Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 23: Tang thi (21)



Tống Khê cười hì hì: “Em cũng có phần đấy nhé. Dù không phải lực lượng chiến đấu chủ chốt, nhưng nhờ hoàn thành tốt công việc phiên dịch, Thần Sáng Thế vĩ đại đã thưởng nóng cho em 5.000 điểm tích lũy.”

Cô nàng nhẩm tính một chốc, rồi dùng cử chỉ múa may kết hợp với lời nói để Vương Mạc Ninh hiểu rõ độ khủng của con số đó: “5.000 điểm, đủ để em ăn uống xả láng hơn nửa năm, lại còn dư dả sắm thêm hai khẩu s.ú.n.g trường tấn công và ba thùng đạn nữa đấy.”

Vương Mạc Ninh: !!!

Cô bé lập tức cúi gập người hướng lên trời cao:

“Tạ ơn Thần Sáng Thế vĩ đại!! Tạ ơn sự hào phóng của Người!”

Vốn dĩ Trình Thất Sinh chỉ định ngó qua nhóm thợ săn một chút lúc phát tiền thưởng, nhưng cô bất chợt ngạc nhiên phát hiện ra: “Sợi xích tín ngưỡng” của mình vừa kết nạp thêm một thành viên mới.

Dù liên kết đó vẫn còn mỏng manh và yếu ớt, nhưng sự thực là nó đã xuất hiện.

Cô tò mò thử truyền một thông điệp ngắn ngủi đến người tín đồ mới toanh này.

“Đứa trẻ ngoan, vất vả cho con rồi.”

Vương Mạc Ninh đứng khựng lại như bị sét đ.á.n.h trúng, cả người bật dậy ngay lập tức.

Lần này, đến lượt đám người Lam Hải nhìn cô bé với ánh mắt kỳ quái.

Vương Mạc Ninh lắp bắp: “Em... em nghe thấy... em nghe thấy tiếng thì thầm của Thần linh...”

Thực ra cô bé hoàn toàn không nghe rõ Thần linh nói gì, nhưng cảm giác lúc đó giống như có một sức mạnh bao bọc lấy cô bé từ tứ phía.

Đó là một cảm giác kỳ diệu đến nhường nào, tựa như được cuộn tròn trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền, vừa ấm áp, vừa vĩ đại, mang lại một sự bình yên tuyệt đối.

Đó là chốn nương náu của linh hồn, tựa như cuối cùng cô bé cũng tìm được một mái ấm đại gia đình thực sự.

Cõi lòng Vương Mạc Ninh trào dâng những cảm xúc mãnh liệt: Cảm động, kích động, hạnh phúc... Những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào không kiểm soát.

Đây... Đây chính là Thần linh sao? Đây chính là cái thế giới màu nhiệm mà đội trưởng và những người khác vẫn luôn đắm chìm vào sao?

Mọi người Lam Hải ban đầu sững người, nhưng rồi nhanh ch.óng vỡ òa trong niềm vui sướng. Tống Khê càng thêm kích động, trao cho Vương Mạc Ninh một cái ôm thật c.h.ặ.t.

Sau đó, cô ấy dõng dạc tuyên bố: “Thần Sáng Thế vĩ đại đã công nhận em! Kể từ giây phút này, em chính là chị em ruột thịt của chúng ta!”

Trình Thất Sinh chứng kiến cảnh đó mà đứng hình mất năm giây, lâu hơn cả thời gian “đóng băng” của người Lam Hải.

Cô chỉ buông đúng một câu “vất vả rồi”, thế quái nào con bé kia lại khóc bù lu bù loa lên thế?

Thôi kệ, khóc thì cứ khóc, dù sao càng khóc thì cái liên kết tín ngưỡng kia lại càng thêm phần bền c.h.ặ.t.

Xác định xong tọa độ của Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ, Trình Thất Sinh lập tức nhắn tin riêng cho hắn ta, mặc kệ hiện tại có đang là nửa đêm gà gáy hay không.

Nhắn tin cầu cứu vào giữa đêm khuya mới thể hiện rõ sự hoảng loạn và cấp bách chứ, phải không nào?

—— Tại Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ.

Đang ngủ say sưa, Chúa Tể Vũ Trụ bừng tỉnh vì một thông báo đặc biệt (loại tin nhắn “gắn cờ” phải tiêu tốn 10 Hạch tinh mới kích hoạt được) réo vang.

Hắn càu nhàu liếc nhìn màn hình ảo.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Đại ca ơi, lúc trước anh bảo có thể giúp em đàn áp cư dân, chi phí tính toán thế nào vậy anh?]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Đám cư dân của em ban đầu ngoan ngoãn lắm, em đối xử với họ cũng cực kỳ tốt. Nhưng bây giờ lòng tham của họ càng ngày càng lớn, em cảm thấy mình sắp không giữ nổi chúng nó nữa rồi.]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Haizz, đại ca đang ngủ rồi phải không? Vậy anh cứ nghỉ ngơi đi ạ. Thật ra tình hình hiện tại cũng chưa đến mức bạo loạn ầm ĩ, chỉ là em thấy có vài dấu hiệu bất thường. Chắc mai em sẽ thử ban hành lại luật lệ xem sao T-T]

Chúa Tể Vũ Trụ tỉnh như sáo. Cơn buồn ngủ bay biến, cục tức cũng tan biến. Hắn ta lập tức gõ phím liên thanh dội b.o.m tin nhắn.

