Cô bé ngửa cổ nhìn lên. Đập vào mắt là một tòa kiến trúc chọc trời cao tít mù khơi, mang phong cách thiết kế thô mộc, cục súc đến cùng cực. Nó đơn thuần là một khối trụ khổng lồ bằng xi măng xám xịt, bao trọn một không gian rộng lớn đến ngộp thở. Vương Mạc Ninh hít sâu một hơi.
Quá cao, và cũng quá sức khổng lồ.
Chỉ riêng khu vực cửa ra vào của cái khối bê tông này đã có đến hàng chục cánh cổng rải rác xung quanh.
Đây thực sự là chốn nương thân của dân cư Lam Hải sao?
Khỏi cần lấy bản thân ra so sánh với tòa nhà, chỉ riêng việc đứng dưới cái khung cửa khổng lồ này thôi cũng đủ khiến cô bé cảm thấy mình nhỏ bé, thấp hèn chẳng khác nào một con kiến.
Tống Khê hoàn toàn không để ý đến những lời càm ràm trong đầu của người bạn bản địa. Cô ấy vươn vai thư giãn gân cốt: “Xong rồi, anh em mình vào thôi. Cứ quăng hành lý vào phòng trước đã, rồi chị dắt em đi mua sắm mấy món đồ lặt vặt sinh hoạt.”
Chiếc thẻ cư dân lướt qua máy quét, một tiếng “Tít” vang lên lanh lảnh.
Thanh chắn tự động hạ xuống, mở đường cho người qua lại.
Tống Khê tự tin bước vào trước, rồi ngoái đầu vẫy tay gọi Vương Mạc Ninh theo sau.
Với tâm trạng vẫn còn chút hồi hộp, Vương Mạc Ninh móc tấm thẻ cư dân của mình ra, “Tít” một tiếng quen thuộc.
Cô bé bước qua cổng.
—— Và rồi, há hốc mồm không khép lại được.
Nếu cái vẻ bề ngoài của tòa nhà đã thô bạo, cục súc, thì khung cảnh bên trong lại càng nâng tầm độ “phong trần” lên một đẳng cấp mới.
Tường không thèm trát sơn, cứ phơi bày nguyên cái lớp xi măng xù xì, gồ ghề. Không thấy cầu thang bộ, cũng không có khái niệm phân chia tầng lớp lên xuống.
Khu vực này rõ ràng được quy hoạch dành riêng cho phái nữ. Vương Mạc Ninh có thể thấy những người phụ nữ Lam Hải đi lại tấp nập, ai nấy đều sở hữu vóc dáng cao lớn, vạm vỡ y chang Tống Khê.
Ngay chính giữa là một cái sảnh lớn hình tròn rộng thênh thang. Bao quanh sảnh là hàng trăm, thậm chí hàng ngàn vòi nước được lắp đặt san sát nhau. Có người đang hì hục giặt giũ, có người đang đ.á.n.h răng rửa mặt, và còn cơ man những cái phòng nhỏ xíu lọt thỏm chẳng biết dùng để làm gì.
Những cái phòng nhỏ bé tẹo đó, chính là những “ngôi nhà” duy nhất lọt vào tầm mắt của Vương Mạc Ninh lúc này.
Cô bé ngước nhìn lên trên. Dọc theo những bức tường cong v.út, rải rác chi chít những lỗ hổng, trông không khác gì một cái tổ ong khổng lồ. Điểm khác biệt duy nhất là những cái lỗ này được xếp chồng lên nhau thành từng vòng, hoàn toàn để trống khu vực trung tâm rộng lớn.
Có lỗ thì dùng quần áo hoặc vải bạt che chắn lụp xụp, có lỗ thì phơi bày trần trụi mọi thứ bên trong. Vương Mạc Ninh có thể nhìn xuyên thấu vào tận bên trong, thấy cả giường nệm lăn lóc, túi xách vắt vẻo trên tường, và mấy cái tủ đồ ọp ẹp nằm phía sau.
Những cái lỗ được đục tít trên đỉnh cùng, bét nhất cũng phải tính bằng đơn vị hàng trăm tầng.
Không có thang máy, không có cầu thang bộ. Phương tiện di chuyển duy nhất là những sợi xích sắt khổng lồ thả thòng lọng từ trên trần nhà xuống.
