Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 10: Tang thi (8)



Aether vô cùng hoang mang, cái thân sứa lắc lư lượn một vòng quanh đống tin nhắn:

“Theo phân tích, Thành phố An Toàn Rau Mùi đang thiếu hụt lương thực trầm trọng. Trong khi đó, thông tin lại là thứ đắt giá nhất khi giao dịch giữa các Thành phố An Toàn. Khối lượng thông tin này ít nhất cũng đổi được 50 tấn lương thực. Tại sao Thành chủ Rau Mùi lại cung cấp miễn phí cho ngài?”

Trình Thất Sinh liên tục bóp c.h.ặ.t rồi lại thả lỏng chiếc gối ôm, như một cách để rèn luyện khả năng cử động của đôi tay.

“Vì hắn không chỉ muốn 50 tấn.”

“50 tấn lương thực, nếu 10.000 người ăn uống dè sẻn thì có lẽ đủ cầm cự một tháng hoặc lâu hơn? Nếu may mắn, thậm chí có thể trụ qua được thế giới này.”

Nhưng Rau Mùi đã rút ra được bài học xương m.á.u. Ở thế giới trước, hắn không thu thập được tài nguyên nào. Sang thế giới này lại đối mặt với nguy cơ c.h.ế.t đói mà không có khả năng phản kháng. Liệu hắn có cam tâm tiếp tục “rúc rùa” để lết sang thế giới tiếp theo không?

“Hắn là một kẻ thông minh, hắn sẽ không đi vào vết xe đổ. Ở thế giới này, hắn sẽ bán mạng để vơ vét mọi loại vật tư có thể. Vì vậy, hắn cần nhiều lương thực hơn.”

Hơn nữa, Thành phố An Toàn Rau Mùi không thể biết chắc cô đã mua thông tin từ người khác hay chưa, cũng không tiện hỏi thẳng trên nhóm chat. Do đó, hắn tuyệt đối sẽ không dại dột hé răng chào mời bán thông tin.

Một kẻ có thể khéo léo dùng lời ngon tiếng ngọt để moi thông tin miễn phí thì làm sao có thể là một tên “ngốc bạch ngọt” (ngây thơ, ngốc nghếch) được?

Trình Thất Sinh dám cá rằng, mục đích chính của việc Rau Mùi tặng cô 1 tấn gỗ tuyệt đối là để xây dựng hình tượng trước mặt các Thành chủ khác.

Một lựa chọn vô cùng sáng suốt.

Trong cái hoàn cảnh sinh tồn của Thành phố An Toàn, mỗi người đều là một hòn đảo cô độc. Việc trưng ra bộ mặt hiền hòa, lương thiện, có ơn tất báo giữa những “hòn đảo” đó bao giờ cũng mang lại nhiều lợi ích hơn.

Hơn nữa, đây cũng là cách ít bị nhắm tới nhất.

Dù có người nhìn thấu dã tâm của hắn thì đã sao?

Ví dụ như hiện tại, bất luận Rau Mùi có đang “diễn nét” hay không, thì việc Trình Thất Sinh thực sự nhận được 1 tấn gỗ của hắn là điều hiển nhiên. “Tinh Cầu Khô Héo” - kẻ đã từng giúp đỡ hắn - chắc chắn cũng cảm thấy mát lòng mát dạ.

Hơn nữa, mục đích của Rau Mùi là muốn kết giao với nhiều người hơn, nên hắn sẽ không tự đập nồi dìm thuyền, những thông tin hắn cung cấp chắc chắn phải là sự thật.

Chung quy lại, mọi người đều chỉ muốn sống sót mà thôi.

Đối với cô, việc giao dịch với những kẻ thông minh luôn dễ chịu hơn giao dịch với những kẻ ngốc nghếch.

Thú thật, ba năm trời chống chọi với bệnh tật, tinh thần lại chìm đắm trong thế giới Ám Tinh quá lâu, Trình Thất Sinh suýt chút nữa đã quên bẵng mình vốn là người có tính cách như thế nào.

Nhưng có một điều cô vô cùng chắc chắn.

Đó là cô cũng muốn sống sót đến cùng.

“Cái hình tượng này của hắn được phết, có ơn tất báo.”

Cảm thấy đã vận động đủ, Trình Thất Sinh ném chiếc gối ôm sang một bên.

“Bây giờ, cái hình tượng này là của ta.”

—— Văn Hoa Hoa vỡ òa trong sung sướng khi thấy tin nhắn từ Lam Hải hiện lên trên màn hình.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Xin lỗi nhé, mình vừa bận chút việc, giờ mới để ý thấy cậu gửi nhiều tin nhắn thế này! Cảm ơn cậu, những thông tin này đối với mình cực kỳ quý giá.]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Ưm... Cư dân bên mình vừa mới thu thập thêm được một ít thức ăn. Nếu cậu muốn, có thể dùng tài nguyên để trao đổi với mình =v=]

Văn Hoa Hoa suýt chút nữa bật khóc vì quá khích động.

