Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 21: Tang thi (19)



Vương Mạc Ninh trố mắt há hốc mồm nhìn mười mấy bóng người cứ thế đu thẳng từ trên cao xuống.

Đám Thợ săn Hạch tinh mang mặt nạ chiến thuật đen sì, chỉ để lộ ra những đôi mắt sắc lẹm. Đồ tác chiến bó sát người, phô ra vóc dáng thon gọn và những chuyển động lưu loát.

Cùng với đà trượt xuống của họ, những tiếng loảng xoảng, chát chúa vang lên không ngớt.

Đó là âm thanh do lũ tang thi lởn vởn trong các tầng lầu phát ra. Bọn chúng qua lớp cửa kính cảm nhận được hơi người bên ngoài, liền điên cuồng đập vỡ kính hoặc trực tiếp từ ban công lao mình ra vồ lấy đám người đang đu dây.

Nhưng đám Thợ săn Hạch tinh đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Họ siết c.h.ặ.t dây cáp, mượn đà giữa không trung tung ra những cú đá uy lực, sút văng đám tang thi đang nhảy chồm tới.

Tuy nhiên, có những con tang thi lại rơi thẳng từ tầng trên xuống, thậm chí có con còn nhắm chuẩn ngay vị trí ngay trên đỉnh đầu Tống Khê.

Vương Mạc Ninh đứng xem mà thót tim, nhịn không được hét lớn:

“Đội trưởng! Cẩn thận trên đầu!”

Tống Khê cứ như thể mọc thêm mắt sau lưng. Cô ấy chỉ cần siết c.h.ặ.t cơ bụng, lợi dụng lực kéo, mượn đà xoay người lộn vòng 180 độ ngay giữa không trung. Từ dưới thốc lên, cô ấy tung một cú đá trời giáng hất văng con tang thi đang rơi xuống, rồi mượn luôn cái lực phản chấn đó để đu tạt sang hướng bên trái.

Tiện thể, cô ấy còn hướng về phía sân thượng nơi Vương Mạc Ninh đang đứng, giơ tay phải vỗ vỗ lên n.g.ự.c, ra hiệu mình vẫn ổn.

Do khoảng cách khá xa, trời lại nhá nhem tối, cộng thêm việc Tống Khê đang đeo mặt nạ bảo hộ nên Vương Mạc Ninh không thể nhìn rõ biểu cảm của cô ấy.

Nhưng mạc danh kỳ diệu, cô bé lại có cảm giác Tống Khê trông có vẻ cực kỳ ung dung, khoái chí.

Vương Mạc Ninh đảo mắt nhìn đám tang thi gớm ghiếc đang rơi lả tả qua tầm mắt mình: “...”

Lúc trước cô bé cứ đinh ninh đám Thợ săn Hạch tinh đã lợi hại lắm rồi.

Cái lần đầu tiên Tống Khê dắt cô bé đu một sợi dây cáp mỏng dính, bò lổm ngổm như người nhện từ sân thượng tòa nhà này sang sân thượng tòa nhà khác, Vương Mạc Ninh đã thầm nghĩ đó hẳn là giới hạn chịu đựng rồi.

Về sau, khi cô bé nơm nớp lo sợ bắt chước mọi người bò qua dây cáp thành công, trong lòng còn dấy lên một niềm tự hào mãnh liệt rằng bản thân mình cũng khá phết đấy chứ.

Ai dè cái trò nhảy nhót, bò trườn trên mấy tòa nhà cao tầng lúc trước so với cái pha “trượt zipline” bạt mạng hiện tại, quả thực chỉ đáng gọi là trò trẻ con.

Quả nhiên không hổ danh là người ngoài hành tinh sao?

Rõ ràng vẻ ngoài trông cũng giống người bình thường, nhưng bất luận là sức mạnh, tốc độ, hay cái kiểu hành động dũng mãnh đến mức liều mạng này, bọn họ đều đè bẹp cô bé ở mọi phương diện.

—— Phập! Phập! Phập!

Đám tang thi rơi từ trên nhà cao tầng xuống đập thẳng xuống đất, tiện thể nện bẹp dí luôn một mớ tang thi đang lảng vảng bên dưới.

Mọi thứ diễn ra chớp nhoáng, chỉ trong vòng hai phút, nhóm Thợ săn Hạch tinh đã tiếp đất và đu tòng teng ngay phía trước bên trái chiếc ô tô gặp nạn.

Những người trong xe mừng rỡ phát hiện ra sự xuất hiện của họ đã thành công thu hút một lượng lớn tang thi dạt lên phía trước.

Nhưng khi liếc nhìn lại quân số lèo tèo của nhóm Thợ săn Hạch tinh, rồi lại nhìn bầy tang thi vẫn còn đông đặc bủa vây xung quanh, những người đó lại thót tim lo sợ.

Nhiều tang thi thế này, liệu họ có trụ nổi không?

