Tôi Không Muốn Nghe Lời Mẹ Nữa

Chương 2



4

Tôi đứng dậy, quay lưng bỏ đi.

Con đường này là lối mẹ tôi ngày xưa hay đi hái t.h.u.ố.c, thưa thớt người qua lại.

Sống được hay không, đành xem số Văn Khê có tốt không, có gặp được người thứ hai như mẹ tôi không.

Tôi rảo bước về nhà, ven đường bỗng thò ra một cánh tay, làm bước chân tôi khựng lại.

Một cái đầu trọc lóc lú ra từ bụi cỏ.

Cậu ta ngẩng đầu lên, thấy tôi, mắt chợt sáng rỡ: "Thí chủ, chưa từng quen biết mà gặp gỡ ắt là có duyên..."

Da trắng thịt mềm, trông còn đẹp trai hơn cả Văn Khê.

Tôi liếc cậu ta một cái, bước qua tay cậu ta đi thẳng.

Chú tiểu ở đằng sau í ới gọi: 

"Thí chủ sao lại bỏ đi thế? Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp đấy thí chủ ơi."

"Thí chủ, chỉ cần cô cứu bần tăng, bần tăng nguyện ngày ngày tụng kinh, cầu bình an cho cô."

"Tụng kinh ngày đêm cũng được, thí chủ, đừng đi mà."

Bước chân tôi chẳng hề chậm lại.

Giọng cậu ta cách tôi càng lúc càng xa.

Từ xa vọng lại: "Thí chủ, tôi có tiền, có nhiều tiền lắm, tiền..."

Tôi dừng bước.

5

Chú tiểu này là một cái máy nói.

Suốt dọc đường đưa cậu ta về nhà, hôm qua cậu ta ăn mấy bát cơm cũng kể tuốt tuột.

Cậu ta bảo mình tên là Dịch Thanh, bị thợ săn lỡ tay b.ắ.n trúng, mũi tên cắm ngập vào chân. Nhưng gã thợ săn kia thất đức, thấy b.ắ.n trúng người liền bỏ mặc cậu ta luôn.

Tôi liếc nhìn mũi tên trên chân cậu ta, nhếch mép, chẳng buồn vạch trần lời nói dối vụng về đó.

Theo mẹ học hỏi, tôi cũng biết chút y thuật. Mỗi tội là tôi ra tay không biết nặng nhẹ, khiến người bệnh đau đến kêu cha gọi mẹ, nên mẹ cấm không cho tôi đụng tay vào.

Cái tên không não trước mắt này, vẫn còn cười hề hề ngây ngốc với tôi.

Tôi nhếch khóe môi với cậu ta.

Dịch Thanh sửng sốt một chút.

Tôi chẳng chút chần chừ nhổ phăng mũi tên kia ra, rắc t.h.u.ố.c, bịt c.h.ặ.t lỗ thủng đang tứa m.á.u.

Một lát sau, bên tai mới vang lên tiếng gào thét như lợn bị chọc tiết.

Băng bó cho cậu ta xong, tôi thở phào một cái.

"Tiền."

Mặt cậu ta giật giật vì đau.

Tôi tự tay lục soát người cậu ta luôn, cậu ta vừa hô to "Thí chủ tự trọng", vừa rưng rưng nước mắt kêu "Đau quá, đau quá".

Chỉ mò ra được một miếng ngọc bội.

Nửa đồng bạc lẻ cũng không có.

Tôi cau mày nhìn chằm chằm miếng ngọc trên tay, lại quay sang nhìn cậu ta: 

"Cậu nói có nhiều tiền lắm cơ mà?"

Dịch Thanh giơ tay lên, toan giật lại ngọc bội. Tôi giơ tay lên cao, thế là cậu ta chẳng với tới.

"Chỉ là không mang theo người thôi, thí chủ, chỉ cần tôi dưỡng thương khỏi, sẽ lấy đến cho cô."

Tôi mím môi, soi xét chú tiểu này.

Ánh mắt cậu ta chan chứa chân thành, không giống như đang nói dối.

"Người xuất gia không nói dối, thí chủ, tôi chưa bao giờ nói dối."

Trông cậu ta có vẻ chưa nếm mùi khổ cực bao giờ, ánh mắt sáng ngời, răng cỏ trắng bóc, ngón tay mượt mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đích thị là dáng vẻ xuất thân danh gia vọng tộc.

Chất liệu mũi tên b.ắ.n trúng cậu ta, chắc chắn không phải đồ của thợ săn trên núi.

