Trong nhóm chat, sau màn tung hoa chúc mừng Trình Thất Sinh, mọi người lại hùa nhau ném đá, bóc phốt xem tên Chúa Tể Vũ Trụ lúc sinh thời bị ghét bỏ thê t.h.ả.m đến nhường nào.
Phân tích sơ qua một hồi, cô rút ra kết luận.
Có thể việc lôi chủ đề này ra bàn tán lúc này chỉ là một cái cớ để mọi người tìm tiếng nói chung, nhưng những lời bình luận, chê bai đó chắc chắn là cảm xúc thật lòng: Các Thành chủ đều thực sự căm ghét Chúa Tể Vũ Trụ.
Lý do đơn giản thôi: Tên khốn đó từng ngấm ngầm giở trò dò xét, thử nghiệm với hầu hết các Thành chủ trong nhóm. Mà xui xẻo cho hắn, mấy vị Thành chủ ở cái thế giới này, kẻ nào kẻ nấy đều là phường “cáo già” đội lốt cừu non.
Tất cả mọi người đều dư sức đi guốc trong bụng Chúa Tể Vũ Trụ, thừa biết hắn ta đang nung nấu cái dã tâm gì.
Làm gì có ai lại đi thích một kẻ luôn nhăm nhe muốn lấy mạng mình cơ chứ.
Tương tự như vậy, mọi người cũng đang cực kỳ dè chừng trước một Trình Thất Sinh có khả năng vượt cấp, g.i.ế.c gọn một Thành phố An Toàn khác.
Ghét Chúa Tể Vũ Trụ là thật, nhưng mượn cơ hội này để gợi chuyện, kích Lam Hải mở lời nhằm mục đích phân tích tính cách của cô cũng là thật.
Kẻ nào cẩn trọng thì muốn dò la tính nết của Trình Thất Sinh để biết đường mà né những “bãi mìn” của cô.
Kẻ nào bạo gan hơn một chút thì lại muốn xem xét xem liệu có thể lợi dụng cơ hội từ vị tân binh “đại lão” vừa mới quật khởi này để kiếm chác chút lợi lộc gì không.
Sau nửa ngày trời thi nhau m.ổ x.ẻ, sỉ nhục cái thây ma của Chúa Tể Vũ Trụ, cuối cùng Lam Diệp cũng quăng ra một câu hỏi.
[Thành phố An Toàn Lam Diệp: @Thành phố An Toàn Lam Hải đại lão, cho mạn phép hỏi một chút, cô và Chúa Tể Vũ Trụ sao lại choảng nhau sứt đầu mẻ trán thế? Do bị lộ tọa độ à?]
Cậu ta cẩn trọng bồi thêm một câu thanh minh, so với cái thái độ “tôi là đàn anh tiền bối” hồi trước, bây giờ hắn khúm núm, lễ phép đến mức hận không thể lập miếu thờ Trình Thất Sinh.
[Nếu không tiện tiết lộ thì thôi cũng được nha. Tôi chỉ là có nghe đồn giang hồ đang lưu truyền một loại đạo cụ cao cấp dùng một lần có khả năng định vị tọa độ của Thành chủ khác. Tôi cứ nơm nớp lo sợ ở cái sân chơi cấp thấp này cũng lọt ra cái thứ quỷ quái đó. Nếu vậy thì đúng là đỡ không nổi.]
Trình Thất Sinh chậm rãi ngồi thẳng lưng dậy.
Cơ hội vàng để củng cố hình tượng nhân vật đây rồi!
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Không cần phải lo bò trắng răng đâu, là hắn ta tự nguyện dâng tọa độ cho tôi đấy chứ. Thế là tôi mò qua đó, đường đường chính chính châm ngòi chiến tranh Thành phố An Toàn thôi.]
[Thành phố An Toàn Lam Diệp: Phù! Hóa ra là vậy. Đại lão ngài cũng bị cái tên Chúa Tể Vũ Trụ đó lừa gạt. Đúng là đồ gieo gió gặt bão, không oan ức gì.]
So với việc một tân binh ôm dã tâm bừng bừng, ngang ngược lao vào đập nát Thành phố An Toàn khác để nuốt trọn Lõi trung tâm, thì các vị Thành chủ dĩ nhiên dễ chấp nhận hơn cái kịch bản: Chúa Tể Vũ Trụ gậy ông đập lưng ông, giở trò lừa lọc rồi cuối cùng bị phản sát.
