Sóng cuồng ngập trời, từng bóng đơn độc của những chiếc xuồng cao su cuối cùng cũng rơi xuống mặt nước bên dưới, rồi theo dòng sông cuồn cuộn lao nhanh về phía trước.
Đám Lôi Hầu vọt lên từ nước động tác nhanh nhẹn như quỷ mị, nhưng dưới sự chém giết của mấy vị tu hành giả dẫn đầu, nhanh chóng bị quét sạch. Những người phía sau không cần làm gì cũng có thể hạ cánh an toàn.
Nhưng họ sẽ sớm không còn được hưởng lợi nữa, vì mặt nước quá rộng lớn, nhanh chóng khiến mọi người bị phân tán ra. Nếu không cố ý áp sát, mỗi người sẽ có một đường nước riêng, căn bản không thể lại gần nhau. Ai nấy đều tập trung vào con đường phía trước của mình, hiếm khi còn dư lực chú ý đến người khác.
Cơ Dương bắt quyết tế ra bốn cụm lửa vàng đỏ, đây là linh hỏa được kích phát từ Ảnh Hỏa Huyền Cương khí của cậu ta, mỗi một luồng đều tương đương với một phân thân. Bốn cụm lửa vây quanh người tạo thành một vòng phòng hộ. Bất cứ con Lôi Hầu nào định vồ lấy cậu ta đều bị linh hỏa đập trúng tan biến, ngay lập tức hóa thành ánh hồ quang.
Hù hù hù hù—
Sự hộ giá của bốn cụm lửa khiến cậu ta đặc biệt rực rỡ trong một khu vực. Nhìn những người xung quanh lúng túng đối phó với Lôi Hầu, Cơ Dương không nhịn được thầm cười: "Thân thủ thế này mà cũng dám đến khu cao cấp xông pha sao? Cứ việc kinh thán trước Ảnh Hỏa Huyền Cương khí của ta đi."
Giờ đây trò chơi chính thức bắt đầu, Cơ Dương cũng đã điều chỉnh lại tâm thái. Hôm nay là trận chiến chứng minh của cậu ta, không chỉ phải thắng mà còn phải thắng thật đẹp, phải giành lấy hạng nhất một cách lãng tử gọn gàng dưới sự chứng kiến của mọi người!
Tuy nhiên hôm nay Hồ Vân Đình có mặt ở đây... Suy nghĩ một chút, Cơ Dương thầm điều chỉnh kỳ vọng: Trò chơi có thể thua, nhưng tư thế nhất định phải soái. Cho dù mình lấy hạng nhì, cũng phải thu hút đủ sự chú ý, để những người khác biết được sự lớn mạnh của mình. Để họ biết Cơ Dương tôi không phải là "nỗi nhục của Ẩn Long Đàm", tôi là một thiên tài thực sự!
Với ý niệm như vậy, Cơ Dương lại rót thêm cương khí, tăng tốc cho linh hỏa quanh người, khiến vòng lửa trông càng thêm hung mãnh bùng nổ, những đốm lửa bay tán loạn khi xoay tròn đều mang theo linh lực dạt dào.
Nhưng đạo thần thông này trông tuy khá ngầu, hiện trường lại không có bất kỳ ai để ý đến cậu ta.
Bởi vì trước những con sóng dữ, trên chiếc xuồng dẫn đầu có một bóng lưng quay về phía chúng sinh.
Hồ Vân Đình chắp tay đứng thẳng, đứng ở vị trí tiên phong nhất, thần tình đạm mạc, cô độc và kiêu ngạo đến cực điểm, tà áo rộng của bộ đồ luyện công phần phật trong gió. Khí độ cao thủ tràn ra còn nhiều hơn cả nước bên dưới. Mỗi khi có Lôi Hầu vọt lên khỏi mặt nước, Hồ Vân Đình thậm chí không cần dùng mắt nhìn, chỉ cần khẽ ngoắc ngón tay, sẽ có một dòng nước hóa thành kiếm khí đi bắn tỉa con Lôi thú đó. Đứng trên mũi xuồng nhỏ, giống như tiên nhân vượt biển.
Tầm mắt của mọi người đều tập trung vào bóng lưng của anh ta. Quá lãng tử. Quá ung dung. Đây chính là thực lực của truyền thừa chính thống Ngũ Đại Tiên Môn sao?
