Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu

Chương 30: Cấp ba của cô đã khép lại (1)



Ngày thứ hai, Trần Nam vẫn không kiềm chế được, mở điện thoại lên, nhìn thấy không có lấy một dấu vết hồi âm nào.

Ánh mắt cô tối sầm lại, có chút thất vọng, nhưng rồi lại nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi.

Có lẽ cậu không có thói quen trả lời tin nhắn từ người lạ.

Trong danh bạ của cô, đó là một người cô rất thích và quan trọng. Nhưng đối với cậu, cô chỉ là một dãy số điện thoại.

Một sự cố nhỏ để lại dấu vết thoáng qua.

Tháng cuối cùng trước kỳ thi đại học, các học sinh khối 12 bước vào kỳ thi thử lần thứ ba. Vào ngày công bố kết quả, cô chen qua đám đông, nhìn vào bảng xếp hạng.

Tên của Lộ Hủ vẫn nổi bật ở vị trí số một toàn khối.

Xung quanh, mọi người bàn tán xôn xao, có người thở dài ngao ngán.

“Không thể tin được, mình lại tụt hạng rồi, về nhà kiểu gì cũng bị mắng cho mà xem.”

 “Nhà Lộ Hủ xảy ra chuyện rồi cơ mà? Sao điểm không tụt mà còn tiến bộ thế này?”

“Cậu biết gì chứ, đó là khả năng chịu áp lực của học bá đó.”

Nhìn thấy tên cậu xuất hiện ở vị trí đầu bảng, Trần Nam cười nhẹ, sau đó tìm kiếm thứ hạng của mình. Thứ hạng của cô tiến bộ không nhanh không chậm, nhưng cô vẫn đang đều đặn tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.

Khoảng cách giữa hai người vẫn còn xa, nhưng so với ban đầu, cô đã gần hơn rất nhiều.

Những tiến bộ đó đều nhờ vào việc cô và cậu không ngừng làm đề thi và thức khuya học bài. Dù Lộ Hủ có năng khiếu học tập tốt, nhưng những gì cậu học còn nhiều hơn cả Trần Nam.

Còn cô, năng khiếu bình thường, muốn đậu vào Đại học Tô, cô phải nỗ lực gấp trăm lần.

Có lẽ vì cô thức khuya học bài, áp lực càng ngày càng lớn, mụn trên mặt không những không giảm mà còn mọc ngày càng nhiều.

 Triệu Lan nhìn mà lo lắng, vào cuối tuần xin nghỉ phép, nhanh chóng đưa cô đi bệnh viện khám.

Chuyện mụn này, nói dễ chữa thì cũng dễ, nói khó thì cũng khó, nhất là mụn trong tuổi dậy thì. Một khi nó lan rộng, việc trị dứt điểm sẽ tốn khá nhiều thời gian.

Hai mẹ con lấy thuốc về nhà, Trần Nam nhìn chằm chằm vào gương, không dám nhìn bản thân mình lâu hơn.

Da cô rất trắng, những vết mụn đỏ nổi bật lên khiến người khác nhìn vào có chút giật mình.

“Đừng nhìn nữa, nhanh bôi thuốc đi, bôi sớm thì sẽ khỏi sớm.” Triệu Lan kéo cô lại, cẩn thận bôi thuốc lên mặt cô.

Thuốc mát lạnh phủ lên da mặt cô, có chút nhói đau.

“Dạo này học tập có mệt lắm không? Còn chưa đầy một tháng nữa thôi, chúng ta cố gắng thêm chút nữa, mẹ tin con sẽ đậu vào Đại học Tô.”

Lúc Trần Nam đặt mục tiêu thi vào Đại học Tô, Trần Vĩ đã gọi điện nói chuyện với bà về chuyện này. Bà cũng hơi ngạc nhiên, cảm thấy mục tiêu này có chút quá cao, nhưng từ trước đến nay bà luôn thuận theo ý con gái.

 Huống chi, Đại học Tô là một trường nổi tiếng và xuất sắc, ngoài việc ủng hộ, Triệu Lan chỉ biết động viên con gái.

Trần Nam rất chăm chỉ, điểm số của cô luôn tăng lên đều đặn, đến giờ xem ra, việc đậu vào trường cũng có chút hy vọng.

Trần Nam nghe mẹ nói, ngoan ngoãn gật đầu.

Thời gian cuối cùng của lớp 12 trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa, cô cảm thấy như mới hôm qua mình vừa xác định mục tiêu đại học lý tưởng, vậy mà chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa, cô sẽ bước vào kỳ thi đại học.