Tôi thả cậu ta xuống, xách con d.a.o từng thái thịt thỏ ở bếp ra, trên ấy vẫn còn nồng nặc mùi m.á.u tanh tưởi.

Dịch Thanh trố mắt, chẳng màng đến cái chân đau, liên tục co rúm rụt ra sau, gân cổ gào lên: 

"Thí chủ bình tĩnh đã, những lời bần tăng nói đều là sự thật. Tục gia của bần tăng ở kinh thành, thật sự có rất nhiều tiền. Cô chỉ cần đưa tôi về kinh thành, tôi nhất định sẽ báo đáp cô!"

6

Dao kề sát cổ, cậu ta cứng đờ người, nửa phân cũng không dám nhúc nhích.

"Ngọc bội, cô xem hoa văn trên ngọc bội đi."

Tôi ngó qua miếng ngọc bội trong lòng bàn tay, trên đó khắc hình một con hạc.

Dịch Thanh hạ giọng: "Thật ra tôi là hoàng thân quốc thích."

Mí mắt tôi không thèm động đậy, ấn d.a.o sâu thêm một chút, cứa rách cả da cậu ta.

Cậu ta run lẩy bẩy: 

"Là thật đấy, tôi thật sự là hoàng thân quốc thích, chuyện bí mật của giới quyền quý đấy. Cô mà biết là mất mạng như chơi, tôi không nói cho cô biết là vì muốn tốt cho cô thôi."

"Thế thì giờ cậu c.h.ế.t đi."

Cậu ta lập tức đổi giọng: "Được, tôi nói."

Tôi bỏ d.a.o xuống, nhìn cậu ta.

Dịch Thanh vẫn còn sợ hãi lén nhìn con d.a.o phay, hắng giọng đáp: 

"Thí chủ hẳn là biết, triều ta coi việc đẻ sinh đôi là điềm gở, thế nhưng năm xưa Hầu phu nhân lại đẻ sinh đôi hai đứa con trai. Một đứa bị đưa lên chùa làm sư, một đứa giữ lại ở nhà bồi dưỡng."

Tôi nhìn cậu ta từ đầu đến chân: "Cậu là đứa bị đưa lên chùa à?"

Dịch Thanh lắc đầu: "Tôi là đứa được giữ lại ở nhà."

Tôi khẽ rướn mày.

"Hai tháng trước, cha mẹ lên chùa cầu an, tôi và anh cả gặp nhau, bèn đổi thân phận cho nhau. Anh ấy kiếm một mái tóc giả, tôi thì cạo trọc đầu, hẹn nhau kỳ hạn một năm, sống cuộc đời của đối phương."

"Anh ta đề nghị à?"

"Không, là tôi đề xuất."

Nói rồi, cậu ta chắp hai tay lại: 

"Anh cả muốn gần gũi cha mẹ, còn tôi thì muốn chu du thiên hạ. Đi khắp bốn phương, thấu hiểu nỗi khổ nhân gian, phổ độ chúng sinh."

"Nào ngờ anh cả thân làm người xuất gia mà cũng muôn vàn hiểm nguy, có kẻ truy sát anh ấy, cũng chính là tôi bây giờ. May nhờ thí chủ ra tay cứu giúp."

Tôi bỏ ngoài tai mấy lời tâng bốc gượng gạo của cậu ta, hỏi vặn lại: 

"Cậu với anh trai cậu quan hệ có tốt không?"

Cậu ta gật đầu đầy tự tin: "Tất nhiên, năm nào cũng thư từ qua lại, chưa từng đứt đoạn."

"Thế sao anh ta lại phái người truy sát cậu?"

"Nói bậy, không phải anh cả truy sát tôi."

"Đồ ngu."

"Thí chủ, sao cô lại c.h.ử.i người thế?"

"Thế cậu muốn tôi đ.á.n.h cậu à?"

Dịch Thanh hậm hực ngậm miệng lại.

Thuốc men đều tốn vào cậu ta hết rồi, cậu ta mà không đền đáp được gì thì tôi lỗ to.

Nhịn được một lát, cậu ta lại mở mồm:

"Cha mẹ, anh cả tôi đều là người tốt, đợi tôi về kinh, nhất định sẽ dùng vàng bạc trọng thưởng cho cô."

Tôi tung miếng ngọc bội lên, rồi chụp lấy.

"Dưỡng thương cho lành đi, rồi theo tôi vào kinh."