Thế nhưng, hiển nhiên là Lam Diệp đã yên tâm hơi quá sớm.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Không phải đâu nha =v=]
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Trước khi đi, tôi đã thừa biết cái thứ hắn ta thèm khát là Lõi trung tâm của tôi rồi. Cái dã tâm đó hắn ta phơi bày lộ liễu quá mà. Đã thế hắn ta lại còn dám lớn tiếng khiêu khích tôi. Thế là tôi chuẩn bị s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c đầy đủ, rồi hiên ngang kéo quân qua đó dạy cho hắn ta một bài học thôi =v=]
Lam Diệp: “...”
Các vị Thành chủ khác: “...”
Từ nãy đến giờ, bọn họ vẫn luôn đinh ninh một kịch bản: Chúa Tể Vũ Trụ dùng mưu hèn kế bẩn lừa gạt tên lính mới Lam Hải để lấy tọa độ, ai dè Lam Hải là quái vật bọc thép nên phản sát thành công.
Kết quả sự thật lại là... Cố tình vác xác qua tận nơi để nghênh chiến sao?
Rốt cuộc vị đại lão này có thể dùng cái giọng điệu thản nhiên, nhẹ tựa lông hồng ấy để thốt ra những lời lẽ hung tàn, m.á.u me đến mức nào cơ chứ.
Bị theo dõi thì cứ mặc kệ bị theo dõi thôi. Chừng nào cô không để lộ tọa độ, tên Chúa Tể Vũ Trụ kia có đào mả lên cũng không tìm ra được cô, dĩ nhiên là không làm gì được cô cả.
Phát động một cuộc chiến tranh Thành phố An Toàn cực kỳ tiêu tốn nhân lực, vật lực và tài nguyên. Trừ những tình huống bất khả kháng, hay những kẻ có sở thích bạo lực, nghiện cướp bóc các Thành chủ khác, thì đa số Thành chủ đều không rảnh rỗi mà đi châm ngòi chiến tranh.
Vậy mà Lam Hải lại chủ động xuất kích.
Rốt cuộc cái tên Chúa Tể Vũ Trụ kia đã làm cái trò mèo gì? Hắn ta phải ngông cuồng, khiêu khích đến mức nào mới có thể khiến vị đại lão này thà chấp nhận hao binh tổn tướng mở đường m.á.u chiến tranh cũng phải kéo quân qua đập cho hắn một trận tơi bời hoa lá cơ chứ!
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Mọi người cũng biết rồi đó, dạo trước hắn ta chẳng khiêu khích tôi ầm ĩ trong nhóm chat sao? Lúc đó Meo Meo còn phải đứng ra bênh vực tôi cơ mà.]
Các vị Thành chủ vội vã lội tin nhắn nhóm chat lướt lên trên điên cuồng.
Khoan đã, chẳng lẽ... Lam Hải đang nhắc tới cái vụ Chúa Tể Vũ Trụ xọc dưa hỏi móc xem Thành phố An Toàn Lam Hải đang găm bao nhiêu lương thực ấy hả?
Lúc đó Meo Meo nhảy vào nhắc nhở Lam Hải đừng có ngốc nghếch mà khai ra, Lam Hải còn vui vẻ tặng cho Meo Meo mấy con cá khô nhỏ làm quà cảm ơn.
Chỉ vì CÁI CHUYỆN CỎN CON NÀY thôi á?!!!
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Chuẩn luôn =v=]
Trong nhóm chat lại một lần nữa rơi vào trạng thái im lìm c.h.ế.t ch.óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thừa nhận là cái trò hỏi han xọc dưa vụ lương thực tồn kho quả thực rất vô duyên và chướng tai gai mắt.
Thế nhưng, CHỈ VÌ CÁI CHUYỆN CỎN CON ĐÓ, mà Lam Hải sẵn sàng kéo quân đi phát động một cuộc chiến tranh Thành phố An Toàn!
Lúc này, không ít Thành chủ đang tái mặt, đổ mồ hôi hột, tự vắt óc hồi tưởng lại những gì mình từng nói trong Thành phố An Toàn: “Mình... mình chắc chưa từng lỡ mồm đắc tội cô ta đâu nhỉ?”
Trong hộp thư tin nhắn riêng của Trình Thất Sinh, những vị Thành chủ từng được hoàn tiền trước đó lại tiếp tục diễn màn “quỳ gối” tạ lỗi điên cuồng.
Có kẻ thậm chí còn muốn dâng thêm một mớ Hạch tinh để làm quà xin lỗi, nhưng đều bị Trình Thất Sinh thẳng thừng cự tuyệt.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Các người chỉ cần hoàn trả lại đúng số Hạch tinh đã lấy dư là được rồi, không cần phải dúi thêm cho tôi mớ Hạch tinh bồi thường kia đâu. Số Hạch tinh bồi thường này cộng lại khéo còn đắt hơn cả giá trị món hàng tôi mua của mấy người nữa. Không sao đâu, lần sau chú ý rút kinh nghiệm là được =v=]
Một cách phản hồi cực kỳ ôn hòa và tràn đầy sự hiểu chuyện.