Khi cảm giác gấp gáp đè nặng lên, trong lòng cô trào dâng một cảm giác mất mát mạnh mẽ, còn hơn hai mươi ngày nữa thôi.

Cô sắp kết thúc quãng thời gian học sinh trung học.

Bài kiểm tra của ba năm học này, Trần Nam không biết mình có thể đạt được bao nhiêu điểm.

Nếu không đậu vào Đại học Tô, thì đây cũng là hai mươi ngày cuối cùng cô còn có thể nhìn thấy Lộ Hủ.

Khi thời gian đếm ngược ngày càng gần, Trường Nhất Trung, một trường trọng điểm, quyết định sau kỳ thi thử thứ ba sẽ tổ chức kỳ thi thử lần thứ tư.

Sau khi thời gian thi được ấn định, cả khối 12 đều rêи ɾỉ.

Trần Nam ngồi trong lớp, nghe những tiếng than phiền xung quanh, cô vô thức sờ mặt, thở dài một tiếng, rồi lại chìm đắm vào đống đề thi.

Buổi trưa tan học, Lâm Trầm Thiến chạy tới rủ cô đi ăn trưa. Kết quả thi nghệ thuật của Lâm Trầm Thiến đã có, là tin vui, cô thi rất tốt, sắp tới chỉ còn thi văn hóa nữa thôi.

Nghe tin đó, Trần Nam thật lòng mừng cho bạn mình, hai người ăn mừng nho nhỏ.

Cả hai ngồi ở cổng căng tin trường, nói về những ước mơ tương lai.

Bọn cô sắp chạy tới tương lai của mình rồi.

Trong hai mươi ngày còn lại, cô vẫn như mọi khi, trên đường về nhà đều đi qua sân bóng rổ, có khi may mắn thì nhìn thấy cậu đang một mình chơi bóng.

Cũng có khi không thấy cậu.

Hôm nay cũng giống như những lần trước, Trần Nam đeo cặp đi một mình, bước trên con đường, ngước nhìn ánh chiều tà, trời có chút xám xịt.

Cô đi qua sân bóng, mong đợi nhìn vào bên trong, nhưng hôm nay sân bóng yên tĩnh lạ thường, không có một bóng người, không thấy bóng dáng của Lộ Hủ.

Cậu không ở đây.

Nghĩ vậy, cô cúi đầu, tiếp tục bước tới ngã rẽ của con hẻm nhỏ.

Vừa chuẩn bị rẽ vào ngõ thì từ phía sau bất chợt có tiếng gọi.

“Trần Nam.”

Giọng nói quen thuộc không thể quen thuộc hơn, nghe thấy, cô bất giác cứng đờ.

“Lâu rồi không gặp nhỉ, nghe nói mày sắp thi đại học rồi.” Không ngoài dự đoán, khi cô cứng đờ quay người lại, ngay lập tức chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Cao Phú.

Cậu ta cười, biểu cảm có chút giễu cợt, khiến cô vô thức hít một hơi lạnh, không tự chủ lùi lại vài bước.

“Cậu…” Trần Nam không khỏi nắm chặt góc áo, giọng đã có chút run rẩy.

Người này, suốt mười mấy năm trong cuộc đời cô, như một cái bóng đen ám ảnh, gặp lại cậu, cô vẫn không thể ngừng sợ hãi.

“Tao cái gì? Mày không phải là muốn hỏi tao ra tù từ khi nào à? Chuyện đó dài dòng lắm, tao ra khỏi đó từ lâu rồi.” Cao Phú nhìn thấy bộ dạng co rúm của cô, thấy cô nói một câu mà người run rẩy, giọng nói còn nhẹ đến mức nghe không rõ.

Cậu ghét nhất chính là cái vẻ yếu đuối này của Trần Nam.

“Mày còn nhớ không? Tao đã nói rồi, tao sẽ không để mày thi tốt đâu.” Cậu cười, giọng điệu ác ý, xung quanh một đám người theo sau reo hò, nhìn cô gái trước mặt, cười cợt, chế giễu.

Trần Nam bị nhóm người đó chặn lại ở đầu hẻm.

Cô cắn chặt môi, đầu óc trống rỗng, dù biết rõ rằng không được tỏ ra sợ hãi trước bọn họ, nhưng đôi chân của cô vẫn không thể ngừng run rẩy.

