15
Tôi sai Dịch Thanh trói nghiến gã lại.
Tôi tự tay vò một viên bùn, nhét vào miệng gã sát thủ:
"Thuốc độc này cứ nửa tháng mới có t.h.u.ố.c giải một lần, nếu mày không muốn lủng ruột đứt gan thì cứ báo tin về, nói là nhiệm vụ đã trót lọt."
Gã sát thủ hậm hực: "Thế này thì đập nát nồi cơm của tao..."
Tôi bẻ rắc luôn hai ngón tay của gã.
Gã c.ắ.n răng phục sát đất.
Để chứng tỏ đã nhiệm vụ đã hoàn thành thì cần đưa ra tín vật.
Chính là miếng ngọc bội của Dịch Thanh.
Tôi bắt cậu ta bẻ đôi miếng ngọc ra, một nửa gửi đi báo cáo, tránh bọn sát thủ khác ùn ùn kéo đến.
Một nửa giắt lại bên mình, cốt để làm bằng chứng cho thân phận của Dịch Thanh.
Tên sát thủ lén lút đến một thị trấn, rồi chui tọt vào một cửa hiệu.
Tôi đội nón trùm đầu che kín mặt ngồi ở quán trà, Dịch Thanh thì cứ phơi cái bản mặt trần ra.
Với cái bộ dạng như cái bang tị nạn của cậu ta bây giờ, cha mẹ cậu tacó trước mặt cũng phải căng mắt ra nhìn mới nhận ra nổi ông quý t.ử môi đỏ răng trắng ngày nào.
Chẳng mấy chốc, gã sát thủ từ trong cửa hiệu chui tọt ra, xòe tay trước mặt tôi: "Nhiệm vụ báo cáo xong rồi, xì t.h.u.ố.c giải đây."
"Mày đ.á.n.h xe đưa bọn tao đến kinh thành, tao tự khắc đưa t.h.u.ố.c giải cho mày."
Gã dựng ngược lông mày: "Mày lật lọng hả?"
Tôi bật lại gã: "Tao đã hứa với mày là báo cáo xong thì nhận t.h.u.ố.c giải bao giờ chưa?"
Gã cứng họng câm nín.
Tôi cười gằn: "Là mày đ.á.n.h xe đưa bọn tao đi một đoạn, hay là tao tiễn mày về chầu ông bà luôn bây giờ?"
Gã sát thủ hít một hơi thật sâu, ôm kiếm ngồi phịch xuống cạnh Dịch Thanh.
Dịch Thanh nhích đ.í.t xê ra một chút, ánh mắt dòm tôi có phần quá mức dán c.h.ặ.t.
Tôi cau mày: "Nhìn nữa tôi chọc đui con mắt cậu bây giờ."
Cậu ta chớp chớp mắt, thu hồi ánh mắt, mang cái bản mặt tâm sự đè nặng.
Để phòng xa ngừa rủi, tôi cấm tiệt cậu ta không được liên lạc với cha mẹ nữa.
Dịch Thanh nhíu mày:
"Sao thế? Cha mẹ đâu có hại tôi."
Tôi chẳng nể nang chừa lại cho cậu ta tí mặt mũi nào: "Cậu muốn xem thử cậu với ông anh trai cậu ai khôn lỏi hơn à?"
"Tất nhiên là anh cả tôi rồi, sư trụ trì trên chùa còn khen anh ấy bẩm sinh mưu trí, có ý bồi dưỡng anh ấy leo lên ghế trụ trì đời kế tiếp."
"Thế cậu nghĩ vắt óc xem, Hầu phủ ném vào tay ai thì có đường sống hơn, cậu hay ông anh trai cậu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dịch Thanh sững lại: "Thì có là anh cả tôi đi chăng nữa, cha mẹ nâng như nâng trứng tôi từ bé, lẽ nào lại lấy mạng tôi chắc?"
"Đâu cần lấy mạng cậu, chỉ cần ông anh trai cậu muốn họ phải lựa chọn giữa cậu và anh ta, cậu đã ngập đầu trong nguy hiểm rồi."
16
Tôi vắt tay lên trán suỹ nghĩ kỹ lại, đưa cậu ta đến kinh thành cũng có khả năng chẳng moi được cắc bạc tiền thù lao nào của Hầu phủ.
