhiều, tay cô lại bị cóng trở lại.

Hai bàn tay cô trở nên sưng đỏ, tím bầm, trông như củ cải.

Lâm Trầm Thiến rất xót cho cô, nhưng bao năm qua, dù bôi nhiều loại thuốc khác nhau, vẫn không có tác dụng.

Trên đường về lớp, ngoài chuyện về Cố Dương Thanh, Lâm Trầm Thiến chỉ lo lắng về vết cóng trên tay cô.

Trần Nam đã quen với việc này từ lâu, chỉ là vết cóng mùa đông, khi ấm lên sẽ rất ngứa, ngứa đến không chịu nổi, đó mới là điều khó chịu nhất.

Lúc lạnh thì đau, lúc nóng lại ngứa, mà không thể gãi bừa, nếu không sẽ để lại sẹo.

Ở nhà Triệu Lan cũng lo lắng về chuyện này, thời tiết sắp tới chỉ càng ngày càng lạnh hơn.

Dần dần, tình trạng tay của Trần Nam bị bạn bè trong lớp nhìn thấy, ai nấy đều cho là lạ.

“Trần Nam, tay cậu trông đáng sợ quá.”

“Đúng vậy, nhìn mà thấy ghê...”

….……

Cô nghe những lời của các bạn trong lớp, cúi đầu không phản bác. Từ nhỏ đến lớn cô đã bị cước tay (*), cả Triệu Lan và Trần Vĩ trước đây cũng bị, xem như là di truyền do máu không lưu thông tốt.

(*) Bệnh cước tay lạnh xảy ra với tình trạng các mạch máu nhỏ của da bị viêm và tạo nên các vùng da đổi màu như đỏ, xanh tím, hay trắng cùng với các biểu hiện sưng to, phồng rộp và gây ngứa. (Nguồn: Google)

Hồi nhỏ, vết cước của cô còn nghiêm trọng hơn, chẳng thiếu lần bị bạn bè cùng lớp trêu chọc, lần này cô không nghĩ cước lại tái phát, vì không kịp giữ ấm sớm.

Ngày hôm sau, cô đeo găng tay của Triệu Lan, che kín hơn nửa bàn tay.

Những ngày sau đó, cô thường xuyên bị kẹt giữa mâu thuẫn của Cố Dương Thanh và Lâm Trầm Thiến, phải khuyên nhủ cả hai bên.

Khó khăn lắm hai người đó mới làm lành vào đầu tháng 12. Để cảm ơn cô đã giúp đỡ, cuối tuần cả ba hẹn nhau đi ăn một bữa.

Trong nhà hàng, cô ngại ngùng không dám tháo găng tay, sợ vết cước trên tay quá đáng sợ, ảnh hưởng đến việc ăn uống của Cố Dương Thanh và Lâm Trầm Thiến.

“Nam Nam, cậu bị cước tay càng ngày càng nặng nhỉ, mùa đông năm nay cũng lạnh quá! Đúng rồi, Cố Dương Thanh, cậu mau lấy đồ ra đưa cho Nam Nam đi!”

Cô thúc nhẹ vào người Cố Dương Thanh, cậu gật đầu, biểu tình nhàn nhạt, lấy từ trong cặp ra một hộp thuốc mỡ đưa cho Trần Nam.

“Mình nghe Lâm Trầm Thiến nói cậu bị cước tay khá nặng, đây là thuốc của nhà bạn mình, nghe nói dùng tốt lắm, cảm ơn cậu thời gian qua nhé.”

Trần Nam ngại ngùng định từ chối, Lâm Trầm Thiến không cho cô cơ hội nói, trực tiếp nhét hộp thuốc vào tay cô: “Nhận đi Nam Nam.”

“Thiến Thiến, mình…..”

Cô khó xử nhìn hộp thuốc trong tay, vừa định nói gì đó thì đã bị Lâm Trầm Thiến cắt ngang: “Nếu cậu không nhận thì chẳng coi tụi mình là bạn nữa rồi!”

Nghe câu này, Trần Nam thở dài, đành nhận lấy: “Vậy cảm ơn hai cậu nhé.”

“Không có gì không có gì.”

Lâm Trầm Thiến cười, tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào bát của Trần Nam và Cố Dương Thanh.

Cố Dương Thanh nhìn lướt qua Trần Nam đang ngồi đối diện, tỉ mỉ nghiên cứu hộp thuốc mỡ, thở phào nhẹ nhõm.

Cậu quay đầu nhìn Lâm Trầm Thiến, bữa cơm này nhìn thì vui vẻ, nhưng lòng cậu lại nặng trĩu.

Thuốc mỡ mà Cố Dương Thanh tặng, Trần Nam ban đầu chỉ dùng thử, dù sao bao năm nay, cô đã dùng đủ loại thuốc, chẳng thấy hiệu quả gì.

Nhưng cô không ngờ, loại thuốc này bôi lên tay mát mát, thực sự có tác dụng, làm giảm sưng.

Hai bàn tay vốn bị sưng đỏ, mỗi ngày bôi thuốc đều cải thiện không ít.

Ở trường, cô vẫn tiếp tục đeo găng tay, còn ở nhà, trời bên ngoài rất lạnh, cô cũng không ra khỏi nhà.
Sáng ngày 11 tháng 12, Trần Nam tối hôm trước không ngủ được, tầm ba bốn giờ sáng đã tỉnh giấc.