Cảnh tượng trước mắt từng hồi, từng hồi hiện lên, như đưa cô trở lại tuổi thơ khi bị đám người này vây quanh cười nhạo. Những tiếng mắng chửi khó nghe ấy khiến cô chìm sâu vào nỗi ám ảnh như trong cơn mộng.

Không thể tiếp tục như vậy nữa, rõ ràng cô chẳng làm gì sai mà phải chịu đựng những điều này.

Trần Nam đấu tranh tâm lý một lúc lâu, cô siết chặt nắm tay, nỗi sợ hãi dần lan tỏa, lòng bàn tay túa ra mồ hôi lạnh.

Cao Phú chỉ đứng đó, nhìn cô không nói một lời, không biết những gì đang diễn ra trong tâm trí cô, chỉ khẽ cười khẩy: “Trần Nam, tao nói mày thật chẳng tiến bộ tí nào...”

Lời cậu vừa dứt, Trần Nam ngẩng đầu lên, giọng không to không nhỏ cắt ngang.

“Cao Phú, mình... mình đã nói từ lâu rồi, mình và mẹ mình chẳng có lỗi gì cả. Những chuyện giữa mẹ mình và ba cậu đều là tin đồn nhảm, cậu...” Cô nói lắp bắp, nhưng là nhờ gom đủ can đảm.

“Mày nói bậy!” Khuôn mặt của Cao Phú tối sầm lại, không ngờ cô dám phản kháng giải thích. Nghe cô nhắc lại chuyện cũ trước mặt đám đàn em, cậu nghĩ về cách mà người ta từng đồn đại về ba cậu và Triệu Lan, lửa giận trong lòng như bùng lên thiêu đốt.

Trần Nam bị cậu quát lớn, mí mắt giật liên hồi, một lớp sương mờ trào dâng nơi khóe mắt. Cô cắn chặt răng, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người trước mặt, ánh mắt vẫn còn chút né tránh nhưng giọng điệu đã cứng cỏi hơn: “Mình không nói sai! Chuyện năm xưa vốn chỉ là bịa đặt. Còn chuyện đó bị đồn ra, cậu dựa vào đâu mà đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mình và mẹ mình? Cao Phú, rõ ràng chúng ta đều là nạn nhân của dư luận, tại sao cậu lại bắt nạt mình?”

Thấy rằng không thể giải thích cho cậu hiểu, cô không muốn tiếp tục nói nhỏ nhẹ thêm nữa.

Từ bé đến lớn, lần nào cô cũng cố gắng giải thích cho Cao Phú. Ban đầu cậu cũng là nạn nhân của tin đồn, Trần Nam đã nhiều lần chịu đựng cậu, cho đến khi cậu đổ hết mọi lỗi lầm lên gia đình cô.

Trần Nam mới nhận ra rằng với loại người này, mãi mãi không thể nói lý được.

Cô hít một hơi sâu, chỉ nghĩ đến chuyện này thôi đã cảm thấy vừa ấm ức vừa vô lý.

Chỉ vì lời đồn đại của kẻ khác, cô phải chịu đựng nỗi ám ảnh suốt bao năm.

Bao năm qua, cô bị bắt nạt, bị kỳ thị một cách vô lý, cô đều nhẫn nhịn.

Và bây giờ, vẫn vì chuyện của Triệu Lan ở chỗ làm, cô không muốn làm lớn chuyện. Nói xong những lời này, Trần Nam không quan tâm Cao Phú có biểu cảm gì, xoay người nhân lúc đám người xung quanh mất tập trung, đẩy người ra và định bỏ chạy.

Giọng của Trần Nam tuy nhỏ và có chút run rẩy vì khóc, thực ra không có sức mạnh lay động gì, nhưng Cao Phú vẫn bị lời cô làm cho sững sờ trong chốc lát.

Cậu bắt nạt Trần Nam bao năm qua, cô cũng chưa từng tỏ thái độ gì, từ nhỏ đến lớn cô chỉ biết khóc, chưa bao giờ cậu thấy cô như lúc này. Cậu ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô định rời đi, liền nhanh tay túm lấy cánh tay cô, dùng sức đẩy cô vào tường.

Cao Phú vốn có sức mạnh, không biết nương nhẹ, Trần Nam bị cậu kéo ngược lại, trời nóng nực, cô mặc quần áo mỏng, cánh tay lộ ra ngoài bị va vào tường đến xước một vết dài.

Cô khẽ rên một tiếng, Cao Phú siết chặt cổ tay cô, sắc mặt đen lại, dường như tỉnh khỏi cơn hoảng sợ ban nãy.