Thành công rồi!!

Hắn thành công rồi!!

Đánh cược thắng lớn rồi!!

Giọng hắn run rẩy khi gõ tin nhắn phản hồi:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Cảm ơn ngài! Vô cùng cảm ơn! Đại lão, ngài đã cứu tôi một mạng đó! Nhưng mà tôi chỉ có mỗi gỗ thôi, thật sự không phải tôi không muốn đổi bằng tài nguyên khác, mà là Thành phố An Toàn của tôi toàn gỗ là gỗ! Liệu... liệu có thể dùng gỗ để trao đổi được không?]

Ba phút trôi qua, Thành phố An Toàn Lam Hải vẫn chưa hồi âm.

Aether hỏi: “Thưa Thành chủ đại nhân, ngài không trả lời sao?”

Trình Thất Sinh nhìn thời gian trên đồng hồ bấm giờ: “Không, đợi thêm chút nữa. Một chuyện hệ trọng thế này, dĩ nhiên cần phải có thời gian suy nghĩ chứ.”

“Nếu ta nhận lời cái rụp ngay tắp lự, thì đó không gọi là lương thiện nữa, mà gọi là ngu ngốc.”

Lương thiện sẽ khiến người ta kính trọng và muốn gần gũi, còn ngu ngốc sẽ khiến kẻ khác muốn lợi dụng và bắt nạt.

Ranh giới giữa hai điều đó cần phải được kiểm soát thật cẩn thận.

Cô không hề muốn thử thách bản tính con người.

Khi đồng hồ chỉ 6 phút 32 giây, Trình Thất Sinh bấm dừng.

Văn Hoa Hoa, kẻ đang thấp thỏm chờ đợi ở Thành phố An Toàn Rau Mùi, cuối cùng cũng nhận được dòng tin nhắn cứu mạng.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Ừm... Thôi được rồi, bên mình đúng là đang cần xây dựng vài công trình. Cậu muốn đổi bao nhiêu lương thực?]

Thành công!!!

Văn Hoa Hoa sướng rơn. Nhìn cả thành phố ngập ngụa trong gỗ, lần đầu tiên hắn cảm thấy việc c.ắ.n răng c.ắ.n lợi xua quân đi c.h.ặ.t cây điên cuồng ở thế giới trước là một quyết định may mắn.

Lúc đó hắn còn hậm hực coi đống gỗ này như rác rưởi. Trong cửa hàng bán với giá c.ắ.t c.ổ, vậy mà chẳng có mống Thành chủ nào chịu mua lại của hắn.

Gỗ cưng ơi, ta đã trách nhầm các em rồi!

“Tôi sẽ dùng 10.000 tấn gỗ để đổi lấy 300 tấn gạo, được chứ?”

Vừa mở miệng đã đòi đổi 10.000 tấn?

Rốt cuộc Thành phố An Toàn của hắn đã đốn hạ bao nhiêu cái cây vậy?

Trình Thất Sinh không hề mặc cả. Trải qua sự trì hoãn có chủ đích của cô ban nãy, tâm lý của Thành phố An Toàn Rau Mùi chắc chắn đã bị d.a.o động. Hắn sẽ tự động đưa ra cái giá mà hắn cho là chạm đáy để nhanh ch.óng chốt hạ giao dịch.

Nếu giờ cô buông lời mặc cả, chắc chắn đối phương cũng sẽ gật đầu đồng ý.

Nhưng... không cần thiết phải làm thế.

300 tấn gạo nghe thì có vẻ nhiều, nhưng thực chất đối với 360 triệu con người của nền văn minh Lam Hải, ngần ấy còn chưa đủ nhét kẽ răng cho một bữa ăn.

Đổi lại được món nợ ân tình, giải quyết được nguồn gỗ đang cần thiết, và xác lập được cục diện đôi bên cùng có lợi. Bấy nhiêu đó là quá đủ rồi.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Được thôi, chúng ta tiến hành giao dịch ngay bây giờ nhé?]

Văn Hoa Hoa vội vã trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Được chứ, được chứ. Đại lão nhớ chọn đúng vị trí đặt gỗ nhé. À, với giao dịch giữa các Thành chủ, phí nền tảng là 10%.]

Hắn sợ Trình Thất Sinh chê phí giao dịch đắt, không chịu dùng hệ thống giao dịch chính thức, bèn vội vàng giải thích thêm:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Dù phí hơi chát một chút, nhưng bù lại rất an toàn. Ví dụ nếu gỗ của tôi bị mục nát không xài được, giao dịch sẽ tự động thất bại cho đến khi tôi đổi gỗ tốt vào. Vì vậy, các Thành chủ thường ưu tiên dùng hệ thống giao dịch chính thức.]