Nếu thế thật thì cứ đem tống khứ cậu ta đi, vớt vát lại chút tiền vốn.
Nhưng cũng có khả năng cậu ta lột xác khôi phục lại thân phận, đi được đến nước này rồi, còn rướn một bước nữa là tới nơi, thôi thì đ.â.m lao phải theo lao.
Dịch Thanh hồn bay phách lạc.
Chúng tôi nghỉ ngơi ở thị trấn một đêm.
Để đề phòng tên sát thủ đ.á.n.h hơi ra mình không hề dính độc, tôi cố ý lượn đến tiệm t.h.u.ố.c gom mấy loại d.ư.ợ.c liệu, vò thành viên t.h.u.ố.c, lừa hắn đó là t.h.u.ố.c giải tạm thời bắt hắn nuốt vào miệng.
Tôi còn tiện tay châm cho gã một kim, phong bế luôn võ công của hắn.
Đẩy hắn ra mặt bỏ tiền thuê một cỗ xe ngựa, để hắn làm phu xe đ.á.n.h xe, chở tôi và Dịch Thanh đi đến kinh thành.
Cửa thành bị kiểm tra rất gắt gao, tôi vẫn còn mang cái mác tội phạm truy nã, không qua được.
Dịch Thanh bảo mẹ cậu ta cứ đến ngày rằm hàng tháng đều lên chùa thắp hươngm, thế là ba người chúng tôi đành túc trực chờ ở dưới chân núi dẫn lên ngôi chùa mà mẹ cậu ta hay đi.
Ngày nào cũng có nườm nượp người ra vào nhang khói.
Tất nhiên có vài kẻ xì xào nhắc đến chuyện động trời trong thành.
Ví như cậu Cả phủ Cảnh Dương Hầu cuối cùng cũng chịu tu chí tiến thủ, giúp Đại Lý Tự phá được kỳ án, còn giúp Thái Y Viện nghĩ ra được phương t.h.u.ố.c giải dịch bệnh.
Mới chưa đầy nửa năm mà đã nổi đình nổi đám rần rần khắp kinh thành, lọt vào mắt xanh của Thánh thượng, phủ Cảnh Dương Hầu nay vang danh nở mày nở mặt.
Mấy lời đồn đại này, trong quãng thời gian túc trực chúng tôi đã hóng đến nhẵn cả màng nhĩ.
Cậu Cả làm rất nhiều việc thiện, còn vung không ít tiền giúp đỡ người nghèo, thế nên những người lên thắp hương, ai cũngnguyện cầu bình an cho anh ta.
Lúc Dịch Thanh dỏng tai nghe mấy lời ấy, cậu ta cũng hớn hở ra mặt, khoe anh trai mình giỏi giang. Nhưng càng về sau, nụ cười của cậu ta càng méo xệch dần.
Cuối cùng cũng thấy được xe ngựa của phủ Cảnh Dương Hầu.
Dịch Thanh kỳ cọ rửa mặt mũi sạch sẽ, xỏ bộ đồ tươm tất tiến tới, nhưng bị đám thị vệ chặn lại.
"Kẻ nào to gan dám ngáng đường xe ngựa phù hầu gia?"
Cậu ta móc nửa miếng ngọc bội ra, ném cho thị vệ, nhờ thị vệ đưa vào trong xe ngựa.
Tên thị vệ bực dọc gạt phắt miếng ngọc bay đi:
"Cái thứ giẻ rách gì cũng xứng đáng đem chướng mắt Hầu phu nhân chắc?"
Dịch Thanh chới với vươn tay, chưa kịp đỡ lấy ngọc bội, đã bị tên thị vệ hất văng ra để xe tiếp tục lăn bánh.
Thân phận sinh đôi của cậu ta và ông anh trai không thể rêu rao ra ngoài được, lại không thể gặp mặt riêng Hầu phu nhân. Chỉ còn cách đi đường vòng để Hầu phu nhân biết được thân phận của cậu ta.
Nhưng lúc này, cậu ta muốn nhìn mặt mẹ ruột của mình cũng khó như hái sao trên trời.