Có lẽ những lời Trần Nam nói, cậu thật sự không thể phản bác, nên chỉ có thể tỏ vẻ thô bạo qua lời nói: “Mày chạy cái gì? Tao bảo mày đi chưa?”

“Cậu còn muốn gì nữa, từ nhỏ đến giờ mình đã giải thích chưa đủ sao?” Trần Nam khó chịu quay đầu đi, nhìn những vết hằn đỏ trên cánh tay mình vì đau, cô da trắng nên những vết hằn hiện lên rõ ràng đến đáng sợ.

“Giải thích? Mày gọi cái đó là giải thích à? Mày nghĩ vài câu giải thích của mày có tác dụng sao? Mày có biết hồi đó người ta nói về nhà tao thế nào không? Họ đã nói gì về ba tao?” Cao Phú gào thét trong giận dữ, nhìn vào khuôn mặt giống Triệu Lan, cậu bắt đầu mất kiểm soát.

“Chẳng lẽ những gì cậu phải trải qua, mình lại không trải qua sao?” Nghe những lời cậu nói, Trần Nam thấy buồn cười, cô nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt vẫn còn đẫm lệ, giọng cô không to nhưng lại đâm sâu vào lòng cậu.

Cao Phú bị thái độ của cô làm cho khó chịu, siết chặt tay cô mạnh hơn.

“Cậu buông ra!” Trần Nam cố gắng thoát khỏi động tác của cậu nhưng không thành, khuôn mặt hiện lên vẻ đau đớn, cổ tay nhói lên như kim châm vào dây thần kinh.

Hai người giằng co, Cao Phú mãi không chịu buông tay, như mất đi lý trí: “Trần Nam, mày giống hệt mẹ mày, đều không phải loại người tốt đẹp gì.” Cậu không buông tha bằng lời lẽ cay nghiệt, gào thét từ cổ họng, lực tay càng mạnh hơn.

Nghe những lời xúc phạm đầy thô tục, cô không thể chịu đựng thêm nữa, vừa định mắng lại.

Bất ngờ có một quả bóng rổ từ đâu bay tới, đập mạnh vào người Cao Phú, lực khá lớn.

Cậu đau điếng, theo phản xạ mà buông tay khỏi cổ tay Trần Nam.

Cậu chửi rủa trong cơn tức giận, quay phắt lại nhìn chàng trai đứng không xa.

Trần Nam nhìn xuống vết hằn đỏ trên cổ tay, hít một hơi thật sâu, cảm giác như tay mình đã tê dại, không còn cảm nhận được đau đớn.

Sau đó, cô cũng theo ánh mắt của Cao Phú mà nhìn qua, khi nhìn thấy khuôn mặt của người đó, cô như sững sờ, khóe mắt bất giác ươn ướt.

“Ôi, xin lỗi nhé, lỡ tay, vô tình đυ.ng trúng cậu.” Lộ Hủ bước tới, đẩy đám người đang vây quanh Trần Nam, như vô tình bước đến trước mặt cô nhặt quả bóng, đứng chắn giữa cô và Cao Phú, ngăn cách hai người.

Ánh chiều tà hồng nhạt nhẹ nhàng phủ lên người cậu, thiếu niên ung dung, khóe miệng mang theo nụ cười thoáng hiện, như đang xin lỗi nhưng lại chẳng hề có chút hối lỗi nào.

Cậu cúi xuống nhặt quả bóng rổ lên, vỗ nhẹ vài cái như phủi bụi, có vẻ đang chê điều gì đó.

“Tội nghiệp quả bóng của mình, sao lại đυ.ng phải loại người thế này.” Giọng cậu rõ ràng, vang vọng vào tai của Cao Phú.

Lộ Hủ chẳng thèm che giấu sự khıêυ khí©h và mỉa mai chút nào, cậu nhướng mày, đứng thẳng người chắn trước Trần Nam: “Một thằng con trai mà đi bắt nạt con gái, như vậy coi được à?”

“Liên quan gì đến mày? Mày rảnh quá rồi hả?” Đôi mắt của Cao Phú đỏ ngầu, tâm trạng bực tức, gân cổ lên chửi bới, xắn tay áo lên, đe dọa nhìn Lộ Hủ.

Từ lúc cậu xuất hiện ở đây, đến khi thấy cậu không chút do dự chắn trước mặt mình, Trần Nam như rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.