Văn Hoa Hoa đặc biệt lo ngại đối phương sẽ đề nghị giao dịch “chui”. Dù gì thì hai bên cũng chỉ mới quen biết, hắn không dám đặt trọn niềm tin vào cô ta.

Lỡ hắn chuyển gỗ qua, đối phương lại quăng lại một đống gạch đá, hoặc trắng trợn quỵt luôn, thì hắn cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt chứ biết kêu ai.

Cũng may, Thành phố An Toàn Lam Hải phản hồi rất nhanh:

[Thành phố An Toàn Lam Hải: OK, mình đã chọn xong hình thức giao dịch và vị trí rồi, bắt đầu trao đổi nhé =v=]

Cả hai bên đều mang thiện ý, giao dịch diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Nhìn 300 tấn gạo tẻ hiện ra lù lù trong kho lương, Văn Hoa Hoa kích động đến mức toàn thân run lên bần bật.

Với số lương thực này, hắn đã nắm trong tay thứ “vốn liếng” để lật ngược thế cờ!

Dù kích động là vậy, hắn cũng không quên nịnh nọt Trình Thất Sinh điên cuồng. Những lời ca ngợi có cánh tuôn trào như thác lũ, hận không thể tạc tượng cho cô ta thành một vị thánh sống.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Cậu không cần phải khách sáo thế đâu. Cậu cũng đã nghĩ tới việc giúp đỡ mình mà. Chúng ta tương trợ lẫn nhau, trao đổi vật tư qua lại thôi ~]

Tương trợ lẫn nhau...

Nhìn bốn chữ đó, trong lòng Văn Hoa Hoa trào dâng một mớ cảm xúc lẫn lộn.

Hắn thừa hiểu cái vỏ bọc tích cực, thiện lương và thân thiện của mình chỉ là một vở kịch do hắn dày công dàn dựng.

Nào ngờ, hắn lại va phải một người tốt bụng thật sự.

Văn Hoa Hoa ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng nhắc nhở:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Đại lão ơi huhu ngài tốt quá, nhưng ngài ngàn vạn lần đừng bao giờ để lộ tọa độ của mình trên nhóm chat nhé. Cũng đừng bô bô rằng mình đang nắm giữ lượng lớn lương thực. Ngài có nhiều lương thực thế này, chắc chắn sẽ bị nhắm tới đấy!]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Ở thế giới trước, tôi có nghe một đại lão tiết lộ, để đổi tọa độ di dời và khơi mào chiến tranh, Thành phố An Toàn Bậc 1 cần tiêu hao 1.000 Hạch tinh, Bậc 2 cần 2.000, Bậc 3 cần 3.000. Do chi phí quá chát, các Thành phố An Toàn hiếm khi nào rảnh rỗi sinh nông nổi mà chủ động khai chiến.]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Nhưng nếu họ phát hiện một Thành phố An Toàn đang sở hữu lượng tài nguyên kếch xù thì câu chuyện lại rẽ sang hướng khác. Kẻ đó chỉ cần tóm được tọa độ, sẽ lập tức ném Hạch tinh ra để dịch chuyển đến áp sát, rồi châm ngòi chiến tranh ngay tắp lự.]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Thường thì mấy Thành phố An Toàn cấp thấp đều mạt rệp lắm, nhưng các Thành phố của tân binh lại khác. Họ chưa kịp tiêu thụ hết số vật tư mang theo từ thế giới gốc. Chính vì thế, những kẻ chuyên săn lùng Lõi trung tâm rất khoái nhắm vào tân binh. Đại lão, ngài nhất định phải đề cao cảnh giác nhé! Hồi ở thế giới trước, tên “Chúa Tể Vũ Trụ” đã từng dập một tân binh theo cách đó rồi. Nghe đồn hắn đã lừa lấy được tọa độ bằng cái vỏ bọc ra tay hiệp nghĩa giúp tân binh dẹp loạn cư dân.]

Văn Hoa Hoa đã phải c.ắ.n răng để tiết lộ những thông tin động trời này. Lỡ như Trình Thất Sinh tung hê mọi chuyện, có khả năng cao lời hắn nói sẽ lọt đến tai Chúa Tể Vũ Trụ.

Khi đó, coi như hắn đã tự rước oán chuốc thù với tên kia.

Hành động này vốn dĩ hoàn toàn chệch khỏi đường lối làm việc khôn ngoan thường ngày của hắn. Hắn không phải là kẻ bốc đồng như “Meo Meo”, dẫu gì tên kia cũng đã đạt Bậc 3 rồi.

Nhưng! Đó là 300 tấn lương thực cơ mà!

Trình Thất Sinh nhận ra bản thân chẳng hề mảy may ngạc nhiên trước luồng thông tin này.