Cảm nhận được những ánh mắt nóng bỏng tập trung phía sau, Hồ Vân Đình cũng hơi đắc ý, khóe miệng khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra. Cảnh tượng giống như "hiển thánh trước mặt người đời" thế này, đương nhiên là anh ta cố ý làm vậy.
Chuyến này anh ta về nhà là để tham gia Chiến Anh Hùng Thành Phố, chính vì xuất thân từ Ngũ Đại Tiên Môn, anh ta rất hiểu rõ thực lực của mình. Ở Giang Thành chắc chắn hoàn toàn không có đối thủ, nhưng ngay trong nội bộ Trung học Danh Kiếm, người mạnh hơn anh ta không ít, càng không thể so sánh với mấy vị thiên kiêu thực sự. Suất tu hành ở Tứ Hải Long Điện không thể thuộc về anh ta được.
Cho nên sách lược phát triển mà Hồ gia định ra cho anh ta là: áp đảo quần hùng ở Chiến Anh Hùng Thành Phố, cố gắng giành thứ hạng cao ở Đại hội Thăng Long là được, tích lũy đủ danh vọng ở Giang Thành. Sau khi tốt nghiệp Trung học Danh Kiếm sẽ về tiếp quản Hồ gia, lúc đó trở thành cường giả số một Giang Thành, kết hợp với thế lực của Hồ gia phủ khắp thành phố, Hồ Vân Đình tương lai chính là vị vua không thể bàn cãi của Giang Thành!
Từ khoảnh khắc anh ta đặt chân xuống Giang Thành, bước đầu tiên của kế hoạch này đã được triển khai. Hồ gia có nhân viên đi theo chuyên môn chụp ảnh ghi chép từng lời nói hành động, cho nên sau khi xuống xe mới có những phát ngôn cuồng ngạo như vậy.
Khu vui chơi Hồ Yêu hôm nay anh ta không chỉ phải thắng, mà còn phải thắng thật đẹp, thắng một cách nhẹ nhàng như không tốn chút sức lực nào. Đợi sau khi trò chơi kết thúc, sẽ có giới truyền thông chuyên nghiệp đến phỏng vấn, hỏi anh ta làm sao tu luyện được tu vi mạnh mẽ như vậy để có thể dễ dàng đoạt hạng nhất.
Hồ Vân Đình sẽ cười nhạt, hỏi ngược lại: "Các bạn đã thấy Trung học Danh Kiếm lúc 4 giờ sáng bao giờ chưa?"
Bài phỏng vấn này sẽ nhanh chóng biến thành bản tin phổ biến khắp các phương tiện truyền thông lớn ở Giang Thành, tiếp đó sẽ có những nhân viên do Hồ gia đặc biệt phái đi để lại những bình luận gây chấn động bên dưới: "Tôi vừa không tu luyện đến 4 giờ sáng, cũng chưa từng thấy Trung học Danh Kiếm!" "Anh ấy ngông quá!" "Truyền thừa chính thống Ngũ Đại Tiên Môn, danh xứng với thực!" "Hồ Vân Đình, niềm tự hào của Giang Thành chúng ta!"
Hiện tại đang tiến hành chính là bước đầu tiên của kế hoạch: giành chiến thắng mang tính nghiền ép. Anh ta cảm thấy đây là phần đơn giản nhất trong kế hoạch, vì ở Thành phố Giang Thành này, vốn dĩ không thể có ai cạnh tranh được với anh ta.
Điều đáng tiếc duy nhất là trong trò chơi này không cho phép người chơi tấn công lẫn nhau. Nếu không, anh ta có thể một mình loại bỏ tất cả những người khác, để họ cảm nhận rõ ràng hơn sự chấn động đến từ truyền thừa chính thống Ngũ Đại Tiên Môn.
Đang lúc anh ta vững vàng tiến về phía trước, bỗng nghe thấy phía sau có người truyền đến một tiếng kinh hô: "Họ đang làm gì vậy?" "Đệch, cái gì thế?" "What the pháp?!" (Vương đức pháp!) "Hình như tôi đã xem một cảnh tượng tương tự trong giải tính điểm rồi, chỉ là không khoa trương đến thế này."
Cảm nhận được sự chú ý của tất cả mọi người phía sau đều bị hút về phía bên kia, Hồ Vân Đình hơi khó chịu, đôi mày khẽ nhíu lại. Anh ta đáng lẽ phải là tiêu điểm duy nhất của trận này mới đúng. Là ai đã cướp đi sự quan tâm của anh ta?