Thực ra, trong từ điển của Tống Khê và đồng đội hoàn toàn không có khái niệm “trụ nổi không”, mà chỉ có “g.i.ế.c được bao nhiêu con, đ.ấ.m nhau được bao lâu”.

Cô ấy trực tiếp giật tung ba lô, bắt đầu liên hoàn ném b.o.m xăng xuống dưới.

Sau khi quăng gần cạn kho b.o.m xăng, ngọn lửa bùng lên thiêu rụi đám tang thi đồng thời phả hơi nóng rát mặt lên cao. Chịu hết nổi, cô ấy b.ắ.n móc câu sang một ô cửa sổ khác rồi đu mình vọt qua đó.

Bởi vì đang trong lúc giao tranh ác liệt, không kịp tìm một điểm đặt chân vững chãi, Tống Khê đã bị tuột tay rơi xuống tận hai lần. Mỗi lần như vậy đều khiến trái tim Vương Mạc Ninh muốn ngừng đập.

Đó là rơi thẳng từ trên cao xuống giữa bầy tang thi đấy!

Thế nhưng, mỗi lần như vậy, Tống Khê đều thể hiện khả năng kiểm soát cơ bắp chuẩn xác đến kinh ngạc. Cô ấy lấy đầu tang thi làm bàn đạp, bấu c.h.ặ.t vào bức tường trơn tuột tưởng chừng như không có chỗ bám víu rồi thoăn thoắt trèo ngược lên.

Các Thợ săn Hạch tinh khác cũng biểu diễn những pha “ảo ma canada” tương tự. Trong mắt người ngoài, hành động của họ chẳng khác nào đang chơi trò ú òa với t.ử thần, nhưng kỳ diệu thay, lần nào họ cũng thoát hiểm trong gang tấc.

Độ dẻo dai và linh hoạt của cơ thể họ, e rằng đến loài mèo cũng phải ngả mũ chào thua.

Đám Thợ săn Hạch tinh không chỉ quăng b.o.m xăng vô tội vạ, mà còn phối hợp nhịp nhàng tạt sang hai bên đường, móc dây cáp vào những chiếc xe lân cận. Năm người cùng hợp lực kéo mạnh, giật phăng một chiếc xe chắn ngang lối đi.

Đừng tưởng người Lam Hải chỉ có cái mác “trâu bò húc” đụng đâu đ.ấ.m đó.

Năm Thợ săn Hạch tinh cứ thế cần mẫn kéo từng chiếc xe đến bịt kín hai đầu đường, tạo thành một hàng rào chắn vững chắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy thỉnh thoảng vẫn có vài con tang thi lọt qua được mấy khe hở hẹp, nhưng ít nhất bọn họ không còn phải lo nơm nớp về cái viễn cảnh tang thi c.ắ.n mãi không hết nữa.

Sau khi củng cố xong điểm tựa, tất cả Thợ săn Hạch tinh liền tháo ba lô to bự chảng trên lưng xuống, lôi ra đủ loại s.ú.n.g ống, lắp ráp thuần thục rồi chĩa thẳng vào bầy tang thi mà nã đạn xối xả.

Trong số đó, dĩ nhiên bao gồm cả tiểu đội Kẻ Thăm Dò của Tống Khê.

Vương Mạc Ninh trố mắt nhìn những đồng đội đã gắn bó với mình nửa tháng trời đang điên cuồng xả s.ú.n.g: “...”

Không phải chứ! Hóa ra các người giấu s.ú.n.g trong ba lô từ đầu đến giờ à?!

Suốt nửa tháng qua, biết bao nhiêu lần bọn họ ngàn cân treo sợi tóc! Biết bao nhiêu lần bị tang thi vây ráp! Cô bé cứ đinh ninh mọi người đều phải chật vật lắm mới giành giật được mạng sống từ tay t.ử thần.

Kết quả là bây giờ, các người lôi s.ú.n.g ra nã!

Lại còn là cái loại s.ú.n.g tuy không rõ tên tuổi, nhưng bóp cò một phát là xả đạn như mưa, uy lực k.h.ủ.n.g b.ố đến rợn người.

Vương Mạc Ninh đành tự huyễn hoặc bản thân: Chắc là họ sợ tiếng s.ú.n.g nổ sẽ dụ thêm một bầy tang thi to hơn kéo tới chăng.

Cứ nhìn xem, chẳng phải trước khi khai hỏa, họ phải hì hục dựng xe chắn đường trước hay sao?

Trận chiến kéo dài đến tận khi màn đêm buông xuống.

Đến khi mọi thứ vãn hồi, những người sống sót kẹt trong ô tô mới dám thở phào nhẹ nhõm. Nhìn bãi xác tang thi chất đống la liệt khắp con phố, họ vừa kích động vừa trào dâng niềm biết ơn vô bờ.

Tống Khê b.ắ.n phi trảo leo lên cao lầu theo từng chặng, đón cô nhóc phiên dịch Vương Mạc Ninh xuống.