Cô ngẫm nghĩ lại những diễn biến quan sát được trong 24 giờ qua.

Tính đến thời điểm hiện tại, trong cả nhóm chat, kẻ đạt cấp độ cao nhất chính là “Chúa Tể Vũ Trụ” và “Meo Meo” ở Bậc 3.

Và tình cờ thay, cái tên “Chúa Tể Vũ Trụ” kia lại đang đưa cô vào tầm ngắm.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Ừm ừm, mình sẽ chú ý không để lộ tọa độ đâu. Cảm ơn cậu đã cảnh báo nhé. Mình biết thừa là cậu đã phải đ.á.n.h cược rủi ro đắc tội với “Chúa Tể Vũ Trụ” mới dám nhắc nhở mình chuyện này. Cậu cứ yên tâm, mình sẽ cạy miệng không hé nửa lời rằng cậu là người phím thông tin đâu ~]

— Hệ thống báo: Thành phố An Toàn Lam Hải đã gửi cho Thành phố An Toàn Rau Mùi 5 tấn kê. —

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Quà tặng kèm đấy =v=]

Lần này thì Văn Hoa Hoa cảm động rơi nước mắt thực sự. Vốn dĩ hắn còn định thòng thêm một câu xin xỏ đại lão giữ kín bí mật cho mình, nào ngờ đại lão không chỉ nhân từ mà còn tâm lý đến mức này, lại còn bồi thêm cho hắn cả kê nữa chứ!

Một vị đại lão tuyệt vời như vậy, nếu “Chúa Tể Vũ Trụ” thực sự nhắm vào cô ta...

Thì nhất định hắn sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn...

Hắn sẽ... âm thầm cầu nguyện cho đại lão được bình an!

Tạm gác lại cuộc trò chuyện với Thành phố An Toàn Rau Mùi, Trình Thất Sinh xòe tay ra, để chú sứa mềm mại ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay mình.

“Aether này, ta là một người luôn ghi nhớ ân tình và sẵn sàng báo đáp. Ngươi có biết, một người 'có ân tất báo' thì thường mang nét tính cách đặc trưng nào nữa không?”

Aether nằm bẹp dí như chiếc bánh xèo trong lòng bàn tay Thành chủ đại nhân:

“Mềm lòng, lương thiện chăng?”

“Sai rồi nha~”

Trình Thất Sinh vẫn giữ nụ cười hiền hậu: “Là có thù ắt báo đó nha ~”

“Ngươi chưa nghe câu này bao giờ sao?”

“Chịu ơn một giọt nước, báo đáp bằng cả dòng suối. Chịu thù một giọt nước, bắt đền bằng hạn hán ngàn dặm.”

Cô lôi cuốn nhật ký từ lâu đã bị lãng quên ra.

Cuốn sổ ấy không dùng để viết nhật ký, mà chỉ ghi chép những cái tên.

Bên cạnh những cái tên đó là các vòng tròn được đ.á.n.h dấu bằng mực đỏ, vàng, hoặc xanh lục. Sau mỗi vòng tròn đều có một dấu (✓), minh chứng cho việc nhiệm vụ ứng với vòng tròn đó đã được hoàn thành.

Trình Thất Sinh lật sang một trang trắng tinh, nắn nót viết bốn chữ “Chúa Tể Vũ Trụ”. Sau đó, cô lấy b.út lông ra, trầm ngâm suy nghĩ xem nên tô vòng tròn màu gì cho phù hợp.

Trải nghiệm với Thành phố An Toàn Rau Mùi quả thực đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cô.

Những thế giới tiếp theo chưa chắc đã dư dả tài nguyên. Vì vậy, cô phải tranh thủ gia tăng sức mạnh tối đa ở thế giới này.

Không chỉ dừng lại ở việc thu thập tài nguyên, mà còn phải rèn quân khiển tướng, và quan trọng nhất là... củng cố hậu phương vững chắc.

Dân số Lam Hải quá đỗi đông đảo. Việc sắm một cái Tháp Không Khí là chưa đủ để giải quyết triệt để vấn đề.

Nghe nói sau khi đoạt được Lõi trung tâm của Thành phố An Toàn khác, diện tích thành phố sẽ được mở rộng?

Trình Thất Sinh nhìn xuống những con dân Lam Hải đang tất bật làm việc:

—— Những đứa trẻ của Lam Hải, quả thực đang rất cần một vùng không gian rộng lớn hơn để sinh sống.

“Chúa Tể Vũ Trụ” đã đưa cô vào tầm ngắm. Trùng hợp thay, cô cũng đang ghim hắn.

Đây chẳng phải là một màn “song hướng lao tới” đầy lãng mạn sao.

Trình Thất Sinh nhấc b.út, dứt khoát vẽ một vòng tròn đen ngòm lên ngay cái tên “Chúa Tể Vũ Trụ”.