Hồ Vân Đình thuận theo tầm mắt của mọi người, quay nhìn về phía bên phải, lập tức đồng tử co rụt lại, trong lòng chấn kinh hét lên một tiếng, suýt chút nữa thốt ra câu: Đệch, cái gì thế?!
Khoảng vài chục giây trước, chiếc xuồng của Nhạc Văn vừa rơi từ trên cao xuống mặt nước, anh đạp chân trên xuồng lao nhanh. Lúc này anh nhớ ra một chuyện khác.
Hồi trước khi dùng Kiếm Tâm Hô Ứng Pháp để luyện tập kỹ năng phối hợp (combo kỹ năng), anh đã nghĩ tới một việc: Nếu trong tình huống mình "hô ứng" người khác, mà người khác chém giết yêu vật, liệu mình có nhận được tiền áp tuế không? Sau đó thì bôn ba suốt, cũng chưa từng liên thủ với ai đánh yêu thú, hôm nay vừa hay thử một chút.
Với ý nghĩ đó, Nhạc Văn liền chào hỏi: "Tinh Nhi, Tề huynh, chúng ta luyện tập kỹ năng phối hợp chút nhé?"
"Hử?" Phản ứng đầu tiên của Tề Điển là kháng cự, "Lũ Lôi Hầu này cũng khá dễ đối phó mà, thôi đi... đông người thế này."
Triệu Tinh Nhi thì vô cùng phối hợp, đáp: "Được chứ! Tôi cũng đang muốn thử phiên bản nâng cấp của kỹ năng phối hợp đây."
"Vậy thì hai chúng ta." Nhạc Văn cũng không ép buộc Tề Điển, dù sao hai người cũng thử được.
Tề Điển thì hỏi: "Hai người có phiên bản nâng cấp từ bao giờ thế?"
"Hôm đó Tinh Nhi nghĩ ra liền nói với tôi, tôi thấy rất ổn, có thể thử nghiệm." Nhạc Văn nói, "Không tìm huynh cùng nghiên cứu là vì tôi biết huynh còn giữ liêm sỉ!"
"Hả?" Tề Điển kinh nghi, "Còn có cách nào mất mặt hơn việc bị giẫm lên làm phương tiện di chuyển sao?"
Nhạc Văn đáp lại bằng một nụ cười, quát khẽ: "Đến đây! Song nhân tổ hợp đại thần thông của Văn phòng Tu chân Nhạc thị! Khởi—"
Hiện tại anh và Triệu Tinh Nhi đã đạt đến mức độ ăn ý tùy tâm sở dục, hai bên vừa động ý niệm, lập tức "hô ứng" được ngay.
Triệu Tinh Nhi cầm thanh ngân côn khảm Hỏa Xà Nhãn trong tay, giơ cao quá đầu, sau đó được Nhạc Văn dùng Ngự Tinh Thuật đưa lên giữa không trung. Chiếc xuồng dưới chân tạm thời vứt bỏ cũng không sao, dù sao trong dòng nước cũng không bị phá hủy.
Ở giữa không trung, thấy Triệu Tinh Nhi hai tay giơ thanh Mẫu Ái Như Hỏa Hải Côn (Gậy tình mẹ như biển lửa), đột nhiên bắt đầu xoay tròn kịch liệt, ngọn lửa hù hù từ đầu gậy phun ra, hóa thành một vòng lửa nồng đậm, thân gậy bị quay thành tàn ảnh!
Theo thanh trường côn trên đỉnh đầu xoay càng lúc càng nhanh, vòng lửa dần lan rộng, tốc độ bay của Triệu Tinh Nhi cũng càng lúc càng nhanh. Cả người giống như một chiếc trực thăng lao đi vù vù!
"Cái gì thế này?" Tề Điển chấn động ôm đầu.
"Đây là cảm hứng tôi lấy từ 'Hỏa Vũ Toàn Phong Côn Pháp'." Triệu Tinh Nhi cười giải thích, "Tôi sớm đã phát hiện ra, 'Hỏa Vũ Toàn Phong Côn Pháp' truyền thống bắt toàn thân phải quay theo gậy, không chỉ tốc độ bị hạn chế mà còn rất dễ chóng mặt."
"Mà bây giờ tôi triển khai 'Hỏa Vũ Toàn Phong Côn Pháp' trên đỉnh đầu, không những không chóng mặt, mà còn có thể mượn lực xoay của hỏa côn để đẩy luồng khí xuống dưới, tạo thành một loại chế độ tăng tốc giống như máy bay trực thăng."