“Các người là người của chính phủ đúng không?”

“Có s.ú.n.g kìa! Bọn họ dùng được cả s.ú.n.g!”

“Chắc chắn các người là bộ đội chính phủ rồi! Ơn trời các vị vẫn còn sống! Tuyệt quá!! Có thể cho chúng tôi đi theo đến căn cứ của chính phủ được không? Chúng tôi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!”

Từ trên xe bước xuống sáu người, bốn nam hai nữ.

Sắc mặt ai nấy đều bần thần, quần áo dính đầy những vệt m.á.u đã khô và đủ loại chất bẩn không rõ nguồn gốc. Đôi mắt họ đờ đẫn nhưng hằn rõ sự thống khổ. Vừa xuống xe, họ đã quỳ sụp xuống trước mặt nhóm Thợ săn Hạch tinh, dập đầu lia lịa cầu xin được mang đi. Miệng không ngừng lải nhải hứa hẹn sẽ cống hiến hết sức lực, thậm chí còn bóng gió nhắc tới chuyện bán thân, bất luận nam nữ.

Vương Mạc Ninh chứng kiến cảnh đó mà rùng mình.

Dù bản thân cũng từng trải qua những ngày tháng tăm tối, nhưng nhờ trốn lỳ trong phòng chứa đồ, ngoại trừ nỗi sợ c.h.ế.t đói và sự ám ảnh khi phải sống chung với cái xác thối rữa của cô bạn học, cô bé thực ra chưa phải nếm trải những bi kịch tận cùng của mạt thế.

Thậm chí, Vương Mạc Ninh còn chả hiểu tại sao tận thế lại ập đến.

Cô bé chỉ biết bạn học đang yên đang lành tự dưng biến thành quái vật, điện thoại đột nhiên tịt ngòi không có sóng, không thấy bóng dáng quân đội ứng cứu, cũng chẳng nghe nhắc tới bất kỳ căn cứ người sống sót nào.

Cho đến lúc sắp c.h.ế.t đói thì được người ngoài hành tinh vớt lên, rồi cứ thế nương tựa vào sự bảo bọc của nhóm Tống Khê mà sống qua ngày.

Mang tiếng là phiên dịch viên, nhưng vì toàn đi đường “hàng không” (leo nóc nhà), nên suốt nửa tháng trời chả chạm mặt mống người sống sót nào.

Vương Mạc Ninh vẫn luôn khao khát được gặp gỡ những người đồng cảnh ngộ. Nhưng cô bé nào có ngờ, cái lúc được gặp lại là lúc họ ở trong cái bộ dạng thê t.h.ả.m, hèn mọn đến mức này.

Cô bé á khẩu không biết phải phản ứng ra sao, bất giác quay đầu lại nhìn Tống Khê cầu cứu.

Tống Khê và các Thợ săn Hạch tinh khác vẫn đứng tụm lại một chỗ, mặt nạ bảo hộ vẫn bịt kín bưng, chỉ chừa lại đôi mắt lạnh tanh.

Cái điệu bộ rõ ràng là đang hóng màn giao lưu giữa cô và dân bản xứ.

Vương Mạc Ninh đành tự thân vận động: “Mọi người đứng lên trước đã. Chúng tôi không phải là quân đội chính phủ, chúng tôi là... lực lượng vũ trang tư nhân.”

Nghe tới chữ “tư nhân”, nhóm người kia càng bám riết không buông.

“Cầu xin các người hãy mang tôi theo! Tôi hứa sẽ ngoan ngoãn vâng lời!”

“Đúng đúng đúng! Chúng tôi ăn ít lắm, làm thì nhiều! Chỉ cần cho một miếng cơm thừa canh cặn là được rồi!”

Vương Mạc Ninh nhận ra lời khuyên nhủ của mình hoàn toàn vô tác dụng, bọn họ căn bản không thèm nghe, chỉ một mực chắp tay cầu xin.

Không hẳn là ép uổng gì, mà kiểu như thấy Vương Mạc Ninh có vẻ dễ nói chuyện, nên họ bấu víu lấy cô như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

May mắn thay, trong mớ lời cầu xin hỗn độn của một người phụ nữ, cô bé đã chộp được một thông tin mấu chốt.

“Chúng tôi thật sự không muốn phải quay lại cái nơi đó nữa, bọn chúng coi chúng tôi thua cả súc vật, ăn không đủ no lại còn bị đ.á.n.h đập dã man mỗi ngày, bắt đi làm mồi nhử tang thi. Cầu xin các người hãy dẫn tôi đi, việc nặng nhọc mấy tôi cũng làm được! Nếu kẹt quá không mang đi được, thì ném tôi ở thành phố nào đó cũng được! Chỉ cần không phải ở đây là được!”

Ánh mắt Vương Mạc Ninh đanh lại, cô tiến lên níu lấy người phụ nữ kia: “Chị nói rõ hơn xem nào, cái nơi đó tên là gì? Nó nằm ở đâu?”