Đến khi nhìn thấy hành động của Cao Phú như chuẩn bị đánh nhau, cô lập tức căng thẳng, bọn họ suốt ngày đánh nhau, động tay động chân ngay lập tức, cô khẽ bước tới, do dự kéo nhẹ áo của Lộ Hủ, lo lắng rằng cậu sẽ gặp chuyện.

Trần Nam còn chưa kịp nói gì, Lộ Hủ như cảm nhận được sự lo lắng của cô, cười không bận tâm: “Thế nào, muốn đánh nhau à? Nhắc nhở một chút, mình vừa báo cảnh sát rồi, mấy người thế này chắc phải bị giam vài năm để giáo dục đấy.”

Vừa nghe tin cậu báo cảnh sát, đám người xung quanh bắt đầu hoảng hốt.

Chúng vừa mới ra tù chưa lâu, chẳng ai muốn gây chuyện để bị nhốt lại nữa.

Cả đám ồn ào xì xầm, vài người còn bảo Cao Phú bỏ qua đi, nếu gây chuyện lớn lại phải vào tù thì phiền toái.

Cao Phú cũng chẳng phải là không sợ, cậu chằm chằm nhìn biểu cảm của Lộ Hủ, muốn xác nhận thật giả.

Cậu vẫn mỉm cười nhạt nhẽo, không có chút sơ hở nào, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

Một phút sau, từ đằng xa vang lên tiếng còi xe cảnh sát, sắc mặt Cao Phú thay đổi, hoàn toàn hoảng loạn, cả bọn hoảng hốt ùa nhau bỏ chạy.

Thấy cảnh đó, Lộ Hủ bật cười.

Chờ chắc chắn đám người đó đã chạy xa, cậu mới quay lại, tắt chuông báo thức của chiếc điện thoại đặt ở tường.

Cất điện thoại vào túi, cậu bước tới nhìn cô gái trước mặt. Cô ngồi xổm xuống, không nói một lời, hai người gần sát đến mức chạm mặt, Trần Nam chợt nhớ ra trên mặt mình còn chưa lành hết mụn, lại càng thêm ngại ngùng.

Cô vùi đầu vào trong tay, dáng vẻ cứng rắn lúc nãy giờ tan biến không còn.

Mọi thứ trước mắt mờ dần, không rõ là vì ấm ức hay cảm giác khó chịu mà cô muốn khóc.

“Mình cảm ơn cậu.” Giọng cô khàn khàn, nghẹn ngào, cúi thấp đầu xuống, mãi sau mới thốt ra được bốn chữ ấy.

Lộ Hủ nhìn cô gái bên cạnh, có lẽ hiểu được sự ngượng ngùng của cô, cậu cố tình ngồi xa ra một chút. Tiếng khóc nức nở của Trần Nam rất nhỏ, nhưng cậu vẫn chú ý thấy.

Giọng cậu bất giác dịu lại: “Không sao đâu, mình chỉ tiện tay giúp một chút thôi.”

Thực ra cậu chỉ đi ngang qua đây, hôm nay lớp họ tan muộn, cậu theo thói quen ra sân đánh bóng một mình, không ngờ lại gặp tình huống như thế này.

Lộ Hủ cũng không hiểu sao mình lại ném quả bóng đi một cách tự nhiên như vậy, có lẽ là do ý thức công lý mạnh mẽ chăng, cậu nghĩ.

Cậu lấy ra mấy tờ giấy từ túi áo, đưa cho Trần Nam ngồi bên cạnh: “Lau đi.”

Trần Nam ngẩng đầu lên một chút, cậu ngồi rất gần cô.

Cô không dám nhìn cậu, đưa tay định nhận lấy tờ giấy, nhưng thoáng thấy máu đang chảy trên cánh tay cậu, cô do dự chỉ rút một tờ giấy từ tay cậu: “Cậu… chỗ này của cậu đang chảy máu.”

Lộ Hủ theo lời cô nhìn xuống cánh tay mình, không biết bị xước chỗ nào, giờ đây máu đang rỉ ra, cậu không để ý nên không cảm thấy đau, giờ nghe cô nói, cậu động đậy cánh tay, một cơn đau ập đến.

Cậu cau mày, nhìn tờ giấy còn lại trong tay, liền ấn đại lên vết thương: “Không sao, không nghiêm trọng đâu.”

Trần Nam nhìn cách cậu xử lý vết thương một cách qua loa, nhíu mày lại.

Chưa kịp nói gì thêm, ánh mắt của Lộ Hủ liền chuyển hướng, cô nhận ra ánh mắt cậu đang dừng trên người mình, bất giác cúi đầu xuống, tay nắm chặt tờ giấy ăn.