Số lượng xích sắt nhiều đếm không xuể. Người thì đang đu xích trèo lên trượt xuống thoăn thoắt, người thì đang dùng xích để ròng rọc kéo đồ đạc. Nếu cái xích ở tầng dưới đang có người bám, người tầng trên sẽ đu nhẹ sang một bên, nắm lấy cái xích kế bên rồi tiếp tục tuột xuống. Mọi thứ diễn ra nhịp nhàng, trơn tru như được lập trình sẵn.
Thậm chí, Vương Mạc Ninh còn thấy một đứa nhóc tì ở cái lỗ cỡ tầng mấy chục gì đó, muốn sang lỗ đối diện rủ bạn đi chơi. Nó cứ thế đu xích tạt một phát bay vèo sang bên kia, bàn tay bé xíu bám c.h.ặ.t lấy một sợi xích khác, tót lên vài bước rồi chui tọt vào cái lỗ có một đứa nhóc khác đang chờ sẵn.
Vương Mạc Ninh: “...”
Não bộ cô bé hoàn toàn đình công.
Không chỉ Vương Mạc Ninh bị choáng ngợp, mà ngay cả Trình Thất Sinh - người đang ung dung hút rột rột ly trà sữa - cũng bị sặc.
“Aether, đây là cái khu dân cư mà mấy người mới vẽ ra đấy à?”
Cô biết thừa dân tình Lam Hải cùng với Aether đang dốc sức vào công cuộc đại xây dựng. Nhưng trước giờ cô chỉ ngắm nghía những tòa nhà chọc trời từ góc nhìn toàn cảnh trên cao. Thời gian trước lại còn bận bù đầu bứt tai với công việc và việc bem nhau với Chúa Tể Vũ Trụ, nên đây là lần đầu tiên cô được tận mắt nhìn thấy nội thất bên trong.
Dù biết thừa con dân Lam Hải ai nấy đều sở hữu tố chất làm Tarzan đu dây xuyên rừng, nhưng cái thiết kế khu dân cư kiểu “tổ ong chà bá” này... có hơi bị lố quá không?
Tên dở hơi nào nghĩ ra cái ý tưởng thiết kế dị hợm này vậy?
Aether - lúc này đang bận hội ý với đội ngũ kiến trúc sư trưởng về việc quy hoạch khu công nghiệp mới - ngoi lên giải thích:
“Thưa Thành chủ đại nhân, ý tưởng thiết kế khu dân cư hình trụ tròn này do chính phủ Lam Hải đệ trình. Sau khi tiếp nhận và phân tích dữ liệu, Aether nhận thấy mô hình kiến trúc này mang tính khả thi rất cao, không cần phải sửa đổi gì thêm.”
“Thứ nhất, thiết kế này giúp tối ưu hóa tối đa việc sử dụng vật liệu xây dựng và tiết kiệm quỹ đất. Chỉ cần đúc một tòa nhà hình ống khổng lồ, sau đó đục khoét các lỗ ở vị trí phù hợp là đã có thể tạo ra vô số không gian sống độc lập.”
“Thứ hai, nó sẽ không khiến cư dân cảm thấy ngột ngạt. Mặc dù không gian sống khá chật hẹp, nhưng mỗi người đều có một “lỗ” riêng biệt, cửa ra vào độc lập, tầm nhìn mở rộng. Điều này giúp cư dân dễ dàng chấp nhận và làm quen với một không gian sống nhỏ hẹp hơn.”
“Cuối cùng, sự hiện diện của virus tang thi ở thế giới bên ngoài vẫn luôn nhắc nhở cư dân về nguy cơ chực chờ. Sống giữa bối cảnh mạt thế, tâm lý con người luôn khao khát được quần tụ cùng đồng loại, nhưng đồng thời lại muốn giữ gìn một chút không gian riêng tư. Những căn nhà thấp lè tè không thể mang lại cho họ cảm giác an toàn.”
“Sống ở tít trên cao như hiện tại, cư dân sẽ có cảm giác: [Ngay cả khi có tang thi trà trộn vào thành phố, chúng cũng không thể nào bò lên tận đây được]. Cảm giác an toàn được tăng lên gấp bội. Ngoài ra, mỗi 'căn phòng' đều có cửa sổ thông thẳng ra ngoài, vừa giúp cư dân dễ dàng quan sát động tĩnh bên dưới, lại vừa giải quyết triệt để bài toán thông gió.”