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Em gái ơi! Bạo loạn của cư dân không phải chuyện đùa đâu, cô có thể mất mạng như chơi đấy! Đừng có cái tư tưởng chần chừ kéo dài thời gian, phải dùng bàn tay sắt trấn áp ngay từ trong trứng nước!]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Ba cái luật lệ giấy lộn chả giải quyết được gì đâu, cô phải phô trương vũ lực cho chúng nó sợ!]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Giờ này cô đi ngủ, khéo bọn chúng đang túm tụm họp kín bàn mưu lật đổ cô đấy. Cứ tin lời anh, anh bị bọn nó lật lọng nhiều rồi, kinh nghiệm đầy mình!]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Thế này đi, cô mở cổng dịch chuyển qua đây, anh sẽ ra tay trấn áp giúp cô. Cứ yên tâm giao cho anh, đảm bảo giải quyết nhanh gọn!]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Nhưng mà đại ca ơi... hiện tại em không có nhiều Hạch tinh trong tay... Hay là để em tự thử sức dẹp loạn xem sao đã. Nếu bung bét quá thì em mới dám làm phiền đại ca.]

Mỡ dâng tận miệng, sao Chúa Tể Vũ Trụ có thể để miếng ngon tuột mất? Hắn ta vội vàng đáp:

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Không sao, không sao, anh em mình hợp tính nhau, anh không thèm thu tiền cô luôn!]

Trình Thất Sinh từ từ xoa xoa huyệt ấn đường.

Rõ ràng là “cái loa” kia hiện không túc trực bên cạnh hắn ta.

Nếu không sao hắn ta lại có thể thốt ra cái câu ngu xuẩn thế này. Bất kỳ Thành chủ nào có nếp nhăn trên não, vừa thấy dòng chữ “không thèm thu tiền” là tự động nhảy số biết ngay đối phương đch có ý đồ tốt đẹp gì.

Cô liền bồi thêm một chiêu tung hỏa mù, im bặt không trả lời trong nửa phút.

Chúa Tể Vũ Trụ cũng sực nhận ra mình lỡ mồm, cuống cuồng nhắn vớt vát:

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: À thì, cô cứ quy ra lương thực trả cho anh cũng được. Anh tính giá rẻ mạt cho cô, nhưng cũng đừng bèo bọt quá, rốt cuộc anh em binh lính bên anh cũng phải có thực mới vực được đạo chứ.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trình Thất Sinh tiếp tục diễn vai con nai vàng ngơ ngác, chần chừ, do dự, khiến Chúa Tể Vũ Trụ sốt ruột đến mức hận không thể chui qua màn hình lôi cổ ả lại đây.

Hắn ta còn phải cuống quýt gọi “cái loa” tới để phụ một tay khuyên giải.

Cuối cùng, khi trời vừa tờ mờ sáng.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Được rồi đại ca, cứ chốt theo giá anh em mình vừa bàn nhé. Cho em chút thời gian thu xếp, hai ngày nữa em sẽ dịch chuyển qua chỗ anh =v=]

Khóe miệng Chúa Tể Vũ Trụ nhếch lên không sao kiểm soát nổi.

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Ô kê, anh đợi cô.]

Ha ha ha ha ha cuối cùng cũng mắc bẫy!!!

Hai ngày sau ——

Chúa Tể Vũ Trụ cắm cọc chờ đợi từ lúc hừng đông. Hắn ta sốt ruột đi lại quanh quẩn trên tường thành, chỉ lo trong hai ngày nay Lam Hải đột nhiên tỉnh mộng rồi lật kèo trốn mất tăm.

Cuối cùng, lính gác trên tháp canh cũng hớt hải báo cáo: “Bẩm Bệ hạ, đằng xa có một tòa Thành phố An Toàn đang xuất hiện.”

Chúa Tể Vũ Trụ phóng mắt nhìn ra. Quả nhiên, một Thành phố An Toàn Bậc 2 lù lù hiện ra.

Tuy nhiên, vị trí nó hạ cánh lại lệch đi khoảng 10 km so với tọa độ hắn ta cung cấp.

Xem ra con ả Lam Hải cũng không đến nỗi ngu ngục lắm, vẫn còn chừa lại một đường lui phòng bị hắn ta. Vậy thì phải đẩy nhanh tốc độ lên thôi, bằng không Lam Hải găm sẵn 1.000 Hạch tinh trong túi để té bất cứ lúc nào thì công toi. Nhưng, miếng thịt mỡ đã yên vị trong nồi, hắn không đời nào để cho nó mọc cánh bay mất.