Cô mở QQ, vô thức xem trang cá nhân của Lộ Hủ, thấy cậu đăng một đoạn video vào lúc nửa đêm.

Trần Nam bấm vào video, hiện ra trước mắt là đôi tay thon dài trắng trẻo của cậu đang đặt trên phím đàn piano, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng rất quen thuộc, tiếng đàn vang lên rất hay, uyển chuyển trầm bổng.

Hôm nay là sinh nhật của cậu.

Đoạn video không có lời chú thích gì, Lộ Hủ chỉ đăng một dòng chữ cùng video này.

L: [Gần đây thích nhất bài hát này]

Dưới phần bình luận, không ít người đùa giỡn:

[Lộ đại thiếu gia đúng là tài tử, chúc mừng sinh nhật cậu!]

[Chờ đúng nửa đêm, chúc anh Lộ sinh nhật vui vẻ!]

….…...

Trần Nam biết hôm nay là sinh nhật của cậu, cô cúi đầu, mở lại đoạn video.

Phần đầu của video có ghi tên bài hát, “Mắc cạn.”

Cô mở điện thoại, cẩn thận nghe lại bài hát này, tải về rồi lấy cuốn nhật ký trong tủ ra.

Mở cuốn sổ, bên trong có ép một chiếc lá phong đỏ rực, cô cầm viết, chậm rãi viết: “Cậu ấy cũng thích bài ‘Mắc cạn’.”

Viết xong, Trần Nam đóng cuốn sổ lại, dưới video mà Lộ Hủ đăng, cô căng thẳng đến nỗi không thở nổi, nhưng cũng bình tĩnh theo nhiều người khác “+1”, thực chất là tự gõ, để lại một bình luận: [Chúc mừng sinh nhật.]

Trông thì có vẻ vô tình, nhưng ai biết được cô đã dồn bao nhiêu tâm tư vào đó.

Lộ Hủ sáng sớm bị những tin nhắn chúc mừng làm thức giấc, cậu bị nghẹt mũi một chút, lướt qua đám tin nhắn, quá nhiều không kịp trả lời từng cái.



Hôm nay là thứ Sáu, cậu đã hẹn nhóm bạn ra nhà hàng gần đó ăn mừng sinh nhật.

Trên đường đi học, Ôn Dạng chạy đến, nhét một món quà vào tay cậu.

“Tiểu Lộ! Chúc mừng sinh nhật!”

Cậu nhẹ nhàng ho vài tiếng, hơi sững sờ, rồi mỉm cười nhận lấy món quà, ánh mắt ấm áp: “Cảm ơn cậu, Ôn Dạng.”

Thời gian đến chiều, tiết học cuối cùng kết thúc, học sinh nội trú và học sinh bán trú lần lượt về nhà.

Trần Nam nhìn tờ giấy giấu trong cặp, do dự một lúc, cuối cùng cũng lấy ra. Trên đó viết chi chít lời bài hát.

Đó là bài hát mà cô đã chép lại từ lâu khi nghe cậu hát “Ngày nắng”, lúc tối muộn.

Khi Lộ Hủ sinh nhật năm lớp 10, cô không dám tặng quà, giờ thoắt cái đã lên lớp 11.

Mọi thứ dường như chẳng thay đổi gì, nhưng cũng có vẻ đã thay đổi rất nhiều.

Trần Nam cẩn thận nhét tờ giấy vào túi, định nhân lúc không ai chú ý chạy lên lầu. Dù biết tất cả chuyện này sớm đã không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng cô vẫn muốn đưa món quà sinh nhật muộn màng này cho cậu.

Cô cắn môi, cúi đầu chạy ra cửa, vừa định rẽ lên cầu thang thì nghe thấy có tiếng nói, bước chân lập tức khựng lại.

“Lộ Hủ, mình thích cậu.”

Ở lối lên cầu thang, Mạnh Bắc Cáp đã chặn cậu lại, cô ngẩng đầu lên, nhưng vẻ mặt không giấu nổi sự căng thẳng.

Chàng trai vẫn bình thản lên tiếng từ chối.

Chỉ là lần này, lời từ chối của cậu đã khác: “Xin lỗi, khụ khụ khụ, mình có người mình thích rồi, thật sự xin lỗi.”

Nói xong, cậu ấy quay người, lướt qua Mạnh Bắc Cáp rồi nhanh chóng bước xuống cầu thang, tiếng ho của cậu vẫn vang vọng rõ ràng trong hành lang.

Mỗi khi mùa đông đến, cậu rất dễ bị cảm lạnh và ốm.

Trần Nam nấp trong góc nhìn Mạnh Bắc Cáp. Sau khi bị từ chối, cô đứng yên không nói một lời, Trần Nam nghe loáng thoáng tiếng nức nở. Mạnh Bắc Cáp đứng yên tại chỗ một lúc lâu, rồi mới cúi người bước chậm rãi xuống cầu thang.

Suốt hơn một năm qua, Trần Nam đã từng chứng kiến không ít cô gái thổ lộ tình cảm với Lộ Hủ ở góc cầu thang này.

Nhưng chỉ lần này, lời từ chối của cậu đã khác.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com