“Dựa trên những phân tích đó, Aether đ.á.n.h giá triết lý quy hoạch xây dựng của chính phủ Lam Hải là hoàn toàn chính xác.”
Trình Thất Sinh nghe xong cũng thấy lọt lỗ tai.
Nói đi cũng phải nói lại, đây quả thực là giải pháp tối ưu nhất để tiết kiệm diện tích đất và vật liệu, đồng thời lại vô cùng hợp gu với người dân Lam Hải.
Giả sử có xây những căn hộ lớn rồi chia nhỏ ra thành nhiều phòng, thì việc đi ra ngoài phải đi ngang qua cửa phòng người khác chắc chắn sẽ khiến những người Lam Hải mang tính sở hữu lãnh thổ cực cao này cảm thấy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiết kế “hang động” kiểu này, tuy thoạt nhìn có vẻ hoang dã, đậm chất sinh tồn giữa lòng đô thị, nhưng cư dân lại hoàn toàn vui vẻ chấp nhận.
Thôi thì trước mắt cứ thế này đã.
Bây giờ đã có thêm cả một mớ diện tích khổng lồ, lại còn đẩy mạnh khai thác vật liệu từ thế giới này. Đợi đến lúc dồi dào tài nguyên, cô sẽ cho xây thêm vài tòa chung cư bình thường sau cũng được.
Trình Thất Sinh tiếp tục theo dõi diễn biến.
Hồi trước, mỗi lần ngó xuống xem tín đồ, cô toàn mang cái tâm lý kiểu “Chúng mày đừng có mà nghịch ngu tìm c.h.ế.t”, “Cái thứ quái đản này mà chúng mày cũng dám xài à?”, “Ối giời ơi, lại có mớ người đi thỉnh kinh rồi”...
Nhưng giờ đây, nhờ sức khỏe đã có tiến triển, tương lai phía trước cũng không còn mịt mờ tăm tối, cô bỗng có cái tâm trạng thảnh thơi nhàn nhã để xem kịch vui. Càng xem càng thấy cuốn.
—— Tống Khê vác cái ba lô hành lý to đùng, đã đu sẵn trên một sợi xích sắt: “Lại đây, nhớ kỹ số của khu vực này nhé, 56. Đừng có nhớ nhầm đấy, kẻo đi lạc lại phải chuyển tuyến, mệt mỏi lắm.”
Mấy người Lam Hải các người gọi cái sợi xích sắt vắt vẻo này là “tuyến đường” sao??!
Vương Mạc Ninh lảo đảo bước tới với gương mặt tái nhợt vì sốc. Tống Khê ấn tay cô bé vào sợi xích, cẩn thận tròng găng tay cho cô bé, rồi sục sạo tìm một sợi dây đai an toàn móc cô bé lại.
“Bình thường bọn chị chả bao giờ xài cái thứ vướng víu này đâu. Nhưng mà sức em yếu quá, sợ em bám không nổi rơi xuống thì toi, nên cứ đeo vào cho chắc ăn.”
Đeo xong, cô ấy vỗ đét một phát vào lưng Vương Mạc Ninh: “Lên đường thôi!”
Vương Mạc Ninh: “...”
Lên đường? Lên kiểu gì? Cứ thế mà dẫm chân lên tường mà leo lên giống mấy người khác á?
“Này! Chị gái ơi, nhường đường xíu!”
Một giọng nói vang lên từ phía trên. Vương Mạc Ninh ngẩng đầu lên, thấy vài người Lam Hải đang đu xích trượt xuống, cách mặt đất chừng 3 mét.
Cô bé vội vàng buông tay khỏi sợi xích, né sang một bên. Ai dè đám người kia chẳng thèm đu xích xuống đất, mà ngay khi cô nhường chỗ, họ lập tức thả tay, tiếp đất nhẹ như lông hồng.
3 mét! Nhảy thẳng từ độ cao 3 mét xuống!
Đám người kia rõ ràng đã quá quen với mấy trò này. Sau khi tiếp đất êm ru, họ cười đùa vỗ vỗ vai Vương Mạc Ninh: “Em là người ngoài hành tinh mới chuyển đến đúng không? Gầy quá, ráng ăn nhiều vào cho có thịt có mỡ nhé. Nguyện Ngô Thần che chở cho em.”
