10
Tôi ra bờ suối rửa sạch cái rìu của mình, rồi giắt lại vào thắt lưng.
Cậu ấm lương thiện chưa từng nếm trải sóng gió, lúc này trông như quả cà bị sương úa.
Tôi lục tay nải lấy một bộ đồ xoàng xĩnh khác thay ra, rửa sạch m.á.u me trên mặt và trên tay.
"Cô không sợ à?"
Giọng nói khàn khàn cất lên từ phía sau tôi.
Tôi nhúng ướt khăn tay rồi đưa cho cậu ta.
"Sợ? Gã đó chưa đáng sợ bằng cha tôi đâu."
Dịch Thanh đón lấy khăn, chậm chạp lau mặt mình: "Cha cô trông như thế nào?"
Cậu ta chùi được vài cái, vết m.á.u lại càng nhoe nhoét hơn.
Tôi lôi cậu ta ngồi xổm xuống mép suối, ụp thẳng cái khăn lên mặt cậu ta mà chà.
"Súc sinh trông như thế nào thì ông ta trông như thế đấy."
Hãm h.i.ế.p thiếu nữ, bôi nhọ danh tiết ép gả.
"Nhưng may mà, lúc tôi lên sáu tuổi, thừa lúc ông ta say xỉn, tôi đạp ông ta xuống hố phân, ông ta húp trọn một mồm phân mà c.h.ế.t chìm luôn."
Dịch Thanh im lặng một lúc, bỗng hất tay tôi ra, lùi sang một bên nôn thốc nôn tháo.
Nôn đến mức trời đất tối sầm.
Tôi nhóm một đống lửa, ném bộ quần áo dính m.á.u vào thiêu sạch.
Dịch Thanh lột luôn bộ đồ trên người ném vào trong lửa.
Tôi liếc cậu ta một cái, cậu ta đã bình tĩnh lại, ánh mắt thâm trầm nhìn đống lửa.
Ngọn lửa thiêu rụi hết mọi vết m.á.u dơ bẩn.
Tôi dập tắt lửa, xốc tay nải lên lưng.
"Chắc cậu cũng chẳng ngủ được nữa đâu, chúng ta đi xuyên đêm đi, trước lúc trời sáng có thể đến được thị trấn tiếp theo."
Dịch Thanh gật đầu, lần này cậu ta chẳng từ chối việc tôi bôi bùn tro lên mặt cậu ta nữa.
Cậu ta lặng lẽ đi bên cạnh tôi, đôi tai tôi được yên tĩnh hơn hẳn.
Lúc chúng tôi tới được thị trấn, Dịch Thanh đi đứng đã hơi thọt.
Chúng tôi ghé vào một quán hoành thánh để nghỉ chân.
Bảo ông chủ dọn ra hai bát hoành thánh.
Tiền hoành thánh đều do tôi trả.
Tôi siết c.h.ặ.t túi tiền, liếc sang Dịch Thanh đang dán mắt vào bát hoành thánh. Cậu ta ngây thơ ngu ngốc thật, nhưng được cái đẹp mã.
Nếu cậu ta mà không đổi được tiền, thì đem bán cậu ta đi chắc cũng được giá phết.
Nghĩ vậy, tôi cười với Dịch Thanh: "Ăn đi, đừng ngại."
Dịch Thanh nhìn tôi đầy cảm kích, xúc động nói: "Bạch thí chủ, cô đúng là người tốt."
Tôi mỉm cười không nói.
Chợt cảm nhận được có ánh mắt kỳ lạ đang dõi theo.
Tôi đưa mắt nhìn theo phản xạ, bắt trọn ánh mắt đầy nghi hoặc của ông chủ quán.
Sau khi dòm tôi, ông ta lại quay ra nhìn tờ cáo thị dán trên cột.
Tôi bước tới bóc xuống xem.
Trên đó vẽ chễm chệ chân dung của tôi.
"Nghi phạm g.i.ế.c chồng đang bỏ trốn..."
Đã g.i.ế.c c.h.ế.t đâu cơ chứ, thế mà cũng tính lên đầu tôi à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
11
Dịch Thanh nhờ cái vẻ ngoài hiền hòa dễ gần của mình, đã lân la hỏi thăm rõ ràng cặn kẽ.
Có người nhặt được một gã đàn ông nằm lay lắt bên bờ sông, đem về nhà cứu chữa.
Gã kia vừa tỉnh lại, đã bù lu bù loa nói vợ mình rắp tâm hại chồng, gượng ép tấm thân ốm yếu để vẽ ra chân dung.
Đường lớn là không thò mặt ra được nữa rồi, tôi đành dắt Dịch Thanh đội sao đội trăng đi đường mòn.
Vận đỏ thì gặp được xe bò, đi ké được một đoạn.
Vận đen thì đành cuốc bộ bằng hai chân.
Chạy đường dài mấy ngày liền, Dịch Thanh gầy sọp đi, đen nhẻm, chẳng cần phải ngụy trang như hồi trước nữa.
