19
Dịch Thanh nhảy xuống khỏi xe ngựa, tôi cũng bám đuôi theo sau.
Trước đầu xe ngựa là một gã đàn ông lụa là gấm vóc.
Bóng đêm làm mờ đi đường nét gương mặt của gã, không thấy rõ, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy được gã và Dịch Thanh giống nhau như đúc ra từ một khuôn.
Nhưng khí chất thì khác nhau một trời một vực.
Dịch Thanh trong vắt như nước suối.
Còn gã kia là một vũng bùn lầy sâu thẳm.
Tôi là người lạ còn thấy được sự khác nhau, cha mẹ bọn họ dĩ nhiên đâu phải lũ não lợn.
Dịch Thanh ngước nhìn gã trên lưng ngựa, khẽ khàng gọi một tiếng: "Anh Cả."
Gã đó tụt xuống ngựa, nhưng không rảo bước tới gần:
"Bây giờ em mới là anh Cả, chỉ có cái pháp danh Thiện Từ, không có tục danh rườm rà."
Dịch Thanh sững lại: "Ừ nhỉ, bây giờ tôi mới là anh Cả."
Cậu ta lại lồi thêm: "Không đúng, Dịch Thanh không phải là Trì Dịch Thanh, tôi với mớ bong bong nhà các người chẳng còn dây dưa gì nữa."
Thiện Từ câm nín một hồi lâu, đoạn trầm giọng nhả chữ:
"Mẹ hắt nước tiễn em đi là nước cờ cao tay nhất rồi, em cứ hận một mình anh là đủ rồi."
Dịch Thanh lắc đầu quầy quậy: "Tôi không hận."
"Anh diễn cái vai thế t.ử Hầu phủ đạt hơn tôi nhiều. Cùng chui ra từ một lỗ, tôi đã sống sung sướng mười mấy năm trời, không nên để anh phải chịu cảnh gõ mõ tụng kinh khổ hạnh trên chùa một mình, chỉ là, trong lòng tôi có một cục tức."
"Em cứ nói ra đi."
"Sao anh không nói thẳng với tôi? Sao phải từng bước giăng bẫy dụ để tôi tự mình nói ra, đã ăn được miếng ngon rồi vẫn phải vác d.a.o lùa g.i.ế.c tôi? Bây giờ anh vẫn còn thèm khát lấy mạng tôi sao?"
"Con người diễn sâu giỏi ngụy trang, anh đâu thể biết được lòng dạ em thế nào? Anh không thể liều mạng."
"Nếu em là kẻ miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm đang thử thăm dò biết được suy tính của anh, thì nhổ cỏ tận gốc anh là việc dễ như trở bàn tay."
"Anh Cả nghĩ sâu xa quá rồi."
"Cảnh chùa vắng vẻ đìu hiu, thứ anh có được nhiều nhất là thời gian rảnh rỗi để ủ mưu. Đâu có sướng bằng em ở kinh thành hưởng trọn vinh hoa phú quý, tha hồ mà nhởn nhơ."
"Ai thèm hoàng quyền phú quý chứ, trong lòng tôi chỉ có anh và cha mẹ thôi."
"Em lúc nào cũng diễn cái bài đó, thứ tốt nào cũng được hưởng mà cứ kêu không thèm khát. Càng khiến cho sự tranh giành của anh trở nên thấp hèn."
"Đã không thèm khát thì giao nộp hết cho anh đi, cha mẹ anh sẽ chăm sóc tốt, Hầu phủ anh cũng sẽ lo lắng chu toàn."
Những lời này của Thiện Từ nói ra nặng trịch như đá, khiến Dịch Thanh phải cứng họng câm nín hồi lâu.
Một lát sau, cậu ta mới nhỏ giọng rặn ra từng chữ:
"Bây giờ anh đã biết tôi chưa c.h.ế.t, vậy anh có còn đòi lấy mạng tôi nữa không?"
"... Anh đã dọn sẵn cho em một căn nhà ở Giang Nam rồi, sẽ có vệ sĩ hộ tống suốt dọc đường đi, bảo vệ cho em một đời bình an."
"Chỉ cần em vĩnh viễn đừng vác mặt về kinh thành nữa, vĩnh viễn khóa miệng đừng hé răng về thân phận của mình."
Tôi vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái vang dội:
"À hiểu rồi, kịch bản của mấy người là hòa thượng rởm giả từ bi rớt nước mắt cá sấu, kẻ ngốc thật ăn đòn ngậm đắng nuốt cay."