Nhưng cái đám Thành chủ kia vẫn sợ mất mật, nơm nớp lo sợ Trình Thất Sinh sẽ giả đò làm bộ làm tịch, để rồi ghim thù tung đòn hiểm. Bọn họ vội vã túa đi hỏi thăm các Thành chủ khác, lúc bấy giờ mới vỡ lẽ ra rằng: Tính cách ngày thường của Trình Thất Sinh thực sự rất dễ chịu.
[Tôi đã tìm Rau Mùi để xác minh rồi. Tên Rau Mùi đó tâng bốc Lam Hải lên tận mây xanh, bảo rằng tính cách cô ấy cực kỳ tốt, có ân tất báo. Ngay cả Meo Meo - sau khi nhận được mười gói cá khô nhỏ - cũng đưa ra nhận định tương tự. Meo Meo bảo Lam Hải là một người vô cùng trọng tình nghĩa, cổ chỉ tiện miệng nói đỡ cho Lam Hải vài câu, thế mà Lam Hải đã chủ động tuồn cho cổ mớ thức ăn cho mèo vừa mót được ở thế giới này với cái giá rẻ mạt.]
Hai vị Thành chủ ngầm có quan hệ khá khẩm với nhau đang kín đáo chụm đầu phân tích trong khung chat riêng:
[Nếu xâu chuỗi lại mọi thứ, thì Lam Hải không chỉ đơn thuần là “có ân tất báo”, mà cô ấy thuộc tuýp “người không động đến ta thì ta không động đến người, người mà động đến ta thì ta nhổ cỏ tận gốc”. Ai đối tốt với cô ấy, cô ấy khắc cốt ghi tâm; kẻ nào đ.â.m sau lưng cô ấy, cô ấy cũng ghim sâu vào tủy.]
[Chuẩn luôn! Tôi cũng có linh cảm y hệt. Chỉ cần ngày thường mình biết điều, đừng có xông vào chọc tổ kiến lửa thì kiểu gì cũng bình an vô sự.]
[Má nó, làm tôi sợ són cả ra quần. Hồi trước lúc cô ta tới mua thiết bị của tôi, tôi có hơi “chăn gà” cô ta một tí. Vừa nãy phải lật đật mò sang quỳ gối xin lỗi, may mà cô ta không thèm chấp nhặt, chứ tôi cứ ngỡ mình sắp tỏi đến nơi rồi.]
Nếu là bình thường, cái cảm giác phải nôn ra miếng mồi béo bở vừa nuốt trôi xuống họng quả thực không dễ chịu chút nào. Thế nhưng ở hoàn cảnh hiện tại, nếu đem so sánh với cái gương tày liếp của tên Chúa Tể Vũ Trụ - kẻ chỉ vì ngứa mồm hỏi dăm ba câu về lương thực tồn kho mà phải trả giá bằng cả cái thành phố và mạng sống của mình - thì vị Thành chủ này cảm thấy bản thân mình vẫn còn may mắn chán. [Thật ra chỉ cần đừng có cố tình cà khịa cô ta thì mọi chuyện vẫn rất êm đẹp. Tôi đã từng giao dịch với cô ta vài lần rồi. Cô ta đưa ra cái giá rất thuận mua vừa bán, thái độ cũng cực kỳ thân thiện. Cái tên Chúa Tể Vũ Trụ đó rõ rành rành là đang rỏ dãi thèm khát Lõi trung tâm của người ta, Lam Hải mà không điên tiết lên mới là chuyện lạ.]
[Đúng đúng đúng! Rút kinh nghiệm, từ giờ trở đi hễ chat chit với cô ta thì liệu mà lựa lời nói cho cẩn thận, khách sáo một chút. Dù sao thì tôi cũng không muốn vướng vào ba cái vụ chiến tranh này nọ đâu. Bất kể là phải ngậm đắng nuốt cay cắt đất cầu hòa hay chứng kiến cảnh binh lính hao binh tổn tướng, tôi đều xót ruột đứt ruột đứt gan.]
[+1 đồng quan điểm.]
Trình Thất Sinh vô cùng mãn nguyện khi chứng kiến mọi chuyện diễn biến đúng y như những gì mình đã vạch ra trong đầu. Các động thái thăm dò, dò la, kéo bè kết phái từ các Thành chủ khác đã giảm sút đến 90%.