Cậu nhìn cô mấy lần, cô gái trước mặt ngồi xổm trên đất, hai tay ôm chân, không nhìn rõ được sắc mặt.

“Đám người lúc nãy, thường xuyên bắt nạt cậu à?” Cậu liếc nhìn phía trước, lo sợ bọn họ quay lại, chưa vội rời đi.

“Không... không phải.” Giọng cô rất nhỏ.

Bị cậu bắt gặp trong tình cảnh này, Trần Nam không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng mình thế nào, sự thảm hại bị cậu nhìn thấy, nhưng lúc cậu ra tay giúp đỡ, cô lại không kìm được nước mắt trào ra.

Nghe cô cố che giấu, Lộ Hủ chắc chắn không tin, nhưng cậu không vạch trần, chỉ nhìn ra xa, thuận theo lời cô nói: “Trước đây mình đi qua đây hình như chưa từng thấy bọn họ.”

“Bọn họ năm ngoái…..bị bắt vào tù.” Trần Nam không trả lời câu hỏi trước đó của cậu.

“Vì đánh nhau? Nghiêm trọng đến vậy sao?”

Lộ Hủ ngạc nhiên nhướng mày, nhìn vết thương trên tay mình, nhớ lại chuyện của bản thân.

Cô gật đầu: “Ừ, nghe nói suýt đánh chết người…...”

Nghe vậy, cậu khẽ đáp “Ồ”, trong lòng đã có dự định, nhưng không hiểu sao, cậu cảm thấy cô gái trước mặt dường như đang ngầm nói điều gì đó.

Cậu không để ý, đổi chủ đề, tiếp tục hỏi cô: “Chuyện này, cậu chưa từng kể với gia đình sao?”

Trần Nam nghe vậy, không trả lời.

Lộ Hủ không nhịn được ngước mắt lên nhìn cô, thấy cô im lặng, cậu cũng đoán được phần nào.

“Sợ ba mẹ lo lắng à?” Cậu hỏi.

Nhắc đến chuyện gia đình, chàng trai cười khổ kéo nhẹ khóe miệng, hành động hơi mạnh, đυ.ng đến vết thương bên khóe miệng.

“Xì!” Cậu hít một hơi lạnh.

Nghe thấy tiếng, cô ngẩng đầu lên, hoàng hôn đã buông xuống, ánh đèn xung quanh mờ mịt, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt cậu, Trần Nam cố gắng nhìn rõ vết thương trên mặt cậu.

Trần Nam bỗng nhớ đến những lời đồn đại về gia đình Lộ Hủ trong trường, nhớ đến nhiều người nói rằng cuộc sống của cậu bên ngoài không được tốt lắm.

“Vết thương trên mặt cậu, là do chuyện gì vậy?”

Cô vô thức muốn quan tâm cậu, nhưng khi nói ra câu này, cô mới nhận ra mình nói không đúng, liền thu mình lại, cúi đầu nhìn xuống mặt đất xi măng dưới chân.

“À?” Cậu ngạc nhiên nhẹ, sau đó đáp: “Không sao, chỉ là vô tình bị thương thôi.”

Cậu trả lời mập mờ không muốn nói thêm, Trần Nam ngẩn người một chút, cũng không hỏi tiếp.

“Xin lỗi nhé, vừa nãy mình hỏi có phải khiến cậu không vui không?” Thấy sắc mặt cậu không tốt, Trần Nam hơi hối hận vì câu hỏi lúc nãy.

Nghe vậy, Lộ Hủ bật cười, cố tỏ ra nhẹ nhàng nói lý do: “Không có gì đâu, chỉ là gia đình có chút chuyện thôi.”

Tháng này, thực ra cậu không làm gì khác ngoài kiếm cớ gây sự với Lộ Uyên, nửa đêm về nhà cãi bướng, thường bị mắng chửi một trận, Lộ Uyên không chịu nổi, thỉnh thoảng cũng động tay động chân.

Thiếu niên tràn đầy năng lượng, nóng nảy, đối đầu nhau.

Dường như chỉ khi cả hai bên đều không vui, đó mới là điều nên xảy ra, chứ không phải mẹ cậu ngày ngày khóc lóc, còn người đàn ông kia thì thờ ơ như vậy.

Trời đã hoàn toàn tối, hai bên đường đèn đã sáng lên, chiếu sáng cả con đường dài.

Cậu nhìn xa xăm, từng cơn gió xuân thổi vào mặt.




Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com