Một ánh nhìn chằm chằm sắc như d.a.o găm cắm người tôi, Thiện Từ lạnh lùng nói:
"Lệnh truy nã của cô Bạch vẫn chưa được xoá bỏ đâu, đừng có tỏ ra thông minh quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tay tôi đã mò xuống muốn rút đồ nghề giắt ở thắt lưng ra, Dịch Thanh bỗng nhào ra chắn ngay trước mặt tôi:
"Tôi sẽ đến Giang Nam, anh đừng có đe doạ bạn của tôi."
Cậu ta nghiêng đầu nói khẽ với tôi: "Cô Bạch, dọc đường đi tôi nợ cô rất nhiều, quãng đường còn lại cứ để tôi tự đi vậy."
20
Cuối cùng tôi và Dịch Thanh vẫn ngồi trong xe ngựa, gã sát thủ thì đ.á.n.h xe.
Tôi khoanh tay nhìn cậu ta: "Rốt cuộc cậu theo phe nào đấy? Vừa nãy tôi đã phát hiện được cơ hội ra tay rồi mà."
Lúc nãy cậu ta đứng ngay trước mặt tôi.
Không chỉ chặn đứng sự thù địch của Thiện Từ nhắm vào tôi, mà còn dập luôn sát ý của tôi nhắm vào gã ta.
"Anh ta đè đầu cưỡi cổ cậu như thế, tôi giúp cậu xử đẹp anh ta, không thu tiền của cậu đâu."
Dịch Thanh lắc đầu quầy quậy:
"Nhìn bề ngoài thì như chỉ có mình anh ấy đến, nhưng trong mấy bụi cây kia toàn là hộ vệ của anh ấy. Chỉ cần cô vừa ra tay, chúng ta tuyệt đối không sống nổi qua nổi đêm nay."
"Cô Bạch à, lần sau trước khi định g.i.ế.c người, cô cứ đắn đo suy nghĩ thêm ba lần nữa nhé."
Hóa ra là chuyện đó.
Cậu ta vẫn đứng về phía tôi.
Cậu ta nhìn tôi, cứ ngập ngừng mãi mới chịu lên tiếng, trong ánh mắt đong đầy sự thèm khát xen lẫn sự đắn đo:
"Cô Bạch, cô muốn theo tôi đến Giang Nam sao?"
Tôi gật đầu cái rụp:
"Mẹ tôi nói Giang Nam là mảnh đất địa linh nhân kiệt, phong thủy tốt. Là nơi thích hợp để sinh sống, mẹ vẫn luôn muốn đến đó xem thử."
Bài vị của mẹ vẫn luôn nằm ngoan ngoãn trong bọc tay nải, tôi đi đâu, bà đi theo đó.
Ánh mắt Dịch Thanh nhìn tôi chợt có chút ngưỡng mộ xen lẫn thèm thuồng:
"Tình cảm giữa cô Bạch và lệnh đường chắc hẳn sâu nặng lắm."
Tôi bất giác vân vê ngón tay: "Thế à?"
"Tất nhiên rồi, cô Bạch luôn mang theo lệnh đường bên cạnh, chẳng lẽ không phải do tình cảm sâu nặng?"
Tôi chớp chớp mắt: "Chắc thế thật."
Tôi đang để đầu óc nghĩ ngợi lung tung thì trên mặt tự dưng thấy nhồn nhột.
Dịch Thanh dúi cho tôi một chiếc khăn tay, dò hỏi: "Sao lại rớt nước mắt tèm lem rồi?"
Sống mũi đột nhiên xộc lên cay xè.
Tôi gạt phắt không thèm nhận khăn tay của cậu ta, tự quệt luôn mớ nước mắt. Nước mắt vẫn cứ xối xả tuôn rơi, tôi chẳng kìm lại được.
Tôi mờ mịt ngơ ngác hỏi Dịch Thanh: "Sao tôi lại khóc thế này?"
Dịch Thanh mang cái bản mặt tự vả trách mình: "Tại tôi ăn nói xằng bậy, chọc cho cô Bạch buồn t rồi."
Ngày trước những lúc mẹ buồn, mẹ sẽ ôm lấy tôi.
Giờ tôi buồn rồi, tôi dịch m.ô.n.g tới ôm lấy Dịch Thanh.
Cơ thể cậu ta cứng đờ như khúc gỗ, rồi từ từ thả lỏng dần, cậu ta đặt tay xoa xoa lên đỉnh đầu tôi, nói khẽ:
"Vẫn còn tôi mà, nếu cô Bạch gật đầu bằng lòng, tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô."