“Con thích cái cá tính mạnh mẽ, dứt khoát của cô ấy.”
“Cô ấy lại thích con ở chỗ công bằng, biết nói lý lẽ, không lôi giới tính ra để áp đặt.”
“Rất nhiều vấn đề gay gắt ngoài xã hội, bọn con đều có thể ngồi xuống nói chuyện, cho dù quan điểm khác nhau cũng không ép đối phương phải theo ý mình.”
Thấy nó càng nói càng nhiều, ông già lập tức cắt ngang:
“Được rồi, tao biết rồi! Ngủ đi!”
Nó “ồ” lên một tiếng rồi im lặng.
Trước lúc rời đi, con trai tôi còn nói với chúng tôi:
“Những điều cô ấy nói, con đều chấp nhận.”
“Nếu ba mẹ thật sự không đồng ý, thì số tiền mấy năm nay con kiếm được, con sẽ đưa hết cho ba mẹ.”
“Con sẽ tay trắng đến ở rể, không mang theo gì cả. Vài năm nữa, con với chị con vẫn sẽ gửi tiền sinh hoạt cho ba mẹ.”
Ông già hừ hừ liếc nó một cái:
“Làm rể ở nhà vợ thì sung sướng lắm chắc?”
“Con đi nói với nó, ba mẹ đồng ý hết rồi.”
“Xem bên nhà nó lúc nào thuận tiện, chúng ta sẽ sang nhà nó bàn chuyện cưới hỏi.”
“À phải rồi, bên đó thách cưới bao nhiêu?”
21
Con trai tôi nghiêng đầu, nhíu mày nói:
“Cô ấy nói không cần sính lễ mà.”
Tôi và ông già đồng thời bật thốt lên:
“Hả? Không cần sính lễ sao?”
Con trai tôi nhìn như chuyện đó quá đỗi bình thường:
“Cô ấy nói rồi, không đi theo kiểu cưới hỏi truyền thống, nên không cần sính lễ.”
“Hôm đó ba vừa nghe đến là bật dựng lên luôn, còn chẳng để con nói hết câu.”
“Sau đó thì cứ mãi tranh cãi chuyện con cái theo họ ai.”
Mặt ông già nóng bừng lên:
“Nói chuyện cho đàng hoàng đi, đừng có nói lạc đề!”
“Không phải ba mẹ đã dành dụm sẵn tiền cưới cho con rồi sao?”
Con trai tôi “ồ” một tiếng rồi nói thẳng:
“Cô ấy bảo, nếu số tiền đó trước đây cũng đã từng chuẩn bị phần cho chị con, thì cứ đưa thẳng cho con là được, đó là tài sản trước hôn nhân của con, cô ấy không hề nhòm ngó.”
“Còn nếu chưa từng tính đến phần của chị con, thì chia đôi số tiền đó ra, con với chị mỗi người một nửa.”
“Bên nhà cô ấy cũng sẽ cho cô ấy tiền, nhưng đó là tiền của riêng cô ấy.”
Suốt quãng đường về, tôi với ông già vẫn cứ nửa tin nửa ngờ.
Mãi cho đến khi sang quê Chúc Dục để bàn chuyện cưới hỏi, chúng tôi mới dần dần cảm nhận được rõ hơn.
Người ra tiếp đón chúng tôi là một người cậu của cô ấy.
Ông đưa chúng tôi vào một phòng khách, rồi để những người khác tránh ra ngoài.
Sau vài câu xã giao, câu chuyện nhanh ch.óng đi thẳng vào chính đề, ông ấy nói:
“Đứa cháu gái bên ngoại này của nhà tôi, từ nhỏ đã rất thông minh.”
“Mà trẻ con thông minh thì thường khác với những đứa trẻ khác, nó đã nói là nhất quyết không được nhận sính lễ.”
“Lúc đầu tôi nghe nói không nhận sính lễ, tôi còn nghĩ như thế sao được?”
“Nó nói: ‘Hai bác già đã vất vả cả đời, nuôi lớn hai đứa con đâu có dễ dàng gì. Tuổi tác cũng không còn trẻ nữa, chỉ vì cưới vợ cho con trai mà lại moi rỗng đến tận xương tủy của hai người già, làm vậy thật sự không hay.’”
“Nó còn nói thêm: ‘Người có chí thì không trông chờ vào cơm chia nhà, con gái có tự trọng thì không trông vào quần áo lúc xuất giá.’”
“Tôi nghĩ lại cũng thấy đúng, hai đứa trẻ đều được ăn học t.ử tế, chẳng lẽ lại không thể tự mình sống tốt sao.”
Ông già nghe vậy có phần ngượng ngùng, cất lời:
“Thật ra chúng tôi vẫn còn chút vốn liếng, sính lễ cũng không phải không lo nổi. Chỉ là bên nhà mình…”
Cậu của Chúc Dục lập tức giơ tay chặn lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Khoan đã! Anh bạn già, dừng ở đây thôi.”
“Con bé nhà tôi từ nhỏ đã rất có chủ kiến, một khi đã nhận định chuyện gì thì không ai xoay chuyển được nó.”
“Hôm đó tôi hỏi thẳng nó: ‘Con thật sự đã nhận định thằng bé này rồi à?’”
“Anh chị đoán xem nó trả lời thế nào?”
Tôi và ông già đồng thanh hỏi:
“Nó nói thế nào?”
22
Người cậu ấy nhíu mày, đưa tay chỉ lên, rồi nói:
“Nó nói: ‘Đúng, chính là cậu ấy, đời này chỉ có thể là cậu ấy thôi.’”
“May mà trong phòng hôm đó chỉ có mấy người chúng tôi, chứ không thì anh chị lại cười nó mất.”
“Làm gì có cô gái nào mà lại thẳng thắn nói mình đã nhận định một chàng trai như vậy?”
Đến lúc này mới thấy ai là người thật sự có sự tinh tế và hiểu chuyện.
Ông già vẫn còn ngượng đến mức không nói được gì.
Tôi lập tức lắc đầu đáp:
“Sao có thể như vậy được, sao có thể chứ, chúng tôi thấy vinh hạnh còn không kịp.”
“Lâm Trạch nhà tôi cũng thế, hôm đó nó quỳ ngay trước mặt Chúc Dục, ngay trước mặt cả hai chúng tôi.”
“Lúc sắp đi nó còn nói với chúng tôi rằng: ‘Đời này chỉ có Chúc Dục thôi, nếu hai đứa không đến được với nhau, thì dù sau này Chúc Dục có ly hôn, con cũng sẽ đợi!’”
Thể diện của con trai là cái gì?
Có ăn được không?
Gả con gái thì phải ngẩng đầu, cưới vợ thì phải cúi đầu.
Lúc này mà còn không nâng niu bên thông gia, thì còn muốn làm gì nữa?
Muốn c.h.ế.t chắc!
Sắc mặt cậu của Chúc Dục dịu lại hẳn, ông nói:
“Tôi cũng nghĩ là, chỉ cần hai đứa trẻ vui vẻ là được, nên nó đã bảo không nhận sính lễ thì chúng tôi cũng không nhận.”
“Còn những chuyện khác, người trẻ thời đại mới có suy nghĩ riêng của chúng nó, chúng tôi cũng không can thiệp nhiều.”
“Riêng bên nhà ngoại chúng tôi thôi, cậu ruột, cậu họ, chỉ riêng một nhánh này đã có mười ba người, còn có chín dì nữa, con bé từ nhỏ là do chúng tôi thay nhau bế bồng mà lớn lên.”
“Bên nhà nội của nó thì ít người hơn một chút, có sáu bác chú và ba cô.”
“Tình cảm hai bên gia đình xưa nay vẫn luôn rất tốt.”
Nói rồi, ông kéo tay ông già nhà tôi, chân thành nói:
“Anh bạn già à, nếu con bé nhà tôi làm chưa tốt, thì anh cứ về đây nói với tôi, chúng tôi sẽ đưa nó về dạy dỗ lại.”
“Nhưng nếu nó không có lỗi gì, mà lại phải vô cớ chịu ấm ức ở nhà người ta…”
Lúc này tôi mới thật sự hiểu, bản lĩnh của Chúc Dục rốt cuộc là từ đâu mà ra.
Ông già nhà tôi như vừa được khai thông đầu óc, đột nhiên nói năng trôi chảy hẳn:
“Không đâu, không đâu!”
“Chúc Dục luôn rất tốt, luôn luôn rất tốt!”
“Nhà chúng tôi tuyệt đối sẽ không để nó chịu ấm ức đâu!”
“Anh cứ chờ mà xem!”
Cậu của Chúc Dục mỉm cười, vỗ nhẹ lên tay ông ấy.
Tôi đi ngang qua bên dưới cửa sổ, nhìn thấy Chúc Dục đang mặc váy lễ phục, đứng cho một vòng người ngắm nhìn.
Cô ấy đẹp đẽ, rạng rỡ, lại tự tin, phóng khoáng vô cùng.
Bên trong phòng, đám con gái vỗ tay reo lên “đẹp quá”, rồi cười đùa thành một mảng vui vẻ.
Ngoài cửa sổ, nắng đang rất đẹp.
Điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn của con gái gửi đến, nó nói:
“Con sẽ về tham dự đám cưới của A Trạch.”
HẾT.