"Tôi gọi nó là: Liệt Hỏa Trực Thăng Côn Pháp!"
"Và tôi, cũng sẽ phối hợp vào lúc này!" Nhạc Văn quát khẽ, cũng bay vọt lên cao, "Dùng kiếm khí tăng tốc, tạo thành 'Tổ hợp đại thần thông số 2 của Văn phòng Tu chân Nhạc thị — Song nhân Liệt Hỏa Trực Thăng'!"
Cùng với việc anh gia trì Ngự Kiếm Thuật và Tốn Kiếm Chân Quyết cho Triệu Tinh Nhi, tốc độ của Triệu Tinh Nhi nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Vừa quay người đã tới đón lấy Nhạc Văn. Cô duỗi thẳng hai chân, mũi chân hơi vểnh lên, luồn qua hai nách Nhạc Văn, dùng lực kẹp lại. Nhạc Văn cũng kẹp nách vào mũi chân Triệu Tinh Nhi, dùng lực giữ chặt, thế là hai người gắn kết với nhau không thể tách rời.
Lúc này anh giống như hành khách của máy bay trực thăng vậy. Cuối cùng, Nhạc Văn lại phóng ra thanh phi kiếm thanh tử, hai chân khuỵu trước sau, đạp lên phi kiếm tạo thành sự tăng tốc một lần nữa! Kiếm mang lóe lên, thanh thế kinh thiên động địa.
Tề Điển trợn mắt nhìn họ, trong đồng tử phản chiếu ánh sáng của lửa và kiếm, sự chấn động nhận được không gì sánh kịp. Hóa ra làm một người đứng ngoài xem kỹ năng phối hợp là cảm giác này sao? Cái này cũng quá vô lý rồi.
Tề Điển bỗng nhiên hiểu được cảm giác của những người ngoài cuộc khi xem kỹ năng phối hợp "Tam Vị Nhất Thể" của họ trong giải tính điểm, những người đó không có tâm trí đâu mà nhạo báng anh ta. Bởi vì sự nghi hoặc và chấn động đã đủ để lấp đầy toàn bộ tâm trí họ rồi.
Ngay cả Tề Điển cũng bị kinh ngạc đến mức khó có thể diễn tả, huống chi là những người lần đầu tận mắt thấy kỹ năng phối hợp này. Toàn trường sau một khoảnh khắc im lặng như tờ, liền bùng nổ những tiếng la hét nối tiếp nhau.
"Cái! Đậu! Phộng! Gì! Thế! Này!?"
Đừng nói là người, Lôi thú cũng nhìn đến ngẩn ngơ, nhất thời tất cả Lôi Hầu đều quên mất tấn công. Nhảy lên khỏi mặt nước xong, liền đứng nhìn bên kia đờ đẫn. Hai người Nhạc Văn và Triệu Tinh Nhi trong kỹ năng phối hợp, khuôn mặt của đôi trai tài gái sắc dưới ánh lửa trông đều có chút dữ tợn và tà ác.
Ngự Kiếm Thuật, Tốn Kiếm Chân Quyết, Liệt Hỏa Trực Thăng Côn Pháp cộng thêm tầng kiếm khí đẩy cuối cùng, sau khi hai người xác định phương hướng dốc toàn lực khởi động, tốc độ đạt đến một mức độ đáng sợ.
Mặc dù màn này so không phải là tốc độ, mà là ai có thể kiên trì đi xa hơn. Nhưng tốc độ nhanh hơn cũng đồng nghĩa với việc sát thương mạnh hơn! Hai người không cần phải giải phóng thêm thần thông gì khác, hỏa côn và kiếm mang dưới tốc độ bay cao chính là vũ khí giết chóc mạnh nhất. Họ chỉ cần nghiền nát đi qua, những con Lôi thú chạm vào sẽ lập tức hóa thành ánh hồ quang.
Thậm chí hai tay Nhạc Văn còn đang rảnh rang, lúc này anh đang bưng viên Tinh Thần Bảo Châu mà bác gái béo tặng, bảo lưu khả năng tấn công tầm xa. Hỏa lực hoàn toàn dư thừa.
"Tinh Nhi, xông lên đi! Đối phó với lũ Lôi Hầu yếu ớt này, chúng ta thậm chí không cần uống thuốc." Nhạc Văn hét lớn.
"Hú hú— Giết đi!"