Không hề ca thán kham khổ hay mệt nhọc, sự chú ý của cậu ta đổ dồn hết vào Văn Khê, cậu ta moi móc quá khứ của tôi và Văn Khê ra tra khảo đến tận cùng.
Tôi bị cậu ta hỏi vặn vẹo, cũng bất giác phải nhớ lại quá khứ hết lần này tới lần khác.
Sau khi tôi bình thản kết liễu cha mình, mẹ tôi nhận ra tính nết tôi khác lạ so với người thường.
Một đứa bé gái bình thường sẽ sợ m.á.u me và người c.h.ế.t, nhưng tôi thì trơ như đá.
Bà hết lần này tới lần khác nhồi nhét cho tôi hành vi của người bình thường, dạy tôi cái gì nên làm cái gì không nên làm, thường xuyên dùng ánh mắt nghiêm khắc dòm chằm chằm tôi và bảo:
"A Chỉ, ngoan ngoãn nghe lời!"
Bà nuôi tôi khôn lớn, dẫu cho sự nghiêm khắc có lấn át đi cả tình mẫu t.ử ôn hòa, tôi vẫn biết bà là vì muốn tốt cho tôi.
Thế nên, tôi cam tâm tình nguyện vâng lời bà.
Nhưng bà chẳng có vẻ gì là vui mừng, vẫn thường âm thầm dán ánh mắt đầy âu lo lên tôi.
Trước kia bà bị cha tôi đ.á.n.h đập lên bờ xuống ruộng, bệnh cũ dai dẳng khó lành, mang trong mình y thuật cao minh nhưng cũng chẳng tự chữa nổi cho mình.
Bà vớt Văn Khê bị mất trí nhớ về, rèn giũa tính nết anh ta, dạy anh ta kế sinh nhai. Chỉ ra một điều kiện duy nhất, đó là Văn Khê phải gánh vác tôi cả đời.
Bà bắt anh ta phải quản tôi, để tôi trở thành một người bình thường.
Văn Khê mang ơn cứu mạng của mẹ tôi, nên lúc bà còn sống, anh ta chăm bẵm tôi vô cùng chu đáo.
Tôi cũng ngoan ngoãn nghe lời mẹ, mẹ bảo tôi giống như thanh kiếm bén không có vỏ bao, dễ rạch người ta chảy m.á.u và cũng dễ đ.â.m thân mình bị thương.
Trái ngược với trước kia, người cầm chuôi kiếm từng là mẹ, thì sau khi mẹ ngã xuống, sẽ là Văn Khê.
Mọi thứ đều suôn sẻ êm đềm đúng như mẹ tôi mong đợi.
Cho đến tận khi mẹ tạ thế, lần đầu tiên Văn Khê đem chiếc áo của tôi tặng cho cô Nhan, anh ta cất lời:
"Người con gái bình thường thấy một người phụ nữ khác sa cơ lỡ vận đều sẽ sinh lòng trắc ẩn, A Chỉ, em không giống người thường, anh sẽ từ từ uốn nắn em, ngoan ngoãn nghe lời nào."
Đó là di vật mẹ để lại cho tôi, tôi còn chưa kịp khoác lên người bao giờ nên đâu có bằng lòng cho đi, tôi bèn bới mấy bộ đồ cũ trong tủ ra để anh ta đem đổi.
Văn Khê lại chép miệng: "Cô Nhan quen sống trong nhung lụa rồi, nay buộc phải rúc vào cái trang viên nghèo hèn đã đủ thê t.h.ả.m rồi, lẽ nào lại lấy quần áo cũ ra để đối phó?"
Lúc đó ngọn lửa giận trong bụng tôi bùng lên như thủy triều, nhưng anh ta lại lôi mẹ ra làm bia đỡ đạn.
"Chắc chắn dì Bạch cũng mong mỏi nhìn thấy em trở thành một cô gái bình thường và lương thiện."
Đó là lần đầu tiên tôi chịu nhún nhường anh ta.
Có được lần thứ nhất nhún nhường rồi, anh ta liền đinh ninh là đã nắm thóp được tôi, cứ ngỡ chỉ cần kêu tên mẹ tôi là tôi sẽ lùi bước.
Nhưng anh ta đâu biết, mẹ cũng từng rỉ tai tôi:
"A Chỉ, tuy mẹ muốn con sống cuộc đời người bình thường, nhưng không phải là bắt con phải ngậm bồ hòn làm ngọt."
"Nếu con nhận ra kẻ đó đang đè đầu cưỡi cổ con, mà con không thể nuốt trôi cục tức này nữa, thì đừng nhịn, đừng giẫm lên vết xe đổ của mẹ..."
"Dẫu cho kết cục của con là cái c.h.ế.t, cũng có mẹ lót ổ chờ con ở dưới suối vàng."
Cho nên, tôi chẳng sợ c.h.ế.t.
Nhưng mẹ mong tôi có được một cuộc sống êm ấm như người bình thường.
Cuộc sống êm ấm của người bình thường, đại khái đều là ăn no mặc ấm, tiền bạc rủng rỉnh.
Tôi cần rất nhiều, rất nhiều tiền.