Chào hỏi xong xuôi, họ tươi cười rời đi, cái phong thái tự nhiên, thân thiện chẳng khác gì lúc chào hỏi một người dân Lam Hải chính gốc.
Vương Mạc Ninh đứng ngây ra nhìn theo bóng lưng họ: “Họ... họ biết em sao?”
Tống Khê đáp: “Dĩ nhiên rồi. Bây giờ cả thành phố ai cũng biết tin sẽ có những người ngoài hành tinh mang chung đức tin với Ngô Thần gia nhập vào Lam Hải mà.”
Vương Mạc Ninh: “Nhưng sao họ lại biết chính xác là em?”
Em mới chân ướt chân ráo tới đây cơ mà!
Tống Khê đưa mắt nhìn cánh tay gầy gò, xương xẩu của cô bé, rồi lại liếc xuống cánh tay săn chắc của mình.
Vương Mạc Ninh cũng cúi xuống nhìn cánh tay mình. Nửa tháng theo chân đội Thợ săn Kẻ Thăm Dò leo trèo lặn lội, cô bé cũng đã lên được chút cơ bắp. Nhưng nếu đem so với người Lam Hải, thì cái đống cơ bắp đó đúng là tàng hình luôn.
Đứng lọt thỏm giữa một bầy người Lam Hải cao to lừng lững, cơ bắp cuồn cuộn, thì cái vóc dáng “mỏng như tờ giấy” của cô bé đúng là nổi bật không chịu nổi.
Vương Mạc Ninh vẫn cảm thấy vô cùng bất ngờ và cảm động: “Mọi người đối xử với em... có vẻ tốt quá. Em cứ nghĩ mình khác biệt, sẽ mất một khoảng thời gian khá lâu mới có thể hòa nhập được cơ.”
Tống Khê cười vang: “Sao lại khác biệt chứ?”
“Ngô Thần đã công nhận em, đồng nghĩa với việc em cũng là con dân của Ngài, là chị em ruột thịt của bọn này.”
Vương Mạc Ninh sững người: Đơn... đơn giản vậy sao?
Cứ thế là... cô bé đã hòa nhập rồi?!
Đứng hóng hớt từ xa, Trình Thất Sinh có thể cảm nhận rõ ràng “đường truyền tín ngưỡng” của Vương Mạc Ninh bỗng chốc trở nên dày dặn và mạnh mẽ hơn hẳn.
Bị mấy từ “chị em”, “người nhà” làm cho cảm động rơi nước mắt à?
Cô nhấp một ngụm trà sữa nóng, thầm nghĩ: Đứa nhỏ này vẫn còn ngây thơ quá.
Ở Lam Hải, hễ cùng là tín đồ của Thần linh thì đều là người một nhà, điều đó không sai. Nhưng người một nhà thì cũng có lúc cãi vã, đ.ấ.m nhau sứt đầu mẻ trán. Lịch sử đẫm m.á.u của Lam Hải đã chứng minh, chuyện người trong nhà táng nhau đến mức lòi trĩ không phải hiếm lạ gì.
Nhưng... ngẫm lại thì... Tống Khê nói cũng không sai. Người Lam Hải khoái mấy trò cọ xát cường độ cao, chứ không có hứng thú với việc ức h.i.ế.p kẻ yếu.
Cái vóc dáng mét sáu lăm ốm nhom ốm nhách của Vương Mạc Ninh, đặt trong xã hội Lam Hải thì đúng là thuộc diện “người già, trẻ em, phụ nữ có t.h.a.i và người khuyết tật”.
Thế nên, chắc cô bé không phải trải qua cái màn “chào sân” đẫm m.á.u đó đâu. Trình Thất Sinh quyết định trích một tia chú ý nhỏ xíu dán lên người Vương Mạc Ninh. Yếu xìu như cọng b.ún mà lại sở hữu giác quan nhạy bén đến vậy. Có khi nào cô bé này sẽ giống như lời đồn của mấy vị Thành chủ khác, thức tỉnh thành Cư dân Siêu Phàm không?
Chưa biết được, phải quan sát thêm mới chắc cốp.
Dù sao thì bây giờ cô cũng chẳng thiếu thời gian.