Không được, phải ăn chắc mặc bền.

“Trí não, trừ ngay 1.000 Hạch tinh, dịch chuyển áp sát tòa Thành phố An Toàn kia cho ta! Ngay sau đó ném thêm 1.000 Hạch tinh nữa để kích hoạt 'Chiến tranh Thành phố An Toàn', chọn chế độ 'Miễn dịch chiến tranh Không Hợp Lệ'. Không được chậm trễ dù chỉ một giây!”

“Rõ, thưa Thành chủ đại nhân. Trí não đang tiến hành thao tác.”

Chớp mắt một cái, Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ đã dịch chuyển kề vai sát cánh với Thành phố An Toàn Lam Hải.

Giây tiếp theo, Trình Thất Sinh đang ung dung ngồi trước bàn làm việc thì nhận được thông báo từ Aether.

“Thưa Thành chủ đại nhân, Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ Bậc 3 vừa kích hoạt chế độ 'chiến tranh Không Thể Miễn Dịch' nhắm vào Thành phố An Toàn của chúng ta.”

Trình Thất Sinh nhướng mày: “Chơi lớn đến mức dùng cả đặc quyền Miễn dịch chiến tranh luôn cơ à, hắn ta quả thực rất nể trọng ta.”

Nghe đồn cái đặc quyền này không hề dễ kiếm. Cửa hàng không có bán, phải dồn hết nhân phẩm bốc thăm may mắn trong các thế giới thiên tai mới vớ được.

Chiến tranh giữa các Thành phố An Toàn chính thức nổ ra. Cổng thành của hai bên dính c.h.ặ.t vào nhau, tạo thành một hành lang tròn trịa thông suốt cho phép hai bên tự do ra vào.

“Ha ha ha ha ha!! Thành công rồi!! Cuối cùng cũng thành công!!!”

Chúa Tể Vũ Trụ đắc ý ngửa cổ cười vang, chỉ chờ khoảnh khắc Lam Hải lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ và quỳ rạp xuống cầu xin sự tha thứ.

Hắn ta ngông nghênh rải những dòng tin nhắn sặc mùi châm chọc của kẻ bề trên vào nhóm chat.

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Ha ha ha ha ha Dạy cho cô em một bài học nhớ đời nhé, chiến tranh luôn là cách nhanh gọn lẹ nhất để vơ vét tài nguyên.]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Kẻ yếu sinh ra là để làm chất dinh dưỡng nuôi sống cường giả.]

Hắn ta cứ đinh ninh sẽ được chiêm ngưỡng sự bàng hoàng, hoảng loạn và những lời cầu xin t.h.ả.m thiết từ Lam Hải. Thế nhưng, khi tin nhắn phản hồi từ Lam Hải nhảy lên, nội dung của nó lại khiến mí mắt xanh lè của hắn ta giật nảy.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: =v=]

Chúa Tể Vũ Trụ dán mắt vào cái biểu tượng cảm xúc đó, một nỗi bất an to đùng đoàng bất chợt trỗi dậy trong lòng.

Có gì đó sai sai!

Con ả Lam Hải... làm sao có thể giữ được sự bình thản đến mức này?

Sau khi gửi xong cái mặt cười đó, Trình Thất Sinh nhìn hai cánh cổng thành đã kết nối thông suốt với nhau. Khi chắc chắn rằng Chúa Tể Vũ Trụ đã hết cửa để kích hoạt Màng Phòng Hộ, cô mới đủng đỉnh nhấp một ngụm nước ấm.

Cuối cùng thì cũng chịu c.ắ.n câu rồi ——

—— Phía bên kia, Chúa Tể Vũ Trụ ra sức chèn ép nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng.

Hắn ta phóng tầm mắt nhìn xuống dưới.

Ngay lúc binh lính vũ trang đầy mình của Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ hùng hổ xông thẳng vào Thành phố An Toàn Lam Hải, thì một tiếng gầm rú chấn động cả đất trời nổ ra nghênh đón bọn họ.

“Ngô Thần tại thượng!!”

“Lam Hải vĩnh tồn!!!”

Chúa Tể Vũ Trụ trố mắt nhìn sang với vẻ không thể tin nổi.

“Chuyện quái quỷ gì thế này? Một cái thành Bậc 2 rách nát? Sao lại có thể chứa được một lượng quân lính khổng lồ thế này?!!!”

Nhưng, không có ai rảnh rỗi giải đáp thắc mắc cho hắn cả.

Hàng hàng lớp lớp binh lính Lam Hải đông đặc đến mức không thể nhìn thấy điểm dừng, trang bị v.ũ k.h.í tận răng, lăm lăm điều khiển cả xe thiết giáp bọc thép.

Hệt như một cơn sóng thần cuồng nộ mang theo sự hủy diệt, ồ ạt tràn tới ——