Mọi người trong nhóm bỗng dưng đồng loạt chuyển sang phong cách giao tiếp cực kỳ dĩ hòa vi quý, giọng điệu dịu dàng như nước mùa thu. Bầu không khí trong nhóm chat trở nên ôn hòa, thân thiện đến lạ thường, ai nấy đều khách sáo, nhún nhường nhau đến mức khó tin.
Đến cả lúc trao đổi, mua bán thông tin hay vật tư, cái giá đưa ra cũng trở nên hợp lý, sát với giá thị trường một cách kỳ diệu.
Thế này mới chuẩn bài chứ!
Đâu phải Trình Thất Sinh bị mù mờ thông tin không biết cách check lại tình trạng thực tế của đống thiết bị, cũng không phải cô không biết cò kè bớt một thêm hai. Chẳng qua là cô đã nắm trong tay một cái “cheat code” tiện lợi hơn hẳn, tội gì phải đ.â.m đầu vào mấy cái trò phiền phức đó làm gì.
Thêm vào đó, cô quả thực cần một màn show sức mạnh để thị uy, dằn mặt lũ tôm tép, đảm bảo trong thời gian tới sẽ không có mống Thành chủ nào dám rảnh rỗi sinh nông nổi tìm đến tận cửa gây sự.
Lam Hải vừa mới nuốt trọn được một vùng lãnh thổ rộng lớn như vậy, bắt buộc phải có một khoảng thời gian đình chiến an toàn để từ từ “tiêu hóa” chiến lợi phẩm.
Trình Thất Sinh cũng cần dồn toàn bộ tâm trí và thời gian vào việc chỉ đạo Lam Hải ổn định nội bộ, xử lý đống tài nguyên vừa hôi được, đồng thời tiếp tục mở rộng công cuộc thám hiểm để vơ vét thêm nhiều tài nguyên mới mẻ hơn nữa.
Cô vẫn ghim c.h.ặ.t trong lòng lời cảnh báo xương m.á.u của Rau Mùi: Ở cái thế giới tiếp theo, chưa chắc đã vớ được mớ vật tư dồi dào như hiện tại.
Các Thành phố An Toàn khác có thể chỉ cần cày cuốc sương sương vài triệu, vài chục triệu vật tư là đủ sống.
Nhưng Lam Hải của cô thì khác, cô phải è cổ ra cày cuốc để nuôi sống cái mồm ăn của 360 TRIỆU cư dân!
Hồi trước lúc đóng quân ở thành phố Miên Càn, cô đã cho dựng lên một vòng rào chắn kiên cố. Giờ mà vứt bỏ thì tiếc đứt ruột.
Nhân dịp này, cô hoàn toàn có thể xua quân đi càn quét một mạch từ thành phố Thiên Lí, cày nát bét mọi thứ trên đường tiến thẳng về thành phố Miên Càn, vơ vét sạch sành sanh mọi thứ có thể dùng được.
À quên, còn một chuyện nữa. Tính từ lúc đặt chân đến thế giới này, thấm thoắt cũng đã ngót nghét một tháng trời. Theo luật chơi, cái gọi là “Nhiệm vụ Thế giới” chắc cũng sắp sửa được giáng xuống rồi.
Bất kể cái nhiệm vụ quái quỷ đó là gì, thì việc sở hữu một địa bàn hoạt động thênh thang cùng với nguồn nhân lực dồi dào, thiện chiến vẫn luôn là một lợi thế tuyệt đối.
Một tháng trước, vì cái mác lính mới tò te, cộng thêm việc chưa kịp nắm rõ luật lệ của Thành phố An Toàn và cái thế giới dị biệt này, cô đã phải chùn tay, hành động rón rén sợ sệt. Chỉ dám đ.á.n.h chiếm một cái thị trấn cỏn con rồi ra lệnh cho Lam Hải tạm ngừng cuộc viễn chinh.
Nhưng hiện tại thì khác. Cô đã tự tay làm thịt tên Chúa Tể Vũ Trụ, thâu tóm thêm một mớ lãnh thổ béo bở, lại còn thu phục được sự nể trọng và tình hữu nghị của đám Thành chủ còn lại.
Nói chung là hội đủ cả “Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa”. Đã đến lúc phải xắn tay áo lên, vung tay múa chân làm một vố ra trò.
Trình Thất Sinh phóng tầm mắt nhìn xuống Thành phố An Toàn Lam Hải - giờ đây đã phình to gấp mấy lần so với trước.
Sau đó, ánh mắt cô lại hướng về phía đội quân vừa mới dẹp loạn xong chiến trường, đang trong quá trình nghỉ ngơi, chấn chỉnh lại đội ngũ.
Giờ phút này, họ đã chính thức cắm rễ vững chắc tại thế giới này, và đã hoàn toàn sẵn sàng cho công cuộc thám hiểm, chinh phục vùng đất mới.